Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhanh, hơn một nửa nhà ở khu Tây tới, bởi vì đều mới chuyển đến đây còn quen nên tụ tập chuyện.
vẫn ngoại lệ, thấy Tô Anh đến , tới chào hỏi, nhưng chào Tô Anh mà là chào Hàn Cảnh Viễn.
“Doanh trưởng Hàn, cũng bến tàu ?”
Tô Anh nhận đây là vợ của một quân nhân cũng tổ chức hôn lễ tập thể, cô cũng quá xinh , nếu Tô Anh thì cô chính là tiêu điểm của hôn lễ tập thể hôm đó.
Có Tô Anh ở đó, dù phong cảnh đến cũng vẻ của cô lấn át.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Tô Anh yêu thích lắm trong khu tập thể.
Hàn Cảnh Viễn qua chào hỏi, dựa đặc điểm riêng phân biệt, là vợ của doanh trưởng Quan, hôm xem mắt, cũng chuyện với mấy câu.
Đều là hàng xóm nên Hàn Cảnh Viễn gật đầu coi như chào hỏi.
Thịnh Hồng Tuệ : “Doanh trưởng Hàn đến bến tàu, thể giúp cầm một con cá về . Hôm nay bận lên núi, thời gian mua đồ ăn.”
Tô Anh nghiêng đầu biểu hiện của Hàn Cảnh Viễn, như , chuyện nữa ?
Hàn Cảnh Viễn khó xử, rõ Quan Minh nhưng cảm thấy với vợ mới cưới của cho lắm.
Anh sang Tô Anh đang khoanh tay bộ dáng như đang xem kịch vui, như thể là chồng của khác, còn cô là ngoài cuộc xem náo nhiệt.
Anh Thịnh Hồng Tuệ, sắc mặt lắm, trầm giọng : “Không thời gian mua đồ ăn thì cô đến căn tin ăn. Vợ còn ở đây, cô cố ý gây hiềm khích giữa hai vợ chồng chúng ?”
Tô Anh nhịn thành tiếng, lời của do cô dạy.
Tốt lắm, cô vô cùng hài lòng với Hàn Cảnh Viễn.
Thịnh Hồng Tuệ thì hổ đỏ mặt, lấy cớ chạy tìm khác chuyện.
Tô Anh lúc mới hỏi Hàn Cảnh Viễn: “Anh cô ?”
Hàn Cảnh Viễn giải thích: “Hôm xem mắt, cô chủ động tìm chuyện, chỉ mấy câu, .”
“Hôm đó, chắc chắn cô để ý đến .”
Điều kiện của Hàn Cảnh Viễn , cô để ý đến cũng chuyện lạ. Tô Anh cũng ngạc nhiên.
Hàn Cảnh Viễn : “Không , cô thích Tinh Tinh và Kinh Thần.”
Vừa đàn ông ưu tú như Hàn Cảnh Viễn nhưng chịu gánh nặng của , đời gì thứ gọi là hảo.
Tô Anh cảm thán: “Vậy nên giữa và doanh trưởng Quan, cô chọn Quan Minh, đúng ?”
“ .” nếu Thịnh Hồng Tuệ chủ động chọn , Hàn Cảnh Viễn cũng sẽ từ chối.
Ngày lễ xem mắt đó, mục tiêu của vốn là Tô Anh. Sở dĩ đợi ở trong phòng lâu như là giữ thể diện cho chủ nhiệm Kiều, và cũng muồn giải thích chuyện với cháu gái của cô .
hôm đó Kiều Lan Lan để leo cây, cũng chính là điều .
Hàn Cảnh Viễn Tô Anh, thấy cô tức giận thì trong lòng chút mất mát, hình như cô ghen.
Anh hỏi: “Bọn nhỏ và , nếu chọn, em chọn ai?”
Người trưởng thành sẽ lựa chọn, Tô Anh : “Em cả hai.”
Một Hàn Cảnh Viễn dẫn bốn đứa nhỏ biển bắt hải sản, lúc chúng đều vui vẻ.
