Đáng c.h.ế.t hơn là tóc cô rối khuy áo của Lục Lẫm, gỡ mãi .
“Giờ đây?” Cố Minh Nguyệt sốt ruột. Lát nữa nhỡ nhà về bắt gặp cảnh , chắc cô độn thổ mất.
Lục Lẫm toát mồ hôi hột. Anh cũng đây.
Mái tóc đen nhánh, mượt mà mắt rõ ràng là chăm sóc kỹ lưỡng. Nếu cắt , chắc chắn cô sẽ mất.
đó là cách duy nhất lúc . Cùng lắm thì khi thoát khỏi cảnh , sẽ xin cô .
Lục Lẫm đưa mắt quanh tìm kiếm dụng cụ nhưng vô vọng. Nếu là , chẳng bận tâm đến chuyện . Khổ nỗi từ khi thương, vật sắc nhọn đều tịch thu hết. Dụng cụ gần nhất cũng cách xa ba mét.
Với tư thế hiện tại của hai , việc với tới đó là điều tưởng.
“Anh đừng lo, em sẽ từ từ gỡ .” Cố Minh Nguyệt hí hoáy, dùng ngón tay kéo kéo . Mái tóc bướng bỉnh như trêu ngươi, những gỡ mà còn rối tinh rối mù thêm.
Lục Lẫm cạn lời.
“Thôi bỏ , nghỉ một lát , lát nữa ba và em gái cũng sắp về .” Anh buông xuôi, dang tay dang chân bất động sàn nhà.
Ba chồng tương lai và em chồng sắp về?!
Cố Minh Nguyệt luống cuống tăng tốc. Lần đầu mắt, tuyệt đối thể là cảnh tượng ! Càng sợ điều gì, điều đó càng đến. Tiếng bước chân dồn dập vang lên, trong đầu Cố Minh Nguyệt chỉ còn đúng một suy nghĩ: Xong đời !
“Ông bà nội, cháu về đây... Á!” Lục Uyển Uyển hoảng hốt hét lên khi thấy cảnh tượng mắt: “Anh cả, chứ?”
Anh trai yêu quý của cô đang đè bẹp đất, bên là một phụ nữ rõ mặt. Nhìn kiểu gì cũng thấy ma quái!
“Uyển Uyển, tìm một cây kéo tới đây.”
Cuối cùng viện binh cũng tới, Lục Lẫm thở phào nhẹ nhõm.
“Xin đồng chí Cố, lẽ tóc cô sẽ cắt một chút.” Vì phép lịch sự, Lục Lẫm vẫn báo một tiếng, thầm cầu nguyện cô đừng òa lên.
“Không , miễn là thương, hy sinh bao nhiêu tóc cũng .” Cố Minh Nguyệt cảm thấy xui xẻo tột độ. Đã giúp gì còn hại Lục Lẫm ngã xuống đất. Đừng là vợ Lục Lẫm, cô sắp thành kẻ thù của đến nơi .
Lục Uyển Uyển nhanh ch.óng tìm cây kéo, giải cứu hai .
Cố Minh Nguyệt dậy, cùng Lục Uyển Uyển vội vàng đỡ Lục Lẫm lên ghế sofa, đó dựng chiếc xe lăn lên kiểm tra. May quá, xe lăn hề hấn gì.
Lục Uyển Uyển tò mò chằm chằm Cố Minh Nguyệt. Đây là ai ?
Cố Minh Nguyệt tùy ý vuốt mái tóc xõa tung để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo.
Mắt Lục Uyển Uyển sáng rực. Ở đại mỹ nhân thế !
“Đồng chí Lục, chứ? Có cần đến bệnh viện kiểm tra một chút ?” Cố Minh Nguyệt thực sự lo lắng đè thương . Trong lòng cô, Lục Lẫm mỏng manh như một con b.úp bê bằng sứ, chạm nhẹ một chút cũng thể vỡ tan.
Lục Lẫm lắc đầu, nét mặt thoáng chút mệt mỏi: “ , chú ý một chút, đừng hấp tấp như .” Anh lờ mờ cảm nhận từ khi Cố Minh Nguyệt xuất hiện, cuộc sống bình lặng của sắp xáo trộn.
Lục Uyển Uyển bên cạnh hóng hớt nãy giờ cuối cùng cũng cơ hội chen ngang.
