Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban đêm tiếng động nhỏ khiến Tô Anh tỉnh , là Hàn Cảnh Viễn về.
Đêm nay cúp điện, cô bật đèn pin mở cửa cho Hàn Cảnh Viễn, nửa đêm mới trở về, xem nhớ việc ngủ.
cô buồn ngủ, tâm trạng để ý đến .
đàn ông cố chấp đối với chuyện , nếu Hàn Cảnh Viễn kiên nhẫn , cô từ chối thể tổn thương lòng tự trọng của .
Chờ một chút, đàn ông đồn là lãnh đạm, chừng lo lắng của cô là dư thừa.
Tô Anh cũng rối rắm.
Hàn Cảnh Viễn khóa trái cửa , : "Em buồn ngủ đến mắt cũng mở , kệ , mau ngủ . "
Thật sự cần chờ ?
Trong đêm tối giọng của đàn ông khàn: "Anh tắm rửa xong sẽ ngủ, cần chờ . "
Tô Anh nghĩ thầm còn chu đáo, , nếu như lãnh đạm, nhu cầu, cô nhất đinh sẽ phối hợp với .
Hàn Cảnh Viễn xoa gò má đang nóng lên, may mà Tô Anh .
Lúc Hàn Cảnh Viễn lên giường, thật Tô Anh cũng , đàn ông nhẹ nhẹ nhàng, cẩn thận bên cạnh cô, đây là đầu tiên hai ngủ chung giường chung gối. Đêm , Hàn Cảnh Viễn cũng phiền cô.
Tô Anh tiếc nuối, nhưng xin đừng mắc bệnh lãnh đạm, thời gian của hiệp nghị nuôi con còn dài, cô thể ăn chay suốt .
Cô thấy thở của Hàn Cảnh Viễn vẫn rối loạn.
Buổi sáng, lúc Hàn Cảnh Viễn lặng lẽ thức dậy, Tô Anh cũng tỉnh.
"Anh dậy sớm ? "Tô Anh dụi mắt hỏi.
Hàn Cảnh Viễn chống tay chuẩn xoay , tư thế vặn thể thấy rõ xương quai xanh trắng nõn cổ áo ngủ của Tô Anh. Huyết khí của đột ngột dâng lên, vội vàng đầu .
"Ừ, quen , ngoài chạy bộ, tiện đường sẽ mua bữa sáng về. "
"Đừng mua bữa sáng, em tự , em ăn bánh trứng gà và cháo khoai lang."
Trứng gà và bột mì đều quý giá, nếu ăn mỗi bánh trứng gà thì sẽ tốn nhiều, chắc chắn sẽ đủ.
Sau khi cưới cô vợ nhỏ lẽ đủ sống qua ngày.
vấn đề lớn, cùng lắm thì tiết kiệm tiền, tiền trợ cấp ăn cơm của vẫn dùng đủ.
"Vậy , hôm nay đặt cách cho bản chạy bộ, giúp em điểm tâm nhé."
"Cũng ." Tô Anh thích hỗ trợ.
Lúc nhào bột, Tô Anh nhớ chuyện vợ cũ của Hàn Cảnh Viễn tới tìm cô ngày hôm qua. Cô nghĩ, vẫn nên rõ ràng với đàn ông thì hơn.
Nếu lỡ giữa hai xảy hiểu lầm, cái bù đắp đủ cho cái mất.
Cô : "Hôm qua lúc em mua thức ăn ở Cung Ứng Xã, thấy vợ cũ của , hình như cô cố ý chờ em ở công ty cung cấp."
Người trong khu nhà đều qua bên mua thức ăn, một ngày đợi ngày hôm cũng sẽ đợi .
"Cô gì với em? "Hàn Cảnh Viễn khẩn trương.
Tối hôm qua hỏi, nhưng thấy Tô Anh quá mệt, hơn nữa cô cũng nhắc tới, chỉ nghĩ hôm nay nghỉ phép cả một ngày, khi nào tìm cơ hội sẽ với cô.
ngờ Tô Anh chủ động với .
