Nghĩ đến vườn rau và đám gà con ở nhà cần trông coi, cô quyết định mua vài con.
“Cô mua trứng ngỗng ?” Bác gái chỉ rổ trứng to màu trắng đục bên cạnh.
“Trứng ngỗng bổ dưỡng lắm, ăn thơm hơn trứng gà nhiều.”
Cố Minh Nguyệt vui vẻ đồng ý, chọn mấy quả vỏ dày, nhẵn bóng.
Chị Đàm trêu: “Em định bê cả cái chuồng gia cầm về nhà đấy ?”
Cố Minh Nguyệt đáp: “Nuôi nhiều chút cho vui cửa vui nhà, trông nhà trứng sạch ăn, tiện cả đôi đường mà chị.”
Bác chủ sạp thấy hai gì đựng nên tặng luôn cái l.ồ.ng tre nhốt gà ngỗng cho họ xách về.
Mua xong gà ngỗng, Cố Minh Nguyệt ghé sang sạp thịt lợn gần đó.
Vừa sạp thịt mới nhập xương ống tươi ngon về.
Về đến nhà, Cố Minh Nguyệt đổ hào chậu lớn, thêm muối và nước sạch để hào nhả cát.
Vừa sơ chế nguyên liệu, cô tính toán thực đơn: sườn xào chua ngọt, hào hấp tỏi, cải thìa xào tỏi, thêm món canh xương hầm từ chỗ xương mới mua nữa là tuyệt vời.
Sườn chần qua nước sôi cho sạch bọt, cho ít dầu chảo, thắng đường phèn tan chảy thành màu hổ phách đổ sườn đảo đều.
Đến khi từng miếng sườn bọc đều lớp đường óng ả thì đổ nước sốt chua ngọt pha sẵn , đun nhỏ lửa, mùi thơm chua ngọt nhanh ch.óng lan tỏa khắp bếp.
Hào khi nhả sạch cát, cô dùng d.a.o nạy vỏ, bỏ một nửa vỏ , rắc tỏi băm, hành hoa và chút ớt lên , rưới thêm xì dầu và dầu mè xếp ngay ngắn nồi hấp.
Bên bếp , cải thìa rửa sạch cắt khúc, xào nhanh lửa lớn để giữ độ giòn ngọt.
Thịt nạc thái lát mỏng, cho nồi cùng vài lát gừng, đổ nước đun sôi hạ nhỏ lửa hầm liu riu, nước canh dần chuyển sang màu trắng sữa, thơm nức mũi.
Lúc Lục Lẫm bước bếp, đập mắt là khung cảnh bận rộn mà ấm cúng .
Cố Minh Nguyệt đeo tạp dề, tay thoăn thoắt đảo nấu, nêm nếm gia vị, nồi niêu bếp sôi sùng sục, hương thơm ngào ngạt khắp sân nhà.
“Hôm nay chuyện gì vui mà thịnh soạn thế?” Lục Lẫm ôm cô từ phía .
Cố Minh Nguyệt hôn chụt lên má một cái: “Mừng nhà thêm thành viên mới chứ !”
“Thành viên mới?” Lục Lẫm ngẩn đó mắt sáng rực lên, chằm chằm bụng vợ với vẻ dám tin: “Em... em là ...”
Cố Minh Nguyệt đến ngượng đó phì khi hiểu ý : “Anh nghĩ đấy? Em là mấy con ngỗng con gà con kìa.”
Lúc Lục Lẫm mới để ý thấy cái l.ồ.ng tre ở góc sân, hai con ngỗng con đang vươn cổ kêu quạc quạc.
Anh gãi đầu ngượng ngùng: “Anh còn tưởng...”
“Tưởng em bầu ?” Cố Minh Nguyệt nhướng mày tinh nghịch như đứa trẻ trộm kẹo.
“Chuyện đó thì còn đợi nuôi lớn mấy nhóc .”
Lục Lẫm nắm lấy tay cô, siết nhẹ: “Dù là ngỗng con là gì nữa, đều vui cả.”
“Thôi , đừng vui vội, bọn nó còn chỗ ở đấy.”
“Được, ăn cơm xong sẽ chuồng cho chúng nó.”
Thế là ăn xong bữa trưa, Lục Lẫm bắt tay chuồng cho lũ gà ngỗng.