“Anh cả, cô là ai ?”
“Cô , cô là họ hàng nhà... “
“Chào Uyển Uyển, chị là vị hôn thê của cả em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-7-phan-nan-ve-anh-ca.html.]
Lục Lẫm: “... Họ hàng.”
Hai giọng đồng thời vang lên. Lục Uyển Uyển tròn xoe mắt, .
Nghe thấy lời Cố Minh Nguyệt, Lục Lẫm ho khan hai tiếng: “Đừng cô bậy, đồng ý.”
Cố Minh Nguyệt khoanh tay n.g.ự.c: “Bà nội bảo , ý kiến của quan trọng.” Bộ dạng “bà đây chống lưng, chẳng sợ ai” của cô càng khiến Lục Lẫm đau đầu.
Bà nội thế nhỉ? Rõ ràng thỏa thuận là theo ý , giờ lật lọng thế .
Ánh mắt Lục Uyển Uyển ánh lên tia vui sướng. Cô nhào tới nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Minh Nguyệt buông, nũng nịu gọi: “Chị dâu!”
Ngụm Lục Lẫm ngậm trong miệng lập tức phun , sặc đến đỏ bừng mặt, ho sặc sụa.
“Khụ khụ khụ!”
Cố Minh Nguyệt lấy chiếc khăn tay mang theo lau những chỗ ướt cho .
“Anh cả buồn thật, cứ như trẻ con , hở tí là sặc.”
Lục Uyển Uyển buông lời chê bai trai thương tiếc.
Lục Uyển Uyển mặt quỷ với trai, vui vẻ chạy đến cạnh “chị dâu tương lai”.
Hết cách , ai bảo chị dâu tương lai xinh quá chi, khoản nào cũng hợp gu cô nàng.
Cũng là hai con mắt, một cái mũi, một cái miệng, các nét mặt chị hài hòa, xinh hơn bao nhiêu thế nhỉ?
Đã da dẻ còn trắng trẻo, mịn màng, căng mọng như miếng đậu phụ non.
Lục Uyển Uyển mang nét đặc trưng của phương Bắc, phóng khoáng, hào sảng. Hàng lông mày rậm, xếch lên đầy vẻ mạnh mẽ, oai phong.
Nếu đặt khuôn mặt của một nam sinh, vẻ chắc chắn sẽ “đốn tim” ít thiếu nữ.
xui xẻo , Lục Uyển Uyển sở hữu một chiếc miệng chúm chím như trái đào. Sự kết hợp tạo nên một tổng thể phần bất đối xứng.
Thêm đó, tính tình cô nàng hoạt bát, vô tư, chẳng mấy khi chăm chút cho nhan sắc, nước da ngăm đen khiến cô nàng trông chẳng khác nào một con trai chính hiệu.
Đang ở độ tuổi thiếu nữ mộng mơ, bạn bè xung quanh lượt đôi cặp, Lục Uyển Uyển khỏi chạnh lòng ghen tị.
Cô lén lút liếc “chị dâu tương lai”. Xinh nhường , chắc hẳn ít theo đuổi nhỉ?
Lục Uyển Uyển khiêm tốn thỉnh giáo: “Chị dâu ơi, em một thỉnh cầu nho nhỏ.”
Cố Minh Nguyệt mỉm : “Hửm?”
“Uyển Uyển , chúng là một nhà, cần khách sáo. Có chuyện gì em cứ thẳng .”
Lục Uyển Uyển sung sướng ôm lấy cánh tay Cố Minh Nguyệt, cái đầu nhỏ cứ cọ cọ mãi thôi. Cô đắc ý liếc trai một cái sắc lẹm: “Cảm ơn chị dâu, em chị dâu thương em nhất mà.”
Cái bộ dạng nịnh nọt khiến Lục Lẫm khỏi lạnh. Bình thường thấy con bé ngọt ngào với thế bao giờ . Anh xem xem Lục Uyển Uyển rốt cuộc định giở trò gì.
Hai em trừng mắt .
Lục Uyển Uyển đòn phủ đầu: “Anh cả, tụi em là con gái, những chuyện thầm kín tâm sự, ở đây tiện .”
Lục Lẫm cau mày: “Có gì mà tiện? Chẳng lẽ em chuyện gì giấu ?”