XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80: THÔN PHỤ LÀM GIÀU TỰ THÂN - CHƯƠNG 8

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:32:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phi vụ gia công trang sức cho đoàn thương nhân dầu mỏ miền Nam thành công rực rỡ. Những bộ khuy măng sét, nhẫn ký danh và trâm cài áo do Lâm Hiểu chế tác chỉ đạt độ tinh khiết chuẩn mà còn mang phong cách sang trọng, khác hẳn với những món đồ gia công hàng loạt.

 

Danh tiếng của cô vượt khỏi con ngõ nhỏ, chạm đến tai của những phu nhân quyền quý nhất thành phố. Số tiền hoa hồng và lợi nhuận từ phi vụ đủ để Lâm Hiểu còn lo lắng về cơm áo gạo tiền cho ba đứa trẻ trong nhiều năm tới.

 

Một buổi chiều cuối tuần, khi tiệm đóng cửa sớm, Hàn Thiết đ.á.n.h xe đến đón bốn con.

 

"Đi chú Hàn?" - Nhị Bảo háo hức hỏi, thằng bé thích chiếc xe con lấp lánh của .

 

"Đưa các con đến một nơi." - Hàn Thiết Lâm Hiểu qua gương chiếu hậu, ánh mắt ẩn chứa một điều gì đó bí mật.

 

Chiếc xe dừng một căn biệt thự kiểu Pháp cũ ở khu phố yên tĩnh, nơi những hàng cây cổ thụ râm mát. Ngôi nhà cổng sắt uốn lượn, sân vườn rộng rãi và những cửa sổ kính màu đặc trưng.

 

"Đây là..." - Lâm Hiểu sững sờ.

 

"Đây là ngôi nhà mua từ một gia đình trí thức chuẩn nước ngoài. Nó gần trường tiểu học trọng điểm của thành phố, thuận tiện cho Đại Bảo và Nhị Bảo học." - Hàn Thiết lấy một chùm chìa khóa, đặt lòng bàn tay Lâm Hiểu.

 

Lâm Hiểu định từ chối: "Anh Hàn , cái quá quý giá, thể..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-8.html.]

"Đừng hiểu lầm." - Hàn Thiết cắt ngang, giọng trầm nhưng kiên quyết. " tặng cho cô. đầu tư Hiểu Kim Ký. Ngôi nhà là nơi ở cho các con, là trụ sở chính để cô mở một cửa hiệu trang sức cao cấp đúng nghĩa. Cô sẽ dùng cổ phần của tiệm để trả dần cho . Đây là một cuộc giao dịch ăn công bằng, là tình thương sự bố thí."

 

Lâm Hiểu chùm chìa khóa lạnh lẽo nhưng mang đến cảm giác ấm áp lạ kỳ. Cô đang dùng cách để giữ lòng tự trọng cho cô, đồng thời tạo cho các con một môi trường sống nhất.

 

Bước nhà, ba đứa trẻ reo hò ầm ĩ. Đại Bảo và Nhị Bảo chạy nhảy khắp sân, còn bé Mễ thì thích thú với chiếc xích đu gỗ gốc cây ngọc lan. Hàn Tuệ, con gái của Hàn Thiết, cũng mặt ở đó, cô bé chủ động dẫn các bạn nhỏ xem phòng ngủ mới của chúng.

 

Trong gian yên tĩnh của phòng khách, Lâm Hiểu bên cửa sổ khu vườn, khẽ : "Anh đối xử với con như , báo đáp thế nào cho đủ."

 

Hàn Thiết bước đến lưng cô, mùi hương từ áo khoác của hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng trong căn nhà cũ.

 

"Lâm Hiểu, cuộc đời chỉ đến dầu mỏ đen đặc và thép thô ráp. Từ khi gặp cô và bọn trẻ, mới thấy cuộc sống thêm màu sắc. Báo đáp lớn nhất chính là để cùng các con trưởng thành, và thấy cô đỉnh cao của giới kim ."

 

Lâm Hiểu , đối diện với ánh mắt sâu thẳm như biển đêm của . Cô bỗng nhớ về kiếp , nơi cô tiền nhưng tình thương. Ở kiếp , giữa những năm tháng thập niên 80 đầy gian khó, cô tìm thấy một đàn ông, một đối tác ăn và cũng là bạn tri kỷ sẵn sàng dùng cả thế giới của để che chắn cho cô.

 

"Được." - Cô mỉm , đôi mắt lấp lánh như những viên kim cương cô thường chạm khắc. " sẽ mở tiệm vàng lớn nhất thành phố . Và khi đó, cạnh ăn mừng với nhất định ."

 

Hàn Thiết lời nào, chậm rãi nắm lấy bàn tay nhỏ bé nhưng đầy nghị lực của cô. Vàng và Thép - hai thứ vật chất cứng cỏi nhất, giá trị nhất, vô tình tìm thấy giữa dòng đời hối hả.

 

Loading...