……
Trong khu tập thể, Tô Anh bạn, quen của cô chắc chỉ Kiều Cửu Hương và Kiều Lan Lan.
Hôm nay hơn nửa trong nhà đều chọn lên núi. Vốn dĩ Kiều Cửu Hương cũng , nhưng thấy Tô Anh cũng ở trong đội nên chọn ở nhà.
Cô còn khuyên cháu cũng đừng , nhưng Kiều Lan Lan chịu. Nếu , khác sẽ nghĩ cô và Tô Anh cãi .
Kiều Cửu Hương khuyên , chỉ thể dặn dò : “Vậy khi con lên núi đừng chuyện với Tô Anh.”
“Tại ?”
Kiều Lan Lan sẽ lời dì của , nếu chuyện thì cô dọn tới hàng xóm của cô để gì.
Kiều Cửu Hương hận rèn sắt thành thép: “Hôm nay tất cả trong khu đều bàn tán chuyện của hai nhà các con. Con nên tránh xa cô , đừng để khác bàn tàn con còn nhớ thương Hàn Cảnh Viễn.”
Trong lòng Kiều Lan Lan nhạo, nhớ thương Hàn Cảnh Viễn là Thịnh Hồng Tuệ chứ cô . Vừa còn mượn cớ nhờ Hàn Cảnh Viễn bắt cá mà Tô Anh còn tức giận, cô vô cùng ngạc nhiên vì điều đó.
Cuối cùng cũng thể lên núi, nhà khu đông và khu tây khá thoáng.
Người ở khu Đông ở mấy năm nên đều . Còn khu Tây chỉ lác đác mười mấy hộ, Tô Anh và Kiều Lan Lan, Thịnh Hồng Tuệ thể xem như nhóm nhà đầu tiên ở khu tây.
Đường lên núi hẹp, của khu đông và khu tây chen chúc một chỗ nên Tô Anh vô tình một bà thím khu đông bốn mươi tuổi đang cô.
“Các cứ chờ xem, tý nữa Kiều Lan Lan và Tô Anh lên núi chắc chắn sẽ đ.á.n.h .”
Có hiểu hỏi: “Tại ?”
“À, vì đàn ông đó. Vốn dĩ chủ nhiệm Kiều giới thiệu doanh trưởng Hàn cho Kiều Lan Lan, giới thiệu lão Đinh cho Tô Anh. Kết quả thì , doanh trưởng Hàn Tô Anh quyến rũ, Kiều Lan Lan nuốt trôi cục tức nên dọn đến cạnh nhà của Hàn Cảnh Viễn, chính là dằn mặt Tô Anh. Haizz, các xem, Kiều Lan Lan cùng Tô Anh kìa. Kiểu đường lên núi hai chắc chắn sẽ cãi .”
“Hay chúng qua khuyên họ một chút.” Phần lớn đều .
“Khuyên cái gì mà khuyên, nếu Tô Anh cướp chồng của cô, cô khác khuyên ?”
Mấy chị khi nãy còn thuyết phục thế thì bắt đầu do dự.
Người phụ nữ đắc ý : “Các nên giữ chồng của cho chặct, đừng để con hồ ly tinh cướp mất.”
Kiều Lan Lan vô cùng khó chịu đàn bà khua môi múa mép . Cô đến cạnh ôm cánh tay của Tô Anh mấy chục con mắt đang xem náo nhiệt.
Cô mật : “Tô Anh, chị nhanh gì, suýt nữa em đuổi kịp .”
Tô Anh đàn bà cô hỏi: “Cô phụ nữ chuyện ?”
Kiều Lan Lan đầu mà cố ý lớn tiếng : “Không là nhà, chỉ là bảo mẫu của quen mà thôi. Lên núi mà còn dẫn theo con của chủ nhà, sợ nguy hiểm ? Không cô chủ nhà nghĩ như thế nào mà tìm bảo mẫu đáng tin cậy như .”
Từ Phân Nguyệt tức c.h.ế.t, cô là bảo mẫu nên tiến lên tranh luận với Kiều Lan Lan nhưng những khác ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-12.html.]
