Cố Minh Nguyệt xong bảo xuống: “Chuyện đơn giản mà, cần vắt óc suy nghĩ tặng quà gì đắt tiền , con gái quan trọng nhất là sự chân thành.”
Cô lau tay, giơ ngón tay đếm từng mục cho :
“Thứ nhất, chú ý vệ sinh cá nhân, khi liên hoan giặt giũ quần áo sạch sẽ là phẳng phiu, cắt tóc gọn gàng sáng sủa, ngợm đừng mùi mồ hôi, ấn tượng đầu tiên quan trọng lắm đấy.”
“Thứ hai, đừng lúc nào cũng giữ bộ mặt hình sự.” Cố Minh Nguyệt nhớ dáng vẻ nghiêm túc của Lục Lẫm hồi mới quen, nhịn .
“Bình thường tập luyện nghiêm túc quen nhưng đến tiệc liên hoan thì thả lỏng , nhiều một chút, chủ động bắt chuyện với , hỏi han sở thích của đối phương, đừng im như khúc gỗ.”
Cô ngừng một chút tiếp:
“Nếu thực sự chuẩn quà nhỏ thì chọn mấy món thiết thực , ví dụ như bánh xà phòng thơm gói ghém mắt, túi hạt dưa, hạt lạc mới rang, quá phô trương kéo gần cách. Quan trọng nhất là đừng cố ý lấy lòng, cứ dùng tấm lòng chân thành mà đối đãi, thế là nhất.”
Hình Nghị mà gật đầu lia lịa, ghi nhớ lời Cố Minh Nguyệt lòng, lúc dậy cảm ơn, vẻ bối rối mặt vơi quá nửa, đó là sự mong chờ.
Tiệc liên hoan tổ chức trong hội trường lớn của doanh trại, do các đồng chí bên Hội phụ nữ giúp đỡ lo liệu, khí náo nhiệt ấm cúng.
Hình Nghị ở cửa hít sâu một , cúi đầu chỉnh chiếc áo sơ mi quân phục màu xanh phẳng phiu, trong túi áo hai viên kẹo gói bằng giấy màu.
Đây là món quà chuẩn theo lời khuyên của Cố Minh Nguyệt, tay còn bưng một đĩa hạt hướng dương mới rang.
Ban đầu còn e dè, dựa lưng tường vui vẻ.
Nhớ đến lời dặn “đừng giữ bộ mặt hình sự” của Cố Minh Nguyệt, mới thử thả lỏng cơ mặt, chủ động mời hạt hướng dương cho mấy cô gái ngang qua.
Một lát , một cô gái tết tóc đuôi sam, tay ôm quyển sách dừng bên cạnh , hỏi: “Đồng chí ơi, hạt hướng dương là mang đến ? Thơm quá.”
Hình Nghị vội gật đầu, đưa đĩa hạt hướng dương mặt cô gái: “Vừa mới rang xong đấy, cô nếm thử xem.”
Anh còn im một chỗ như nữa mà thuận thế bắt chuyện, hỏi về quyển sách tay cô gái đó kể chuyện thú vị lúc tập luyện.
Thỉnh thoảng còn câu đùa của đối phương chọc , vẻ nghiêm túc mặt biến mất tăm.
Lúc trò chuyện hợp ý, Hình Nghị nhớ mấy viên kẹo trong túi, ngại ngùng đưa : “Đây là chút quà mọn chuẩn , đáng giá gì , cô đừng chê nhé.”
Cô gái ngạc nhiên nhận lấy đó lấy từ trong túi vải một bao kim chỉ thêu hình hoa mai nhỏ tặng : “Thế cũng tặng món quà nhỏ, quần áo rách thì dùng đến.”
Hai , tiếng nhạc từ đài phát thanh vẫn vang lên, tiếng trong hội trường ngớt.
Lời các chị dâu quả sai, chân thành là chìa khóa vạn năng.
Sáng sớm hôm , Hình Nghị đặc biệt mua hai cân bánh xốp ở hợp tác xã, thẳng đến nhà Hạ Thanh Hà.
