Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi! - Chương 206: Thiên Hoa Bản Của Phim Cổ Trang

Cập nhật lúc: 2026-02-03 16:45:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Chu!”

 

Thẩm Kiều Kiều gọi trợ lý của Tề Hạnh Nhi, Tiểu Chu là một cô gái hoạt bát đáng yêu, thấy cô liền hì hì chạy tới.

 

“Oa, chị Kiều là giun trong bụng em ? Em mới với chị Hạnh Nhi là thèm ăn chè đậu đỏ đó!”

 

Tiểu Chu ngửi thấy mùi thơm ngọt của chè đậu đỏ, mắt sáng long lanh, còn động tác chảy nước miếng khoa trương.

 

Thẩm Kiều Kiều chọc , trêu chọc: “Chị mua nhiều lắm, nếu còn thừa, em ăn hết nhé!”

 

“Cảm ơn chị Kiều ạ!”

 

Tiểu Chu vui mừng khôn xiết, chủ động chia chè đậu đỏ, các diễn viên nhận đều ngẩng đầu với Thẩm Kiều Kiều, còn tới chào hỏi vài câu.

 

Thẩm Kiều Kiều cảm thấy, khí đoàn phim bây giờ thật sự , đa diễn viên đều nghiêm túc diễn vai của , ít đấu đá, dìm hàng nâng đỡ, cũng ít trường hợp mẩy.

 

Mục đích của đều nhất quán, vì thành một tác phẩm xuất sắc mà nỗ lực, dù thù riêng cũng ảnh hưởng đến việc phim.

 

Ví dụ như Tề Hạnh Nhi và Thẩm Anh Lan, hai riêng tư là lườm nguýt thì cũng là trợn mắt trừng trừng, nhưng khi cảnh chị em , ai thể nhận hai thù oán.

 

Đây chính là tố chất nghề nghiệp của một diễn viên giỏi.

 

Thẩm Kiều Kiều phàn nàn về các đoàn phim đời , diễn xuất đạt thì thôi, còn thi mẩy, xước một chút da như sắp c.h.ế.t, một đám khiêng ông bà tổ tiên của họ gọi xe cứu thương.

 

Còn đủ loại gán ghép cặp đôi, những ngôi diễn xuất chẳng gì, gán ghép cặp đôi thì nhảy nhót hơn cả châu chấu, mỗi một bộ phim, là tin đồn tình ái với nữ diễn viên trong đoàn bay đầy trời, bản cũng giải thích, chỉ trốn lưng xem fan xé , đợi đến khi đủ nhiệt, mới vài câu đau ngứa, quảng bá cho bộ phim tiếp theo.

 

Thủ đoạn vụng về , tinh mắt một cái là , nhưng thể lừa đám fan não tàn mòng mòng.

 

Chỉ thể , giới giải trí đời chệch hướng, diễn viên thì thôi, diễn xuất còn kém, như diễn viên bây giờ, nam nữ đều ưa , chỉ mặt thôi cũng ăn ba bát cơm.

 

“Phim truyền hình nội địa bây giờ, thành công cai thói quen xem phim của tác giả, dù cũng trải qua thời đại thần tiên đ.á.n.h , thật sự xem nổi, ở đây nhắm bất kỳ ngôi nào, chỉ là phàn nàn về hiện tượng, fan đừng ném đá”

 

“Tiểu Chu, bên đó đang cãi chuyện gì ?”

 

Thẩm Kiều Kiều phiền Tề Hạnh Nhi đang chuyên tâm xem kịch bản, đợi Tiểu Chu chia xong chè đậu đỏ qua, cô chỉ về phía ba vẫn đang tranh cãi.

 

“Là đạo diễn và nhà sản xuất, còn biên kịch, hình như là vốn vấn đề, một khoản đầu tư hứa đó hủy .”

 

Tiểu Chu hạ thấp giọng, kể chuyện phiếm của đoàn phim.

 

“Khoản đầu tư đó là một ông chủ mỏ than hứa từ sớm, đầu tư một khoản tiền, sắp xếp cho tình nhân nhỏ của ông đóng vai nữ phụ hai, kết quả đoàn , ông chủ mỏ than đổi tình nhân.”

 

“Đổi tình nhân thì đầu tư nữa? Loại đầu tư ký hợp đồng chứ?”

 

Thẩm Kiều Kiều cảm thấy kỳ lạ, đầu tư lớn như , chắc chắn ký hợp đồng, việc theo hợp đồng, ông chủ mỏ than chịu đầu tư, đó là ông vi phạm hợp đồng.

 

“Hợp đồng ký, nhưng hợp đồng , bên đầu tư thể quyết định diễn viên nữ phụ hai, tình nhân nhỏ đó là một ngôi nhỏ, trông cũng xinh, diễn xuất cũng tạm, vai nữ phụ hai miễn cưỡng qua .”

 

Tiểu Chu húp một ngụm chè đậu đỏ lớn, vô cùng thỏa mãn, tiếp tục kể chuyện phiếm: “ tình nhân mới của ông chủ mỏ than gì, đạo diễn và biên kịch đều đồng ý cho cô đóng vai nữ phụ hai, sẽ hủy hoại bộ phim , nhà sản xuất đang cãi với họ đó!”

 

Thẩm Kiều Kiều hiểu, khâm phục đạo diễn và biên kịch.

 

Dưới sự cám dỗ của tiền bạc, họ vẫn thể kiên trì chịu trách nhiệm với tác phẩm, tinh thần nghề nghiệp tuyệt đối đáng khen.