Cậu nhóc bên cạnh Từ Phân Nguyệt ngửa đầu : “Bà , đừng khác như nữa, ?”
Từ Phân Nguyệt đỏ mặt tía tai, cảm thấy hôm nay bản mất sạch mặt mũi.
"Người trẻ tuổi bây giờ thật hổ, ở bên ngoài mà còn to như . Nhìn xem, hai mà ở một chỗ nhất định đấu như gà chọi."
……
Lúc hái vải, Kiều Lan Lan với Tô Anh, phụ nữ lắm mồm ban nãy là Từ Phân Nguyệt, là dì của vợ doanh phó Tô.
“Chị để chồng ruột đến chăm cháu mà gọi dì của chị tới. Dù đây cũng là nhà trong khu.”
Kiều Lan Lan cũng rõ lắm, chỉ vợ của doanh phó Tô là Thẩm Mỹ Tĩnh. Quan hệ của chị với cả nhà đẻ và nhà chồng đều .
quan hệ với dì .
Bởi vì Từ Phân Nguyệt nhằm nên Tô Anh lập tức chú ý Từ Phân Nguyệt và đứa trẻ mà chị mang lên núi.
Kiều Lan Lan đứa trẻ sáu tuổi, nhưng thể suy dinh dưỡng nên nhỏ như mới bốn, năm tuổi.
Nghe tiền phụ cấp của bố thằng bé thấp, trong nhà chỉ một đứa con trai, đến mức nuôi một đứa nhỏ mà suy dinh dưỡng chứ?
Khi bé thấy một chiếc kẹo bơ cứng hình con thỏ màu trắng rơi mặt đất thì chạy nhặt lên hỏi bà rằng thể ăn .
Tô Anh từng thấy loại kẹo ở Cung ứng xã, đắt tiền. Ai thể rảnh mua rải kẹo mặt đất để mua vui cho bọn trẻ chứ.
Cô thấy lạ. Ở dị thế, để bắt những còn thú biến dị, cô cũng dùng chiêu thả đồ ăn xuống đất .
Cô nhắc nhở : “Cậu bạn nhỏ, đồ nhặt thể tùy tiện ăn nha, cẩn thận đau bụng đấy.”
Từ Phân Nguyệt tức giận : “Nhặt mặt đất chứ ăn trộm, thể ăn.”
Cô bảo bé đừng chạy xa, còn đến chỗ ít lén bỏ vải trong túi.
Tô Anh thấy bé chạy về phía hơn mười mét, nhặt viên kẹo thứ hai, viên kẹo thứ ba. Lúc bé cách lớn mấy chục mét.
Hơn nữa phía còn một con thỏ nhỏ màu trắng chạy qua. Cậu bé thấy con thỏ đáng yêu, ngay cả Tô Anh cũng nhịn bắt v.uốt ve con thỏ .
Cậu bé cũng ngoại lệ, cần kẹo nữa mà đuổi theo thỏ con.
Tô Anh nhíu mày, cách khác gì cách cô dụ bọn thú biến dị nhỏ.
Trẻ con ở thế giới tính cảnh giác, thế giới thật sự quá thoải mái, cả lớn và trẻ nhỏ đều cảnh giác.
Nếu thú nhỏ biến dị dễ lừa như thì ở dị thế, cô cũng cần vất vả .
Bảo vệ trẻ con để duy trì nhân loại, kiến thức khắc sâu gen của ở dị thế, Tô Anh cũng ngoại lệ.
Cô vội vàng đuổi theo.
……
Từ Phân Nguyệt nhanh cũng phát hiện Tô Chân Hữu biến mất. Chị sốt ruột hét to: “Hữu Hữu, Hữu Hữu, ai đến Hữu Hữu ?”
Có thấy bé chạy về phía tây, cũng Tô Anh đuổi theo , chắc gì quan trọng, kêu chị đừng nóng vội, Tô Anh sẽ dẫn bé trở về.
Từ Phân Nguyệt Tô Anh mắt, mở miệng c.h.ử.i: “Không xong , chắc chắn Tô Anh ý , hại Hữu Hữu nhà .”
