XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80: THÔN PHỤ LÀM GIÀU TỰ THÂN - CHƯƠNG 11

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:22:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Thiết thật. Sáng sớm, khi Lâm Hiểu mở cửa tiệm, cô chỉ thấy một thuộc hạ của mang tới chiếc đèn bàn điện màu xanh ngọc, thứ đồ dùng xa xỉ mà hứa. Anh trực tiếp đến biệt biệt, lẽ vì cuộc đấu thầu quặng ở biên giới thực sự gấp gáp, hoặc lẽ, như cách vẫn , để cô gian riêng những xáo trộn qua.

 

Căn biệt thự bỗng nhiên trở nên rộng thênh thang. Mấy đứa trẻ ban đầu còn í ới hỏi "Chú Hàn ?", nhưng vài ngày, chúng cũng dần quen với việc chỉ bốn con bên mâm cơm tối.

 

Lâm Hiểu tập trung bộ tâm trí bộ ngọc trai của phu nhân Quản lý cục Vương. Cô ánh đèn điện mới, tỉ mỉ xâu từng sợi chỉ lụa dai chắc. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn khiến đôi mắt cô bớt mỏi, nhưng mỗi khi chân đèn kim loại lạnh lẽo, cô vô thức nhớ tới bàn tay thô ráp của đàn ông . Cô tự lắc đầu, xua tan ý nghĩ vẩn vơ: Lâm Hiểu ơi Lâm Hiểu, mày là nữ sinh thế kỷ 21, đừng vì chút quan tâm mà vội rung động.

 

sự yên bình kéo dài lâu. Lão Chu của tiệm vàng Đại Phát, khi mất mặt ở buổi khai trương, yên. Lão Hàn Thiết biên giới, thông tin trong giới buôn bán thép và dầu mỏ khó để dò la.

 

Sáng thứ Ba, khi Lâm Hiểu đang tiếp một vị khách quen, hai đàn ông mặc sắc phục chỉnh tề, tay cầm theo một tập hồ sơ dấu triện của Tổng đốc, bước tiệm với thái độ hách dịch.

 

"Cô Lâm Hiểu, chúng nhận báo cáo về việc niêm yết giá vàng tại Kim Hiểu Các tuân thủ quy định của nghị viện về mức trần lợi nhuận trong thời kỳ điều tiết kinh tế. Đây là lệnh yêu cầu đình chỉ giao dịch để thanh tra bộ sổ cái trong vòng 7 ngày."

 

Lâm Hiểu tờ trát, tim cô thắt một nhịp. Cô đây là đòn "chọc gậy bánh xe" điển hình. Nếu đóng cửa 7 ngày ngay lúc khai trương, uy tín của tiệm sẽ tan thành mây khói. Khách hàng sẽ đồn rằng cô khuất tất nên mới đình chỉ.

 

"Thưa các cán bộ, luôn việc theo quy tắc kinh doanh thị trường. Giá vàng của cao hơn mặt bằng vì chi phí thiết kế và chế tác thủ công, điều vi phạm luật thương mại tự do mà Tổng đốc mới nới lỏng tháng ." - Lâm Hiểu cố giữ giọng bình tĩnh, đôi mắt sắc sảo thẳng đối diện.

 

"Giải thích đồn! Bây giờ yêu cầu cô ký biên bản." - Một gã trong đó giọng khinh khỉnh.

 

Lâm Hiểu hiểu rằng, lúc nếu cô gọi điện tìm giúp đỡ của Hàn Thiết, sự việc chắc chắn sẽ êm xuôi. một phần lòng tự trọng và cả sự bướng bỉnh khiến cô khựng . Nếu lúc nào cũng dựa , cô sẽ mãi chỉ là một bông hoa dây leo sống bám cây cổ thụ. Cô xem, với kiến thức xã hội học và tâm lý học của , cô thể tự vượt qua cơn sóng .

 

"Được, sẽ ký. yêu cầu việc niêm phong sự chứng kiến của đại diện tổ dân phố và phóng viên báo Thành Thị mà mời tới để bài về nghệ nhân kim ." - Lâm Hiểu thản nhiên đáp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-11.html.]

Câu của cô khiến hai gã cán bộ khựng . Chúng chỉ định đến dọa nạt và khó theo lời nhờ vả của lão Chu, chứ chuyện vỡ lở lên báo chí, nhất là khi chính sách của Tổng đốc và phía là Nghị viện đang khuyến khích kinh tế tư nhân.

 

lúc đó, bà Vương - phu nhân của trưởng bộ phận quản lý thị trường bước để lấy bộ ngọc trai. Thấy cảnh tượng lộn xộn, bà nhíu mày, giọng đầy quyền uy:

 

"Có chuyện gì ở đây thế ? Các ở phòng nào mà trông lạ mặt thế?"

 

Nhìn thấy bà Vương, hai gã lập tức đổ mồ hôi hột. Chúng bà Vương là "máu mặt", và quan trọng hơn, chồng bà chính là cấp trực tiếp của chúng.

 

"Dạ... chúng em chỉ kiểm tra định kỳ thôi ạ..." - Một tên lắp bắp, vội vàng thu hồi tờ trát.

 

Lâm Hiểu bên cạnh, hề thêm dầu lửa, cô chỉ nhẹ nhàng đưa bộ ngọc trai phục chế hảo cho bà Vương: "Phu nhân xem, món đồ sẵn sàng. Còn các vị cán bộ đây, lẽ chút nhầm lẫn về địa chỉ kiểm tra."

 

Bà Vương cầm bộ ngọc trai, đôi mắt sáng lên vì kinh ngạc vẻ rực rỡ của nó. Bà sang hai gã , hừ lạnh: "Về bảo với sai bảo các , động tài thì cũng xem ai là đang bảo vệ cái . Biến !"

 

Sau khi hai gã chạy mất tích, căn phòng trở yên tĩnh. Lâm Hiểu thở phào, cô chân thành cảm ơn bà Vương.

 

Tối hôm đó, một trong biệt thự, Lâm Hiểu chiếc đèn điện của Hàn Thiết. Cô nhận một điều: Sự bảo vệ của chỉ là quyền lực trực tiếp, mà còn là cái bóng khiến khác nể sợ. Dù cô độc lập đến , cuộc đời cô và cũng bắt đầu đan xen một cách thể tách rời.

 

Cô cầm b.út, nhật ký một dòng ngắn: "Hôm nay tự giải quyết một rắc rối, nhưng bỗng dưng thấy hạt dẻ rang của cũng tệ."

 

Một sự rung động nhẹ nhàng như mầm non nhú, nhỏ bé đến mức chính cô cũng cố tình lờ nó .

 

Loading...