Nửa tháng Hàn Thiết vắng mặt, thành phố dường như dài trong những cơn mưa phùn cuối xuân. Lâm Hiểu vẫn duy trì nhịp sống đều đặn: đưa con học, chăm sóc cửa hàng, và dành đêm khuya để nghiên cứu những mẫu thiết kế mới ánh đèn điện xanh ngọc. Cô dần quen với sự yên tĩnh, nhưng thỉnh thoảng, khi tiếng động cơ xe tải lớn gầm rú ngoài phố, cô vô thức cửa sổ.
Đến chiều thứ Bảy, khi Lâm Hiểu đang cùng các con nhặt rau trong sân , tiếng cổng sắt rít lên khô khốc. Một bóng cao lớn, phong trần bước . Hàn Thiết trông gầy hơn một chút, làn da rám nắng vì gió bụi biên thùy, chiếc áo khoác đại bàng khoác hờ vai vương đầy bụi đất.
"Chú Hàn về !" - Nhị Bảo là đứa phản ứng nhanh nhất, nó buông nắm rau muống, chạy nhào tới ôm chầm lấy chân .
Hàn Thiết khẽ , một tay nhấc bổng Nhị Bảo lên, tay đưa cho Lâm Hiểu một chiếc túi vải thô buộc kín: "Tiện đường qua vùng mỏ, thấy mấy thứ khá lạ mắt, nghĩ cô sẽ thích."
Lâm Hiểu lau tay tạp dề, đón lấy túi vải. Bên trong là vàng, cũng đá quý mài giũa, mà là những khối thạch tím thô sơ còn dính chút đất đỏ mỏ quặng. Dưới ánh nắng ban chiều, những tinh thể tím sẫm tỏa vẻ hoang dã và bí ẩn.
"Đây là thạch tự nhiên? Anh tự tay tìm ?" - Lâm Hiểu kinh ngạc. Ở thời đại , thạch thô giá trị thương mại cao như vàng, nhưng với một thiết kế, đây là kho tàng cảm hứng.
"Lúc kiểm tra quặng sắt, thấy nó trong vách đá. Nhìn màu tím , bỗng nhớ tới bộ sườn xám hôm khai trương của cô." - Hàn Thiết một cách tự nhiên, nhưng ánh mắt khi cô chút gì đó sâu hơn khi.
Lâm Hiểu khẽ tránh ánh mắt , gò má cô bỗng đỏ ửng, trái tim trong lòng n.g.ự.c đập chệch một nhịp. Cô vội chuyển chủ đề: "Anh đường xa chắc mệt , uống chén nhé. Tuệ Tuệ mấy hôm nay cứ nhắc suốt đấy."
Hàn Thiết nhà ngay, trời mây đề nghị: "Ngày mai là chủ nhật, một ngày nghỉ. Nếu cô bận, chúng đưa đám nhỏ ngoại thành dã ngoại một chuyến. Tuệ Tuệ dạo vẻ vui vẻ hơn từ khi chơi với các con của cô."
Lâm Hiểu định từ chối vì còn đống sổ sách quyết toán, nhưng ánh mắt mong chờ của Đại Bảo và Nhị Bảo, cô nỡ. "Được, để chuẩn ít đồ ăn nhẹ."
Chủ nhật, chiếc xe con của Hàn Thiết bon bon con đường đất dẫn ngoại thành, nơi những cánh đồng lúa đang thì con gái xanh mướt mắt. Năm đứa trẻ, ba con của Lâm Hiểu, bé Tuệ Tuệ của Hàn Thiết và một đứa cháu nhỏ của thuộc hạ gửi gắm, đang líu lo như bầy chim sẻ ở băng ghế .
Hàn Thiết lái xe, thi thoảng liếc Lâm Hiểu ở ghế phụ. Hôm nay cô mặc một chiếc quần tây đơn giản và áo sơ mi trắng, tóc tết lỏng gáy, trông trẻ trung như một cô sinh viên thực thụ.
Họ dừng bên một bờ suối cạn. Trong khi lũ trẻ chạy nhảy bắt bướm và hái hoa dại, Hàn Thiết và Lâm Hiểu cùng trải tấm bạt nhựa lên cỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-12.html.]
"Việc ở tiệm mấy hôm ... chút rắc rối?" - Hàn Thiết bỗng hỏi khi đang giúp cô mở hộp cơm kim loại.
Lâm Hiểu khựng , nhẹ: "Phu nhân Vương kể cho ? Chuyện cũng giải quyết xong . lúc nào cũng chạy đến cánh tay để lánh nạn."
Hàn Thiết dừng động tác, thẳng mắt cô, giọng trầm ấm: "Lâm Hiểu, đôi khi để khác giúp đỡ là yếu đuối. Chúng là đối tác, sự định của cô cũng là sự định của . ..." - Anh khựng - " thực sự ngạc nhiên khi thấy cô tự đối mặt với của phía Tổng đốc mà hề run sợ. Cô thực sự khác hẳn những phụ nữ từng ."
"Khác chỗ nào?" - Lâm Hiểu tò mò nháy mắt hỏi.
"Cô cái chất thép của công trường, nhưng mang vẻ lấp lánh của vàng ròng. Rất mâu thuẫn, nhưng cũng ... thu hút."
Lời khen ngợi thẳng thắn khiến khí bỗng trở nên ngột ngạt theo một nghĩa khác. Lâm Hiểu cảm thấy gò má nóng lên. Để xua tan sự mập mờ đang nhen nhóm, cô đưa cho một miếng bánh ngô nướng: "Anh ăn thử , thêm chút mật ong biên giới mang về đấy."
Cả buổi chiều hôm đó trôi qua trong tiếng đùa của lũ trẻ. Hàn Thiết còn là vị chủ tịch lạnh lùng, sẵn sàng xắn gấu quần xuống suối để bắt mấy con cá nhỏ cho tụi nhỏ xem. Lâm Hiểu bờ, dáng lưng rộng lớn của , thầm nghĩ: Nếu cuộc đời cứ bình yên như thế thì mấy.
Khi hoàng hôn buông xuống, đường về, lũ trẻ ngủ say ở ghế . Không gian trong xe yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc tay lái của Hàn Thiết.
"Lâm Hiểu ." - Anh lên tiếng khi xe dừng cổng biệt thự.
"Vâng?"
"Sau ... đừng xưng hô khách sáo như nữa. Gọi là Hàn Thiết thôi ."
Lâm Hiểu lặng một chút, khẽ gật đầu: "Vâng... Hàn Thiết. Anh cũng nhà dùng bữa tối luôn nhé?"
"Hôm nay thì thôi. còn lên văn phòng xử lý nốt hồ sơ đấu thầu." - Anh mỉm , một nụ quá vồ vập nhưng đầy ý vị.
Chiếc xe rời , Lâm Hiểu theo cho đến khi ánh đèn hậu mất hút. Cô nhận , giữa và đàn ông đang hình thành một sợi dây liên kết đặc biệt. Nó hẳn là tình yêu, nhưng nó vượt xa mức bạn bè đối tác thông thường. Đó là sự thấu hiểu thầm lặng của hai tâm hồn đều từng chịu tổn thương, đang thận trọng bước gần từng chút một.