Nghe chị như , đều thể hiểu .
Kiều Lan Lan mắng : “Chị dựa cái gì mà như thế?”
“Cô thấy lưng nên chắc chắn trong lòng ghi hận, mặc kệ, Hữu Hữu mà trầy xước da thì côta bồi thường.”
Tha Huệ Quyên, chủ nhiệm phụ nữ của huyện, tổ chức buổi hái vải chịu nữa.
Chị quát lớn : “Không căn cứ thì đừng bậy, đều tố chất quân nhân trong , ai khó một đứa trẻ? Đừng cãi nữa, chia tìm bé .”
Kiều Lan Lan nhỏ: “Người tố chất nhất chính là Từ Phân Nguyệt.”
Mặc dù cô thích Từ Phân Nguyệt nhưng vẫn cùng chia tìm bé.
Sau đó đều tiếng lợn rừng núi tru lên, còn tiếng bé kêu t.h.ả.m thiết. Tô Chấn Hữu kêu t.h.ả.m thiết một tiếng đột nhiên im bặt.
Người trong nhóm đều đổi sắc mặc, chẳng lẽ đứa nhỏ gặp lợn rừng .
Đặc biệt là Tha Huệ Quyên, chị là tổ chức buổi hái vải . Nếu hôm nay xảy chuyện, chị tránh khỏi trách nhiệm.
Đã thông báo là dẫn trẻ con lên núi mà Từ Phân Nguyệt , Tha Huệ Quyên tức đến xanh mặt.
Từ Phân Nguyệt dọa đến mức chân mềm nhũn, bệt xuống mặt đất k.êu r.ên, cầu cứu : “Không xong , Hữu Hữu nhà chắc chắn lợn rừng bắt nạt . giải thích với bố thằng bé đây.”
Tha Huệ Quyên định dẫn một nhóm đến chỗ phát tiếng kêu.
Kiều Lan Lan vội vàng ngăn : “Âm thanh ở phía đông, chỗ bãi mìn, chúng nên về tìm bộ đội tới giúp.”
Ngay từ đầu đứa trẻ chạy về hướng tây, tiếng phát ở phía đông. Từ Phân Nguyệt càng kết luận: “Là Tô Anh, chính cô hại Hữu Hữu.”
Kiều Lan Lan tức giận mắng: “Là chị cố tình dẫn đứa trẻ lên núi. Nếu chuyện gì thì chị là trách nhiệm đầu tiên.”
Kiều Lan Lan lý trí ngăn . Phía đông còn bãi mìn còn sót giải phóng. Nhóm bọn họ đến đó tìm , may dẫm mìn thì sẽ thương, còn mất mạng.
Từ Phân Nguyệt thấy đều Kiều Lan Lan thuyết phục thì dám đến đó tìm bé nữa mà nhảy dựng lên mắng to.
“Kiều Lan Lan, cô mất trí điên ? Tô Anh cướp đàn ông của cô mà cô giận lây sang cháu nhà ?”
Kiều Lan Lan cũng ăn chay, mắng : “Chúng sống c.h.ế.t đều , cháu của chị chạy bãi mìn, thì chị tự tìm .”
Từ Phân Nguyệt dám , chị cũng sợ: “Chúng vẫn nên chờ bộ đội tới tìm thì hơn.”
Ở đây đều là nhà quân nhân, thầm nghĩ, nếu đàn ông của gỡ mìn thì mặt ai cũng trắng bệch, oán hận chằm chằm Từ Phân Nguyệt.
Chị cố chấp dẫn bé lên núi, dẫn theo mà trông cẩn thận liên lụy cùng, còn liên lụy bộ đội.
như Kiều Lan Lan , sống c.h.ế.t , vì ai dám bước tới.
Tha Huệ Quyên lo lắng đến mức dậm chân, chậm một phút thì bé và Tô Anh càng nguy hiểm.
Chị kêu Kiều Lan Lan xuống núi: “Em về thông báo cho chính ủy Quý sắp xếp lên núi tìm . Nếu chồngTô Anh thì nhất gọi cả tới.”