La Thái Linh chằm chằm nên căng thẳng, vô thức nép Cố Minh Nguyệt.
Cố Minh Nguyệt vỗ nhẹ tay cô trấn an, bước lên : “Chào đồng chí, chúng đến hỏi thăm về việc xưởng dệt gần đây tuyển công nhân thời vụ, cụ thể yêu cầu tuyển dụng thế nào ạ.”
Người phụ nữ đặt b.út xuống, chỉ hai chiếc ghế bàn: “Ngồi , ai trong hai cô tìm việc? Trước đây từng công việc tương tự ?”
La Thái Linh hít sâu một , lí nhí đáp: “Là... là tìm việc. từng ở xưởng dệt bao giờ nhưng khéo tay, ở nhà may vá, khâu đế giày, chịu khó học hỏi lắm ạ.”
Người phụ nữ liếc cô một cái, hỏi thêm gì nữa mà lấy tờ đơn đăng ký bàn đặt mặt hai .
Ánh mắt bà đảo qua đảo mặt hai , gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi hỏi: “Các cô là nhà của ai? Đến đây bao lâu ?”
La Thái Linh nhỏ nhẹ trả lời : “Chồng là Vương Nhị Ngưu, đến đây nửa năm ạ.”
Cố Minh Nguyệt tiếp lời: “Chồng là Lục Lẫm, chúng mới chuyển đến lâu.”
“Lục Lẫm?” Người phụ nữ thấy cái tên thì nhướng mày.
Khuôn mặt vốn đang bình thản bỗng chốc đổi, khóe miệng nhếch lên một nụ mỉa mai, ánh mắt chằm chằm Cố Minh Nguyệt.
“Hóa là nhà Lục đoàn trưởng, cứ tưởng ai, cô ăn mặc sạch sẽ gọn gàng thế , điều kiện gia đình chắc chắn tệ, cũng bon chen xin việc thế? Việc ở xưởng dệt vất vả lắm, hợp với mấy cô 'tiểu thư' như cô?”
Nghe , Cố Minh Nguyệt nhíu mày, trong lòng đầy thắc mắc.
Cô từng gặp phụ nữ bao giờ, càng thù oán gì, bà buông lời châm chọc đầy ác ý như ?
Cô nén sự nghi hoặc trong lòng, giọng điệu vẫn bình tĩnh:
“Đồng chí , là do nguyện vọng cá nhân, liên quan gì đến điều kiện gia đình . cùng bạn đến hỏi thăm, cho dù thật, dựa sức kiếm tiền thì gì là hợp ạ?”
La Thái Linh bên cạnh cũng cảm nhận bầu khí căng thẳng, lo lắng kéo nhẹ áo Cố Minh Nguyệt.
Người phụ nữ đáp lời, chỉ khoanh tay dựa lưng ghế, ánh mắt càng thêm soi mói, rõ ràng là để lời của Cố Minh Nguyệt tai.
lúc khí đang trở nên gượng gạo thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Ngay đó, một phụ nữ mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám đẩy cửa bước , : “Tiểu Chu, tìm giúp chị tập tài liệu với... Ơ? Có khách ?”
Người phụ nữ tên Tiểu Chu lập tức thu vẻ mặt mỉa mai, dậy đáp: “Chủ nhiệm Ngô, hai cô đến hỏi việc tuyển dụng ở xưởng dệt ạ.”
Chủ nhiệm Ngô thấy Cố Minh Nguyệt liền tươi: “Minh Nguyệt cũng ở đây .”
Cố Minh Nguyệt mỉm chào hỏi.
Gặp quen Cố Minh Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, chủ nhiệm Ngô là lãnh đạo bụng cô từng tiếp xúc, cô bèn kéo La Thái Linh lên , trình bày mục đích chuyến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-87-den-hoi-phu-nu-tim-viec.html.]
Chủ nhiệm Ngô xong, lấy tờ thông báo tuyển dụng bàn đưa cho họ, kiên nhẫn giải thích: “Chủ yếu tuyển công nhân kéo sợi, đào tạo, lương tính theo sản phẩm, chịu khó học hỏi lụng thì thu nhập định lắm.”