 

“Tình nhân mới đó trông ?” Thẩm Kiều Kiều vô cùng tò mò.

 

Ông chủ mỏ than tuy hiểu phim, nhưng mắt thẩm mỹ tuyệt đối là hạng nhất đấy, chắc đến nỗi tìm một l..m t.ì.n.h nhân chứ?

 

Tiểu Chu lắc đầu lia lịa, “Đẹp, nhưng diễn xuất thể chỉ mặt , còn là vai nữ phụ hai nhiều đất diễn, biên kịch , nếu để đó đóng vai nữ phụ hai, ông sẽ nhảy sông Hoàng Phố, đạo diễn cũng ông nữa!”

 

“Phụt”

 

Thẩm Kiều Kiều nhịn , về phía ba ngừng chiến, một đầu tròn bụng phệ, một mặt mày xanh xao mắt thâm quầng, còn một mặt hồng hào, bụng bia ưỡn cao.

 

Liền hỏi: “Người mặt mày xanh xao gầy gò , chính là biên kịch?”

 

, chị Kiều quen biên kịch Thượng Quan ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-90-dung-hong-bat-nat-con-toi/chuong-206-thien-hoa-ban-cua-phim-co-trang.html.]

 

Tiểu Chu khá ngạc nhiên, cô nhớ chị Kiều từng chuyện với biên kịch Thượng Quan.

 

Thẩm Kiều Kiều lắc đầu, “Không quen, đoán thôi!”

 

Biên kịch về cơ bản thức đêm kịch bản, sắc mặt sẽ , trong ba sắc mặt kém nhất chính là ông , dễ đoán.

 

“Dù cũng , ông cứ nhất quyết để con đàn bà đó đóng vai Phượng Phi Phi, thì lão t.ử nữa, tùy ông tìm ai , dù lão t.ử cũng , Phượng Phi Phi của lão t.ử tuyệt đối thể để loại đó hủy hoại!”

 

Thượng Quan Vân Hải tức đến nhảy dựng lên, mấy sợi tóc trán cũng rung lên theo.

 

“Ông tưởng lão t.ử thích con đàn bà đó , lão t.ử vì tiền thì đồng ý ? Các ai cũng lắm, nữa, nữa, đều đến uy h.i.ế.p lão t.ử, lão t.ử kiếm tiền đây? Các , kiếm tiền?”

 

Nhà sản xuất cũng nổi nóng, một hai đều trung thần, chỉ ông là gian thần, nó chứ, ông cũng nữa!

 

“Dù Phượng Phi Phi cũng , đóng thì đóng vai khác.”

 

Thượng Quan Vân Hải lùi một bước, Phượng Phi Phi tuy chỉ là nữ phụ hai, nhưng là nhân vật ông tốn nhiều tâm huyết nhất, diễn viên nếu diễn , tuyệt đối sẽ tỏa sáng.

 

“Vậy thì nữ chính!”

 

Nhà sản xuất hừ lạnh một tiếng.

 

“Không !”

 

Lần là đạo diễn phản đối, ông còn đưa một biện pháp dung hòa, “Hay là đóng vai nữ phụ bốn , vai đó chỉ cần mặt .”

 

Thượng Quan Vân Hải cũng gật đầu, ông ý kiến.

 

Nhà sản xuất lườm một cái, lạnh: “Chỉ các thông minh, đều là đồ ngốc ? Người bỏ hai mươi triệu để đóng vai nữ phụ bốn? Tiền của nhiều chỗ tiêu ?”

 

“Ông chủ Lý , hoặc là nữ chính, hoặc là nữ phụ hai, ngoài hai vai , những vai khác đều miễn bàn, nếu ông sẽ đầu tư cho đoàn phim khác!”

 

Thượng Quan Vân Hải và đạo diễn đồng thanh : “Ông nghĩ cũng thật!”

 

Nữ chính và nữ phụ hai đều thể cho con đàn bà õng ẹo đó đóng, thật sự để con đàn bà đóng, bộ phim hủy hoại, thà còn hơn.

 

Nhà sản xuất lạnh, “Vậy các bây giờ? Chỉ cần các thể kéo hai mươi triệu đầu tư, đều các !”

 

Đạo diễn và Thượng Quan Vân Hải đều cúi đầu kiêu ngạo của .

 

Nếu họ bản lĩnh kéo đầu tư, sớm nhà sản xuất .

 

Ba đều rơi tình trạng lo lắng.

 

Hai mươi triệu đó… họ kiếm đây?

 

Đoàn phim khởi động, diễn viên cũng gần như đến đủ, thể bây giờ giải tán chứ?

 

“Haiz!”

 

Ba ôm đầu, xổm đất, đồng loạt thở dài.

 

Tiếng cãi của ba , từ lúc nào to lên, Thẩm Kiều Kiều mơ hồ vài câu, đoán thêm một chút, là gần như .

 

Đoàn phim thiếu hai mươi triệu đầu tư, bây giờ là năm 98, hai mươi triệu về cơ bản thể một bộ phim truyền hình khá, nên hai mươi triệu của ông chủ mỏ than , chắc chắn là khoản đầu tư lớn của đoàn phim.

 

Nếu chuyện thương lượng xong, đoàn phim thể sẽ giải tán.

 

Thẩm Kiều Kiều khỏi tò mò, hỏi Tiểu Chu: “Các cô đang phim gì ?”

 

Tiểu Chu một cái tên, Thẩm Kiều Kiều mắt khỏi trợn tròn.

 

C.h.ế.t tiệt!

 

đến đoàn phim coi là đỉnh cao của phim huyền huyễn cổ trang.

 

 

Loading...