"Nói mấy chuyện vô nghĩa."
"Em vẫn nên với ."
Tô Anh kể cuộc chuyện ngày hôm qua với Hàn Cảnh Viễn.
Cô khách quan phân tích : "Có lẽ cô hối hận, tới xem vợ mới cưới của so sánh với cô thế nào. Mà lúc thấy em, sắc mặt cô trở nên khó coi."
Tô Anh : "Cô em mấy câu đến sắp , em đoán kế tiếp cô còn tìm ."
Hàn Cảnh Viễn nghĩ thầm, cô đến tìm , nhưng sẽ gặp.
Tô Anh thản nhiên thẳng thắn cho trong lòng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, đó chút mất mát, vì mất mát còn rõ ràng.
Anh : "Cô tìm chủ nhiệm Kiều, gặp , từ chối."
Tô Anh suy nghĩ một chút, cô bảo Cố Thành Phong cuối tuần tới đón con, Hàn Cảnh Viễn cũng phản đối.
Nếu cô cho đàn ông gặp vợ cũ, vẻ keo kiệt.
Tô Anh cảm thấy thái độ vẫn , hào phóng : "Anh gặp thì gặp, em ý kiến."
"Không gặp."
Hàn Cảnh Viễn rầu rĩ, rốt cục mất mát trong lòng từ mà đến.
Chính ủy Quý còn ngủ băng ghế lạnh vài ngày, giường cũng ngủ, cũng , điều giống với suy đoán của Quý chính ủy.
Cô vợ nhỏ rộng rãi thản nhiên như thế, nếu là nhà khác còn cảm thấy rộng lượng, rơi xuống đầu , trong lòng chua xót chứ.
Hàn Cảnh Viễn ở bếp lò nhóm lửa, buồn bực hỏi: "Vậy em ghen ?"
Tô Anh buột miệng thốt : "Tại em ghen, dung mạo vợ cũ của bằng em, tính tình bằng em, dáng cũng bằng, nếu mà ngựa quen đường cũ thì chứng tỏ mù."
Hàn Cảnh Viễn lời của Tô Anh khiếp sợ, sửng sốt vài giây, lập tức cúi đầu buồn , chua xót trong lòng quét sạch.
Bữa sáng là bánh trứng gà, trong bánh bỏ thêm chút hành hoa, kết hợp với cháo khoai lang, ăn ngon.
Tô Anh nướng sáu cái, mỗi một cái, hai cô bé ăn sẽ đủ no, hai bé Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam mới lớn, ăn một cái bánh trứng gà thơm mềm chắc nếm mùi vị ăn xong.
Hàn Kinh Thần bưng cháo khoai lang: "Dì hai, con ăn đủ no, dì nướng thêm mấy cái nữa ?"
Tô Anh cho xem giỏ trúc đựng trứng gà: "Ngày hôm qua mua hai mươi quả, tối hôm qua ăn năm quá, sáng nay ăn sáu quả, chỉ còn chín quá. Bánh trứng gà ăn ít mới ngon. Con no thì trưa ăn cơm ?"
Hàn Kinh Thần nghĩ cũng đúng, ở thành phố ăn trứng gà cũng ăn xa xỉ như .
" con ăn no mà."
Tô Anh chỉ nửa túi khoai lang ngày hôm qua mang về, ăn sống nướng chín đều ngon.
Cô bảo nhóc rửa mấy củ khoai lang mà ăn, nếu thì đến căn tin mua mấy cái bánh bao.
Hàn Kinh Thần ăn nhiều khoai lang , cảm thấy khoai lang ngon ở chỗ nào nên cầm tiền đến căn tin mua bánh bao trắng.
Cậu hỏi những khác: "Mấy đứa ăn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-11.html.]
Cố Tri Nam ăn thêm hai cái, Hàn Cảnh Viễn hỏi Tô Anh và hai cô con gái ăn . Buổi sáng ăn một cái bánh trứng gà, với thể trạng của thể no .