Lúc , Tiểu Chu chen một câu: “Chủ nhiệm Ngô, cô là nhà Lục đoàn trưởng đấy, nhà giàu nứt đố đổ vách, cần gì công việc nặng nhọc .”
Chủ nhiệm Ngô nhíu mày, sang Tiểu Chu: “Tuyển dụng quan trọng là năng lực chứ gia cảnh, chứng tỏ là chịu thương chịu khó, đó là chuyện chứ .”
Tiểu Chu mặt đỏ bừng, im bặt dám ho he gì nữa.
Chủ nhiệm Ngô sang hỏi han tình hình của La Thái Linh, thấy cô tuy ít nhưng ánh mắt chân thành bèn : “Điều kiện của em đạt yêu cầu đấy, điền đơn đăng ký , thứ hai tuần đến tham gia lớp đào tạo nhé.”
La Thái Linh mừng rỡ gật đầu lia lịa, vội vàng cầm b.út điền đơn.
Ra khỏi văn phòng, Cố Minh Nguyệt mới tò mò hỏi: “Chủ nhiệm Ngô, vị đồng chí nãy hình như thành kiến với Lục Lẫm nhà cháu ạ?”
Chủ nhiệm Ngô thở dài: “Trước đây trong một phân công nhiệm vụ, chồng cô Tiểu Chu xích mích với Lục Lẫm, trong lòng vẫn còn ấm ức nên mới giận cá c.h.é.m thớt sang cháu đấy, cháu đừng để bụng nhé.”
Cố Minh Nguyệt lúc mới vỡ lẽ, thắc mắc trong lòng đều giải đáp.
La Thái Linh nắm tay cô: “May mà chủ nhiệm Ngô ở đó, thì chẳng chuyện sẽ đến nữa.”
Cố Minh Nguyệt gật đầu, tờ thông báo đào tạo tay cô , vỗ vai động viên: “Giờ thì yên tâm nhé? Về chuẩn cho .”
Chủ nhiệm Ngô sang Cố Minh Nguyệt: “Cháu nhiệt tình đưa Tiểu La đến đây tìm việc, quý hóa quá. Vừa nãy Tiểu Chu năng suy nghĩ, cháu đừng để bụng, tính cô phổi bò thế đấy.”
Cố Minh Nguyệt hiểu chủ nhiệm Ngô đang giảng hòa, cô cũng xòa: “Không ạ, cháu cô ác ý gì, chủ yếu là chị Thái Linh tìm việc , cháu cùng chị cũng đỡ ngại hơn.”
La Thái Linh bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, đôi vai đang căng cứng dần thả lỏng.
Chủ nhiệm Ngô dặn dò thêm vài điều cần chú ý khi đào tạo còn đặc biệt nhấn mạnh: “Trong quá trình đào tạo nếu gì khó khăn cứ đến tìm cô, hoặc bảo Minh Nguyệt cùng cũng .”
Rời khỏi hội phụ nữ, La Thái Linh mới dám thì thầm: “May mà chủ nhiệm Ngô quen em, lúc nãy chị sợ toát mồ hôi hột.”
Cố Minh Nguyệt vỗ vỗ tay cô : “Đừng lo lắng quá, về nhà chuẩn tinh thần, thứ hai tuần học cho nhé.”
Hai sóng vai về khu gia binh.
Đến gần cửa nhà Cố Minh Nguyệt, La Thái Linh đột ngột dừng , hai tay lục lọi trong túi vải một hồi, mặt đỏ bừng.
Cố Minh Nguyệt đang ngơ ngác thì thấy cô dúi vội tay một vật gì đó, lắp bắp : “Cái ... tặng em.”
Cố Minh Nguyệt cúi xuống , trong lòng bàn tay là một con thỏ vải nhỏ xinh xắn, may từ những mảnh vải vụn, tai thỏ cụp xuống, đôi mắt đen láy thêu bằng chỉ đen tròn xoe.
Tuy đường kim mũi chỉ thật tinh xảo nhưng toát lên vẻ đáng yêu mộc mạc.
Chưa đợi cô kịp gì, La Thái Linh như chú thỏ con giật , lùi hai bước đầu bỏ chạy thục mạng, tà áo bay phấp phới trong gió.