Vừa sân giơ cao túi bánh : “Chị dâu, hôm qua may nhờ bày cách! Em chuyện với cô đến lúc tàn tiệc, cô còn tặng em bao kim chỉ nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-92-tham-gia-tiec-lien-hoan.html.]
Hạ Thanh Hà nhận lấy túi bánh, nhét tay bắp ngô nóng hổi: “Thế là đúng , cứ chân thành mà đối đãi, kiểu gì cũng thành công.”
Rời nhà họ Hà, xách túi kẹo khác sang nhà họ Lục.
Cố Minh Nguyệt đang tưới lan, thấy đến liền vội vàng chào hỏi.
Hình Nghị đặt túi bánh lên bàn, hào hứng kể chuyện mời hạt hướng dương, chuyện bàn luận về sách trong buổi liên hoan, cuối cùng gãi đầu : “Chị dâu Cố, cách của chị hiệu nghiệm thật đấy!”
Lục Lẫm vỗ vai , Cố Minh Nguyệt cũng vui lây: “Mới là bước đầu thôi, tiếp xúc càng chân thành hơn nữa, chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió.”
Cứ tưởng chuyện của Hình Nghị mười mươi là thành, Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm còn bàn riêng với chuẩn uống rượu mừng của .
Nào ngờ một thời gian, Hình Nghị ủ rũ tìm đến nhà, thừ ghế đá trong sân, giọng đầy tủi .
“Chị dâu, lão Lục, cô Lâm bảo hợp, em nghĩ nát óc cũng sai chỗ nào mà cô ưng.”
Anh nắm c.h.ặ.t vỏ kẹo nhàu nhĩ trong tay, hồi tưởng từng chi tiết khi hai ở bên : “Em theo lời chị, nhớ cô thích sách nên nhà sách cùng, chợ thì chủ động xách đồ cũng dám mặt lạnh, thế mà ...”
Lời dứt, thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy hoang mang và thất vọng, vai cũng chùng xuống.
Cố Minh Nguyệt nhẹ nhàng an ủi: “Đừng vội, chuyện tình cảm vốn thể vội vàng , lẽ do , chỉ là hai hợp thôi.”
Lục Lẫm cũng vỗ lưng bạn: “Đừng vội suy nghĩ sai ở , nếu thực sự buông bỏ thì tìm cơ hội hỏi cho rõ ràng, thẳng còn hơn là tự đoán già đoán non.”
Hà Bỉnh Lâm và Hạ Thanh Hà cũng mặt, hai cũng ngờ kết quả như , chỉ đành là duyên phận tới.
Tuy chuyện của Hình Nghị thành nhưng buổi liên hoan cũng se duyên cho mấy cặp.
Lúc rảnh rỗi Cố Minh Nguyệt kể chuyện với Lục Lẫm, giọng đầy cảm thán:
“Nghe một chiến sĩ ưng ý cô nhân viên hợp tác xã trấn còn hai lính trẻ nữa, trao đổi địa chỉ với mấy cô gái ở đội sản xuất gần đây, tính hẹn chợ đấy.”
Lục Lẫm xong cũng : “Xem buổi liên hoan tổ chức cũng đáng đồng tiền bát gạo đấy chứ.”
Hạ Thanh Hà bên cạnh gật đầu: “Cô gái đến tham gia đa dạng lắm, ở đơn vị trấn, việc ở đội sản xuất, mỗi một tính cách, kiểu gì chẳng gặp hợp ý.”
Hà Bỉnh Lâm cũng xen : “Chứ còn gì nữa, duyên phận là thế mà, thành đôi nhưng cũng may mắn gặp ý trung nhân.”
Cố Minh Nguyệt cứ tưởng Hình Nghị sẽ buồn bã một thời gian, dù chuyện ở buổi liên hoan cũng ỉu xìu mất mấy ngày.
Ai ngờ hôm nay Lục Lẫm từ doanh trại về, cửa báo cho cô một tin bất ngờ.
“Minh Nguyệt, Hình Nghị nhanh thật đấy, sắp yêu .”