Tô Anh lắc đầu: "Em còn giữ bụng, buổi trưa ăn đồ ăn ngon."
Tinh Tinh và Xán Xán vốn ăn no, buổi trưa đồ ăn ngon thì liên tục lắc đầu ăn.
Hàn Cảnh Viễn bảo Hàn Kinh Thần mua sáu cái bánh bao trắng về.
Hàn Kinh Thần chạy một mạch đến căn tin, lúc xếp hàng mua đồ ăn sáng nhiều, thầy Bàng hỏi: "Sao, giận dỗi với dì hai của con ?"
Hàn Kinh Thần cất sáu cái bánh bao, lắc đầu : "Không , buổi sáng ăn bánh trứng gà ăn no, mua thêm mấy cái bánh bao về."
"Thứ đó ăn cơm ?"
"Dì hai của con cũng như , nhưng bánh trứng gà thật sự ngon."
Hàn Kinh Thần ôm bánh bao về nhà, cá nướng của Tô Anh cũng nướng xong.
Mùi thơm , còn sân thèm chịu nổi.
Hàn Kinh Thần: “... Sáng sớm nướng cá, dì nghĩ đến cảm nhận của hàng xóm ?"
"Dì chỉ nghĩ đến cái bụng của , tại nghĩ đến hàng xóm?"
Tô Anh xé một miếng cho Tinh Tinh và Xán Xán, con cá là cô mua ngày hôm qua, ướp muối cả một đêm, bây giờ nướng ăn miệng.
"Ăn ngon quá ! "Tinh Tinh và Xán Xán liên tục khen.
cá nướng mặn, ăn với cháo là . Lúc mấy bé gái đói bụng nữa nên cũng ăn nhiều.
Hàn Kinh Thần nuốt nước miếng một cái, cũng nếm thử, nhưng chủ động với Tô Anh.
Tô Anh vươn tay về phía nhóc: "Cho dì cái bánh bao."
"Đổi cá với con?"
Tô Anh buồn , cắt bánh bao xé mấy miếng thịt cá nướng, gắp trong bánh bao trả cho : "Con nếm thử, sẽ ngon."
Hàn Kinh Thần vội vàng c.ắ.n một miếng, thịt cá vốn ngon kẹp trong bánh bao nên trung hòa vị mặn, bánh bao còn ngon hơn bánh bao thịt.
Cậu c.ắ.n vài miếng ăn hết một cái bánh bao.
Tô Anh lấy thịt cá , kẹp năm cái bánh bao còn , đưa hai cái cho Hàn Cảnh Viễn, hai cái cho Cố Tri Nam, một cái cho Hàn Kinh Thần.
Hàn Cảnh Viễn c.ắ.n một miếng, quả thật ngon. Bánh bao ngon như , ăn nhiều hơn hai cái cũng .
Anh lúc mới hiểu , Tô Anh đốt than nướng cá, vì bọn họ ăn cùng bánh bao.
Thật cần phiền toái như , bánh bao ăn lắm .
Tô Anh : "Dì sáng nay dì lo lắng chu , để cả nhà đói bụng, đây là bồi thường, ngày mai các con đến căn tin mua đồ ăn sáng ."
Hàn Kinh Thần ăn bánh bao kẹp cá nướng c xuống bụng, cảm thấy còn thể ăn thêm hai cái nữa, nhưng dì Hai chắc chắn sẽ nữa.
Cậu lẩm bẩm: "Vậy con tình nguyện mỗi ngày ăn để dì đều áy náy với chúng con."
Tô Anh: "Con nghĩ lắm, đúng , hôm nay đến lượt con rửa bát, đúng ?"
Tối hôm qua cô dùng cách bốc thăm, sắp xếp thứ tự việc nhà.
Hàn Kinh Thần chơi , nhưng dám.
Nếu hôm nay rửa bát, buổi trưa dì hai thể cho đến căn tin mua đồ ăn.
" con , con rửa bát, nếu vỡ dì đừng trách con."
"Không trách con." Tô Anh : " dì sẽ trừ tiền tiêu vặt của con."
