Xuyên Về Thập Niên 70: Mỹ Nhân Ngọt Ngào Gả Cho Sĩ Quan Quân Đội Vô Sinh - Chương 9: Bánh trái thơm ngon Hứa Thanh Lạc
Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:30:26
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Họ sống , cô cứ yên tâm .”
Hứa Thanh Lạc gật đầu, lẽ đây cô vẫn còn chút buông bỏ , nhưng những lời hôm nay của Hứa thức tỉnh cô.
Cô thuộc về thế giới , cũng thể đổi hiện trạng, tại để những chuyện thể nào xảy trói buộc bước chân của chứ?
Cha kiếp bên cạnh hệ thống do Thống t.ử sắp xếp thế chăm sóc, kết cục bây giờ là kết cục nhất .
Hứa Thanh Lạc cha Hứa đang báo bên cạnh, Hứa với nụ dịu dàng mặt bên cạnh, đó mỉm nhẹ nhõm.
“Tiểu Lạc, ngủ sớm .”
“Vâng.”
Hứa Thanh Lạc đêm nay ngủ vô cùng ngon giấc, sáng hôm cha Hứa Hứa ăn sáng xong liền .
Hứa Thanh Lạc ngủ nướng một giấc, thức dậy bếp, trong nồi bữa sáng Hứa hâm nóng cho cô.
Lúc ăn sáng Hứa Thanh Lạc phát hiện bàn ăn đè mười đồng và phiếu thịt phiếu gạo, trưa nay cha Hứa Hứa đều về ăn cơm.
Để tiền phiếu cho cô đến Tiệm cơm Quốc Doanh tự giải quyết, Hứa Thanh Lạc ăn sáng xong buồn chán dạo quanh sân nhà.
Trong sân một hoa cỏ do Hứa trồng, Hứa Thanh Lạc việc gì liền tưới nước, cắt tỉa lá.
“Thống t.ử, chán quá .”
“Vậy cô chơi .”
Hệ thống máy móc trả lời cô, thể hiểu tại con thấy chán.
“Hải Thị đều chơi hết .”
Hứa Thanh Lạc mấy ngày khi xem mắt dạo ở Hải Thị mấy ngày, những nơi nên đều .
“Lý niệm nuôi dạy trẻ, cô thể xem thử.”
Hệ thống lấy một cuốn sách chuyên ngành về lý niệm nuôi dạy trẻ cho cô xem, Hứa Thanh Lạc vô cùng bất đắc dĩ.
“Thống t.ử, còn kết hôn mà, mi quá vội vàng .”
Hệ thống: “.......”
Không cô chán ?
Hệ thống bất đắc dĩ thở dài một , lòng phụ nữ như kim đáy biển, nó thật sự là hiểu nổi.
“Thôi bỏ , vẫn nên ngoài thì hơn.”
“Lát nữa tìm một chỗ , lấy chút nho cho mang về nhà.”
“Được , ký chủ.”
Thống t.ử thu hồi lý niệm nuôi dạy trẻ tự xem, ký chủ xem, nó xem a, nó chịu trách nhiệm với nhãi con.
Hứa Thanh Lạc mang theo máy ảnh ngoài, việc gì cô chỉ đành chụp ảnh, Hải Thị vẫn nhiều con hẻm đáng để xem.
Hứa Thanh Lạc một dạo bước đường phố Hải Thị, mãi mãi cô liền đến một đầu hẻm.
“Ký chủ, đừng đó.”
“Sao ?”
“Phía là chợ đen.”
Hứa Thanh Lạc xung quanh, bên tường đầu hẻm chợ đen một nam thanh niên gầy gò đang , mà nam thanh niên là cố ý canh gác ở đây.
Hứa Thanh Lạc mặc chiếc váy kiểu dáng mới nhất, dáng dấp xinh , cổ còn đeo máy ảnh, lập tức thu hút sự chú ý của đàn ông gầy gò.
Mặc dù Hải Thị nhiều hàng ngoại, nhưng thời buổi thể dùng máy ảnh, còn là cô gái trẻ như thì mấy .
Khí chất của cô gái ở đầu hẻm giống như đứa trẻ nuôi dưỡng trong gia đình bình thường, là con em cán bộ.
Hứa Thanh Lạc là chợ đen liền bỏ , cô tuy ít vật tư, nhưng cô từng nghĩ đến việc lăn lộn ở chợ đen.
Chợ đen bây giờ cá mè một lứa, cha Hứa là Phó thị trưởng, nếu phát hiện cô nán ở đây, khó tránh khỏi sẽ lấy đề tài bàn tán.
Chợ đen một nơi chuyên bán hàng ngoại, đồ đạc ở đó vô cùng con em cán bộ Hải Thị yêu thích.
Người đàn ông gầy gò tưởng cô cũng đến đó mua đồ, đang định tiến lên hỏi cô, nhưng kết quả trực tiếp bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-my-nhan-ngot-ngao-ga-cho-si-quan-quan-doi-vo-sinh/chuong-9-banh-trai-thom-ngon-hua-thanh-lac.html.]
