Cánh cửa gỗ nặng nề của Hiểu Kim Ký khép một ngày khai trương đầy biến động. Tiếng ồn ào của đám đông và mùi pháo nồng nặc ngoài phố dần lùi xa, trả cho gian sự tĩnh lặng của một đêm thành phố những năm đầu thập niên 80.
Lâm Hiểu phịch xuống chiếc ghế bành bọc nhung, tay khẽ xoa thái dương. Dù chuẩn tâm lý, nhưng việc đối mặt với sự phá hoại của tiệm vàng Đại Phát và màn "giải vây" đầy uy lực của Hàn Thiết vẫn khiến cô tiêu tốn ít tâm sức.
"Mẹ ơi, chú Hàn về ạ?" - Nhị Bảo từ trong buồng chạy , tay vẫn cầm chiếc ô tô đồ chơi bằng gỗ mà Hàn Thiết tặng lúc chiều.
Lâm Hiểu mỉm , kéo con lòng: "Chú Hàn còn bận việc ở công trường dầu mỏ. Các con ăn cơm ?"
"Anh cả nấu cháo với trứng muối ạ. Mẹ ăn với tụi con ." - Nhị Bảo lí nhí, gương mặt bầu bĩnh cọ vai .
Nhìn ba đứa nhỏ quanh bàn ăn trong căn bếp mới sạch sẽ, Lâm Hiểu thấy sống mũi cay cay. Kiếp cô là tiểu thư giàu nhưng bữa cơm nào cũng chỉ một cùng tiếng tivi vang vọng trong căn biệt thự trống trải. Kiếp , dù đối mặt với bao nhiêu trát kiểm tra sự hãm hại, chỉ cần thấy ba cái bóng nhỏ , cô thấy đủ sức mạnh để chống cả thế giới.
Đang lúc dùng bữa, tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên. Lâm Hiểu cảnh giác dậy. Ở thời đại , việc một phụ nữ độc kinh doanh vàng bạc dễ lọt tầm ngắm của những kẻ bất lương.
"Ai đó?"
" đây." - Giọng trầm thấp quen thuộc khiến tim cô bỗng đập nhanh một nhịp.
Mở cửa , Hàn Thiết vẫn mặc bộ đồ lúc chiều, nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Trên tay là một túi giấy đựng mấy chiếc bánh bao nóng hổi và một lọ t.h.u.ố.c mỡ.
" thấy lúc chiều tay cô trầy khi thu dọn mảnh vỡ của lọ dung dịch thử vàng." - Anh đặt lọ t.h.u.ố.c lên bàn, tự nhiên như trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-9.html.]
Lâm Hiểu xuống mu bàn tay, quả thật một vết xước nhỏ mà chính cô cũng để ý. Sự quan tâm tỉ mỉ của đàn ông nắm giữ huyết mạch thép và dầu mỏ của cả vùng khiến cô cảm thấy bối rối.
"Anh Hàn, việc hôm nay... thực sự cảm ơn . nghĩ cần rõ một chuyện." – Lâm Hiểu rót một ly nhạt đẩy về phía . "Sự bảo hộ của dành cho quá lớn, giới thương nghiệp dạo đang bàn tán xì xào. vì con mà ảnh hưởng đến uy tín với Nghị viện."
Hàn Thiết nhấp một ngụm , đôi mắt sâu thẳm thẳng cô: "Uy tín của ở lời của kẻ khác. Lâm Hiểu, cô là một nghệ nhân tài giỏi, nhưng cô quá cứng cỏi. Ở thành phố , vàng chỉ là trang sức, nó là quyền lực. Cô nắm giữ vàng, nhưng cô lớp vỏ bọc bằng thép. chỉ là đang cung cấp cho cô cái lớp vỏ đó thôi."
"Vậy cái giá trả là gì?" - Lâm Hiểu hỏi, ánh mắt của một sống ở thế giới chỉ vụ lợi quá lâu cho phép cô tin những bữa cơm miễn phí.
Hàn Thiết im lặng một lúc, sang ba đứa trẻ đang tò mò từ cửa buồng.
"Cái giá là... thỉnh thoảng cho phép và Tuệ Tuệ đến đây ăn một bữa cơm gia đình. Ở dinh thự , cơm do đầu bếp nấu ngon, nhưng lạnh."
Lời của giản đơn nhưng chứa đựng một sự cô độc sâu sắc khiến Lâm Hiểu khựng . Cô nhận , đằng sự quyền lực cũng là một tâm hồn khao khát ấm giống như cô ở kiếp .
Đêm đó, khi Hàn Thiết về, Lâm Hiểu bên bàn việc. Cô lấy một mảnh giấy, bắt đầu phác thảo kế hoạch cho những tháng tới.
Cô sẽ chỉ đợi khách đến mà sẽ bắt đầu chiến dịch "tân trang trang sức cũ" cho các phu nhân cán bộ, nhằm xây dựng mạng lưới quan hệ xã hội bền vững. Còn mặt quản lý tài chính, cô tính toán cách trả dần tiền thuê nhà và vốn cho Hàn Thiết theo đúng quy tắc để giữ vị thế độc lập.
Lâm Hiểu hiểu rằng, đây mới chỉ là cái vỏ hào nhoáng bên ngoài. Để Hiểu Kim Ký thực sự vững qua những biến động kinh tế của thập niên 80 , cô còn học cách đối nhân xử thế, cách dạy bảo các con khi chúng bắt đầu tiếp xúc với sự phù hoa của thành thị, và quan trọng nhất là xử lý mối quan hệ ngày càng mập mờ với "gã khổng lồ" Hàn Thiết.
Cô khẽ chạm chiếc nhẫn thép đính kim cương thô mà tặng. Kim cương mài giũa thì thô ráp, nhưng nó cứng nhất thế gian. tình cảm giữa những trưởng thành chẳng bền như thế, nhất là giữa những kẻ đời vùi dập đủ nhiều như cô và . Suy cho cùng, quan hệ lợi ích và tiền bạc vẫn là thứ vững bền nhất, “ít nhất tiền bạc sẽ phản bội rời bỏ ” - Lâm Hiểu với lòng rút chiếc nhẫn cất hộp.