Anh dọn dẹp một góc khô ráo trong sân, dùng mấy tấm ván gỗ đóng thành khung hình chữ nhật, xung quanh đóng thêm mấy thanh gỗ nhỏ rào chắn, thoáng khí sợ chúng chạy lung tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-78-thanh-vien-moi.html.]
Tiếp đó, tìm mấy thanh tre dẻo uốn cong thành mái vòm cố định lên khung, phủ lên một lớp giấy dầu và rơm rạ mái che mưa nắng.
Để lũ nhỏ ngủ cho êm, Lục Lẫm còn lấy thêm ít cỏ khô trong nhà lót dày đáy chuồng.
Anh cũng quên chừa một cửa nhỏ bên hông để chúng cho tiện.
Cố Minh Nguyệt bưng bát nước bên cạnh xem, tấm tắc khen: “Tay nghề khéo phết nhỉ.”
Lục Lẫm lau mồ hôi trán, : “Thành viên mới của nhà mà, cho hồn chứ.”
Kỹ năng cũng là do học trong những huấn luyện dã ngoại.
Chuồng xong, lũ gà ngỗng vẻ hài lòng, thả khỏi l.ồ.ng tre là tranh chui tọt trong, bới bới đống cỏ khô kêu chiêm chiếp vui tai.
Nhìn dáng vẻ thích thú của chúng, Cố Minh Nguyệt cũng vui lây, bật thành tiếng.
Bỗng cô nhớ một chuyện: “À đúng , chị Đàm bảo thường thì vợ chồng quân nhân mới đến đều bữa cơm mời khách cho vui, nhà nên mời đến chơi ?”
Chị Đàm bảo đây là lệ cũ , để quen với , để thêm phần náo nhiệt.
Lục Lẫm gật đầu: “Chúng mới chuyển đến cũng chính thức mắt hàng xóm láng giềng nhưng mời khách thì nấu nướng vất vả đấy để hôm nào nghỉ, ở nhà phụ em một tay.”
“Được ạ.”
Mắt Cố Minh Nguyệt cong cong hình bán nguyệt.
Đã quyết định mời khách thì hai vợ chồng bắt đầu tất bật chuẩn .
Việc đầu tiên là lên thực đơn.
Cố Minh Nguyệt lấy giấy b.út , cẩn thận tên mấy món: Hào hấp tỏi, cải thìa xào tỏi, thịt kho tàu, canh cá biển...
Nghĩ món nào cô ngẩng đầu hỏi ý kiến Lục Lẫm.
“Anh nhớ hỏi xem kiêng khem gì nhé.” Cố Minh Nguyệt dặn dò: “Ví dụ như ăn cay, ăn hải sản chẳng hạn, để còn liệu đường chuẩn .”
Lục Lẫm gật đầu, định bụng chiều sẽ hỏi mấy em thiết luôn.
Chỉ là đợi đến ngày mời khách, một sự cố bất ngờ cắt ngang kế hoạch của họ.
Chập choạng tối, Cố Minh Nguyệt đang bận cho gà ngỗng ăn trong sân.
Tiểu Lưu thở hồng hộc chạy : “Chị dâu, trung đoàn trưởng nhiệm vụ khẩn cấp, thể xuất phát ngay, bảo em đến báo chị giúp thu dọn vài món đồ dùng cá nhân.”
Cố Minh Nguyệt đ.á.n.h rơi giỏ rau tay xuống đất đ.á.n.h “cạch” một tiếng, kịp nghĩ nhiều, cô xoay chạy vội trong nhà.
Mở tủ quần áo , cô luống cuống nhét quần áo giặt và đồ dùng hàng ngày của Lục Lẫm ba lô từng món một.
Nhớ dạo thời tiết đổi thất thường, cô đặc biệt bỏ thêm một chiếc áo sơ mi.
Tiểu Lưu ở cửa sốt ruột giục: “Chị dâu, nhanh lên! Xe đang đợi bên ngoài doanh trại !”
Cố Minh Nguyệt hít sâu một , tăng tốc độ, kéo khóa ba lô đó để một tờ giấy nhắn bàn, đó : “Chú ý an , sớm trở về.”
Cô do dự một chút vẽ thêm một chú ngỗng con ngốc nghếch dòng chữ như mặt thành viên mới trong gia đình gửi lời chúc phúc.
nghĩ nghĩ , cô vẫn bỏ tờ giấy , sợ vi phạm quy định.
Khi đến doanh trại, Lục Lẫm đang cạnh xe cùng vài chiến sĩ.