Người đàn ông gầy gò vội vàng thông báo cho Hắc gia trong chợ đen, Hắc gia xong như điều suy nghĩ, đó hỏi một câu.
“Nhìn một cái luôn?”
“Vâng, trẻ, quần áo đều là kiểu mới nhất, trong tay còn cầm máy ảnh.”
“Có vẻ như là ngang qua.”
Hắc gia cách ăn mặc liền là con em cán bộ Hải Thị, nghĩ là một cô gái gia đình bảo vệ cực .
“Nghĩ là nhầm , bảo của chúng cần theo nữa.”
“Vâng.”
Hứa Thanh Lạc theo , nhầm chợ đen, hơn nữa mua đồ mà trực tiếp bỏ , khó tránh khỏi sẽ bên trong nghi ngờ.
Chỉ là thể mở chợ đen ở Hải Thị, cũng là kẻ não.
“Ký chủ, .”
“Ừ, chúng ăn cơm.”
Hứa Thanh Lạc đến Tiệm cơm Quốc Doanh, Tiệm cơm Quốc Doanh là nhà gạch đỏ, cùng một ngôi năm cánh màu đỏ, bên là bốn chữ lớn Tiệm cơm Quốc Doanh.
Hai bên cửa chính lượt những câu khích lệ của thời đại , lượt là tám chữ lớn “Tự lực cánh sinh” và “Gian khổ phấn đấu”.
Vừa bước là nơi gọi món và thu tiền của Tiệm cơm Quốc Doanh, bên cạnh treo một tấm bảng, đó các món ăn cung cấp hôm nay.
Bên trong Tiệm cơm Quốc Doanh tổng cộng hai chiếc bàn bát tiên và sáu chiếc bàn tròn nhỏ, gọi món xong tự tìm chỗ xuống, thức ăn xong nhân viên phục vụ sẽ gọi.
Các món ăn cung cấp hôm nay là sủi cảo nhân thịt tươi và bánh bao nhân thịt, Hứa Thanh Lạc gọi một phần sủi cảo nhân thịt tươi.
“Ăn gì?”
Nhân viên phục vụ của Tiệm cơm Quốc Doanh ngẩng đầu cô một cái, thái độ thể là , nhưng cũng đến nỗi tệ.
“ một phần sủi cảo nhân thịt tươi.”
“Một phần sủi cảo nhân thịt tươi, tám hào một phiếu gạo.”
Hứa Thanh Lạc lấy tiền phiếu đưa cho nhân viên phục vụ, đó tìm chỗ xuống, may mà cô đến sớm, nếu đợi đến giờ tan , chỗ đều đợi.
Ăn cơm ở Tiệm cơm Quốc Doanh dựa công phu chân và công phu miệng của nhanh .
Nhân viên bưng bê lúc lên món chỉ gọi tên món ăn, sẽ lên món theo thứ tự gọi món.
Nếu tên món ăn gọi là món bạn gọi, thì kịp thời lên tiếng, nếu chỉ đành đợi phần tiếp theo.
Cho nên việc chọn chỗ cũng nghệ thuật, ở vị trí gần cửa món là nhất, lên món là thể của .
Hứa Thanh Lạc đến Tiệm cơm Quốc Doanh khi tan , bây giờ trong Tiệm cơm Quốc Doanh chỉ còn hai ba bàn khách, cô cũng thể chọn một chỗ hơn một chút.
“Sủi cảo nhân thịt tươi xong !”
“Của !”
Hứa Thanh Lạc vội vàng lên tiếng, nhân viên bưng bê bưng sủi cảo nhân thịt tươi đến bàn của cô rời .
Trên bàn ống tre đựng đũa sạch, trực tiếp lấy đũa ăn là .
Hứa Thanh Lạc gắp một miếng sủi cảo bỏ miệng, c.ắ.n xuống là tràn ngập hương vị thịt tươi, nhân đầy đặn hương vị cũng ngon.
Mắt Hứa Thanh Lạc lập tức sáng lên, thể thời đại về mặt đồ ăn thức uống quả thực .
Sẽ thêm bất kỳ chất phụ gia nào, hương vị tươi ngon, càng sẽ bất kỳ sự ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu nào.
Hệ thống thấy cô ăn ngon lành trong mắt đều là sự nghi hoặc, con thích ăn đồ ngon như chứ?
Từ khi nó trói định ký chủ, một ngày cô ăn ba bữa cơm, chuyện thì thôi , còn uống chiều, thỉnh thoảng ăn đêm.
Nó thật sự hiểu nổi ăn bao nhiêu năm như , vẫn thể cưỡng sự cám dỗ của đồ ăn ngon.
Hứa Thanh Lạc: “.......”
Mi hiểu .
Hứa Thanh Lạc ăn no uống say liền rời , khi về đại viện chính phủ tìm một chỗ lấy một chùm nho mang về nhà.