Hàn Kinh Thần:......
Dì Hai , thế nhưng, hỏi: "Con cơ hội lấy tiền tiêu vặt ?"
Tô Anh : "Đương nhiên, phạt thì thưởng, dì hào phóng như , mấy đứa đều cơ hội lấy tiền tiêu vặt."
Hàn Kinh Thần nghĩ chuyện ở Cung Ứng Xã, nghĩ Cố Tri Nam mười lăm tệ tiền tiêu vặt, ngay cả Tinh Tinh và Xán Xán, mỗi đứa cũng năm đồng.
Trước mắt chỉ nghèo nhất, lo dì Hai là một lời giữ lời, bao giờ mềm lòng. Vì , dám chơi , nhanh nhẹn rửa bát.
Hàn Cảnh Viễn ở cửa phòng bếp, tận mắt Hàn Kinh Thần rửa bát đũa sạch sẽ, lời của Tô Anh xếp tất cả chúng trong tủ chén.
Anh khiếp sợ nửa ngày, nghĩ mãi : "Trước , ở thành phố từng nghĩ để nhóc học việc nhà. Có nó cẩn thận đập rơi mấy chục cái chén, đ.á.n.h mấy trận cũng chừa nên bắt nó việc nhà nữa."
Tô Anh dám tin Hàn Cảnh Viễn: "Chuyện mấy năm ?
Hàn Cảnh Viễn : "Năm và năm ngoái đều thử và thất bại."
Tô Anh phân tích: "Thằng nhóc khôn khéo, ăn, em là mới tới, ngay từ đầu định quy củ, nó sẽ tuân thủ. Tối qua nó còn việc nhà, khi ăn tôm nướng dứa thì thỏa hiệp. Anh xem , tay em, nó bật nổi ."
Hàn Cảnh Viễn cảm thấy chuyện như .
Hôm nay một ngày nghỉ, đề nghị: "Lâu lâu mới nghỉ phép, biển, lúc thủy triều xuống thể nhặt nhiều đồ , dẫn em và bọn nhỏ biển nhé."
Mấy đứa nhỏ đều đuổi biển nên dùng ánh mắt chờ mong Tô Anh.
Tô Anh cũng nên : "Vậy , chúng biển thôi."
Mấy đang cửa thì nhân viên phục vụ và chủ nhiệm khu tới, thông báo cho , vải núi chín . Bởi vì đỉnh núi thuộc phạm vi quản lý của bộ đội. Tổ chức trong khu, xã phục vụ yêu cầu mỗi nhà một lên núi hỗ trợ hái vải, lúc xuống núi một nhà chia năm cân.
Còn chuyện như ?
Tô Anh đương nhiên , cô biển cùng nữa mà bảo Hàn Cảnh dẫn bốn đứa nhỏ .
"Anh nhớ mang theo tiền, buổi trưa mua đồ ăn về, nếu đợi em về thì tự nấu cơm ăn ."
Hàn Cảnh Viễn sợ Tô Anh ở núi gặp chuyện may.
Anh nhắc nhở: "Em tới nơi còn quen, trong núi lợn rừng đấy. Chúng giống lợn nhà . Con nào cũng hung giữ. Mấy cái trưởng thành cũng thuần phục . Vì em nhất định theo đại đội, nên linh tinh."
Tô Anh nghĩ thầm, lợn rừng càng , đến lúc đó g.i.ế.c lợn rừng, lợn rừng đ.â.m cây là thịt để ăn.
Cô đến từ dị thế nên bọn lợn rừng cũng thể gì cô.
"Được, gặp lợn rừng em sẽ leo lên cây, lợn rừng sẽ gì em."
Hàn Cảnh Viễn lọt tai, cường điệu : "Trên núi còn sói, đùa, em đừng linh tinh."
Bầy sói thì phiền, Tô Anh thầm nghĩ, chắc cô đến mức xui xẻo như . Cô : "Được , em sẽ theo phía đại đội, chạy linh tinh."