Lại còn Tiểu Đậu Bao, đến cái tên cũng trùng với cháu ngoại cô ... Khoan , Tiểu Đậu Bao?
Dương Đào kỹ đứa trẻ trong lòng Tô Tiếu Tiếu, thấy quen mắt, lúc mới bàng hoàng nhận : "Đây... đây là Tiểu Đậu Bao ? Sao chỉ còn da bọc xương thế ?"
Tô Tiếu Tiếu cạn lời đến cực điểm: "Đại tỷ , chị nhận cháu thì thôi , mặt con trẻ mà năng linh tinh cái gì đấy? Chúng đang vội ngoài mua sắm, tiếp chị , chị cứ tự nhiên nhé. Đi thôi Hàn Thành."
Đôi mắt tinh của Hàn Thành thoáng hiện ý . Triệu Tiên Phong đúng, vợ quả thực lợi hại, lời thì mềm mỏng như bông mà thể tức c.h.ế.t đền mạng, bình thường đúng là thể bắt nạt cô.
"Đi thôi ba ơi!" Cơm Nắm ngọ nguậy, chỉ biến cho nhanh.
Dương Đào thể chấp nhận sự thật : "Không... , rể , chị em mồ yên mả , một lời tái hôn là thế nào? Dì và họ ? Họ đồng ý ? Anh dù lấy vợ mới thì cũng thể tùy tiện tìm một đứa con gái nông thôn một chữ bẻ đôi chứ. Em... Đoàn văn công của chúng em nhiều nữ đồng chí lắm mà..."
"Đủ !" Hàn Thành ngắt lời cô , " kết hôn chỉ cần tổ chức đồng ý là đủ, liên quan đến khác. Vợ , chọn đại, mà là tuyển lựa kỹ càng giữa hàng nghìn mới chọn cô ."
Nói xong với Dương Đào, Hàn Thành dịu giọng hất cằm với Tô Tiếu Tiếu: "Chúng thôi." Anh cũng chẳng thèm quan tâm đến Dương Đào nữa, bế Cơm Nắm sải bước thẳng.
Cơm Nắm ngoảnh mặt quỷ với cô : "Lêu lêu lêu..."
Tô Tiếu Tiếu cố lắm mới nhịn . Được lắm đồng chí Hàn Thành, dối mà mặt đỏ tim đập. Tổng cộng mới gặp cô và Lưu Thủy Tiên, lấy mà "tuyển lựa kỹ càng giữa hàng nghìn "?
Tô Tiếu Tiếu nheo mắt , nắm lấy bàn tay nhỏ thương của Tiểu Đậu Bao vẫy vẫy: "Tiểu Đậu Bao chào dì nào, chúng mua kẹo ăn thôi."
Dương Đào bóng lưng họ xa, tức đến giậm chân bành bạch.
Anh rể lấy vợ mới, tại đó thể là cô ? Bây giờ cô cũng công việc đàng hoàng, còn là dì của hai đứa cháu, hồi nhỏ cô còn trông nom chúng nữa. Nếu cưới một nữ đồng chí xinh trong đoàn văn công thì cô cũng chẳng còn gì để , đằng là một con nhỏ nông thôn chẳng hiểu gì.
Không , cô mau ch.óng báo cho dì và họ mới .
...
Cửa hàng cung ứng và chợ xa lắm, bộ chỉ mất mười phút. Phần lớn cư dân trong trấn đều quen , chỉ là Hàn Thành ít khi tới đây nên thiết với họ lắm. Mọi cũng thấy Hàn Thành phần nghiêm nghị, cộng với phận của nên ai dám đùa giỡn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-28.html.]
Trong khi xác định phận của Tô Tiếu Tiếu, càng ai dám trêu chọc cô.
Thịt ở lò mổ cơ bản đều bán hết buổi sáng. Bây giờ gần ba giờ chiều, khi nhóm Tô Tiếu Tiếu đến chỉ còn một ít nội tạng lợn và mấy khúc xương ống. Những thứ cần phiếu thịt, nhưng mua cũng nhiều. Dù cũng gần biển, cùng một tiền đó họ thà ăn cá còn hơn.
Kiếp Tô Tiếu Tiếu là "fan cuồng" của món lòng già, thứ kiểu gì cũng ngon. Nhìn thấy chúng, cô kìm mà ch** n**c miếng, chỉ điều lúc còn sống nó hôi và cực kỳ khó rửa.
"Hàn Thành, mua cái đó ? Anh rửa ?" Tô Tiếu Tiếu chỉ đống lòng già.
"Anh rửa bao giờ, thứ đó mùi nặng lắm, ngon , là mua cá nhé?" Hàn Thành gợi ý.
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: " em ăn, em thể nó thật ngon, chỉ là em dám rửa thôi."
Không Tô Tiếu Tiếu nhõng nhẽo, kiếp cô giúp việc theo giờ, những công đoạn chuẩn phức tạp dì giúp việc đều sẵn cho cô. Chặt thịt, tỉa hoa cô thạo, nhưng g.i.ế.c gà mổ cá, rửa dày lòng già thì cô thực sự chịu c.h.ế.t.
Nhân viên lò mổ chủ động : "Giờ , nếu chị lấy hết thì rửa giúp cho. Anh chị cứ mua đồ khác , lát lấy là ."
Tô Tiếu Tiếu tít mắt cảm ơn, chỉ những khúc xương ống lọc sạch thịt : "Chỗ xương cũng lấy hết, phiền c.h.ặ.t nhỏ giúp , lát lấy một thể."
Người nhân viên hào phóng bảo: "Không vấn đề gì, chỗ xương thịt, tính chị hai hào thôi, tổng cộng là một đồng."
Tô Tiếu Tiếu cảm ơn nữa, trả tiền xong, cô lấy vài quả hồng từ trong gùi lưng Hàn Thành đưa cho : "Hồng ngọt lắm, sắp nhỏ nhà thích ăn lắm, gửi mấy quả mang về cho sắp nhỏ nhà nếm thử."
Chẳng đợi kịp từ chối xã giao, Tô Tiếu Tiếu bế con mất.
Đợi họ xa , nhân viên mới với bên cạnh: "Nữ đồng chí tươi thật, cũng dễ mến, còn xử sự nữa, lẽ là vợ mới cưới của Chủ nhiệm Hàn đấy chứ?"
Bà thím bán rau bên cạnh : "Có Chủ nhiệm Hàn cưới vợ ? Hay là họ hàng thích gì đó của nhà họ?"
Người nhân viên lắc đầu bảo: "Dù là ai nữa thì cũng dễ gần hơn cái cô nhiều. , nãy Đoàn trưởng Hàn bế đứa nhỏ là Cơm Nắm ? Sao còn nhỏ hơn thế? nhớ nó năm sáu tuổi mà, trông còn bé hơn cả Tiểu Ngư Nhi nhà Đoàn trưởng Triệu ?"
Bà thím bán rau lắc đầu: "Ai mà , con thì xót, giao cho hạng lương tâm nuôi thì mòn cả cũng chẳng kêu ai, con cái cứ nuôi bên cạnh mới yên tâm ."