Bước đường, Cố Minh Nguyệt cảm thấy cả nhẹ bẫng.
Trở về nhà họ Cố, căn nhà vẫn im lìm một bóng . Cố Minh Nguyệt lùng sục tìm vài dụng cụ tiện tay ném gian, chuẩn cho kế hoạch tối nay.
Tối đó, Cố Minh Nguyệt xuống ăn cơm. Chẳng ai buồn để tâm, dù thì đây cô cũng thường xuyên lấy cớ giữ dáng để bỏ bữa tối.
Cả nhà ai cũng toan tính riêng, chẳng ai bận lòng đến chút chuyện vặt vãnh .
Đêm khuya thanh vắng, Cố Minh Nguyệt khẽ khàng mở cửa phòng, rón rén bước thư phòng.
Thư phòng của nhà họ Cố phần lớn thời gian là giang sơn riêng của Cố phụ. Là nắm quyền sinh sát trong nhà, ông chẳng dạng . Một phần năm tài sản nhà họ Cố giấu ở đây, phần còn ông chia nhỏ, cất giấu ở khắp các ngóc ngách Thượng Hải.
Vào đến thư phòng, Cố Minh Nguyệt lấy một cuốn sách giá xuống. Một căn mật thất hiện ngay phía .
Nhìn rõ khung cảnh bên trong, Cố Minh Nguyệt khỏi hít một ngụm khí lạnh. Quả nhiên là tư bản bóc lột!
Trong mật thất xếp hai tầng rương hòm. Mở , ánh vàng ch.ói lóa đến ch.ói mắt.
Rương đầy ắp vàng nén, rương tràn ngập vàng bạc châu báu.
Trên giá sách là đủ loại đồ sưu tầm quý giá, tranh chữ của các bậc danh họa, thậm chí cả những món đồ cổ từng trưng bày trong Cố Cung.
Phát tài !
Trong đầu Cố Minh Nguyệt lúc chỉ còn ba chữ .
Cô chẳng màng kiểm kê xem bao nhiêu đồ vật, vung tay thu hết gian, đến cả mấy khúc gỗ lăn lóc trong góc cũng tha. Nhỡ là gỗ t.ử đàn gì đó quý hiếm, vứt chẳng uổng phí .
Tất tần tật những thứ gì thể mang trong mật thất, Cố Minh Nguyệt “cuỗm” sạch chừa một thứ.
Những món đồ giá trị trong thư phòng cũng chịu chung phận.
Trước khi rời , Cố Minh Nguyệt cẩn thận sắp xếp thứ y như cũ.
Cố phụ, Cố mẫu ngày mốt mới lên đường, hai ngày chắc chắn họ sẽ dám động chạm gì đến đồ đạc trong thư phòng. Dù phát hiện mất đồ, họ cũng chẳng thể ngờ thủ phạm chính là cô con gái rượu ngoan ngoãn của .
Sáng hôm Cố Minh Nguyệt thức dậy, hai mắt quầng thâm rõ rệt. Ôm một đống tài sản khổng lồ trong , cả đêm qua cô kích động đến mức chợp mắt nổi.
Đánh răng rửa mặt xong, Cố Minh Nguyệt tháo băng gạc chuẩn bôi t.h.u.ố.c, lúc thấy vết thương cô sững sờ.
Sao chẳng thấy dấu vết thương nào thế ?!
Lẽ nào đây là sức mạnh thần kỳ của nước linh tuyền?
Chiếc vòng ngọc vốn đeo cổ tay cũng cánh mà bay. Xem chiếc vòng chính là chìa khóa mở gian, mất thì cô thể .
Cô đưa tay chạm vị trí từng đeo vòng, thầm niệm trong lòng “Vào gian”.
Vài giây , thấy dòng linh tuyền quen thuộc mặt, cô thở phào nhẹ nhõm.
Cố Minh Nguyệt thu dọn hành lý cá nhân quăng hết gian, lúc xuống lầu hai tay nhẹ tênh.
Cố phụ đang uống trong phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-3-cuom-sach-gia-san.html.]
Cố Minh Nguyệt chẳng thèm liếc ông một cái, cứ thế bước thẳng cửa. Cô còn tranh thủ thời gian gom nốt đồ đạc, mà đây phí lời.
Nhìn bóng lưng dứt khoát tuyệt tình của cô, Cố phụ nghiến răng ken két. Con ranh nay dám tạo phản !
Nuôi nó mười chín năm ăn hại đái nát, chẳng cái tích sự gì! Đáy mắt ông lóe lên một tia thâm độc.
lúc , Cố Minh Viễn từ ngoài bước , Cố phụ gọi giật .
Cố Minh Nguyệt men theo địa chỉ ghi trong cuốn tiểu thuyết mà tìm đến. Đây đều là những cơ ngơi kinh doanh của nhà họ Cố, cô nắm rõ đường nước bước bên trong như lòng bàn tay.
Vài chỗ niêm phong nhưng nhờ gian yểm trợ, Cố Minh Nguyệt vẫn dễ dàng “cuỗm” sạch đồ đạc bên trong mà gặp chút nguy hiểm nào. Sau đó, cô một bộ quần áo vải thô xám xịt, mấy nổi bật tiến thẳng đến ga tàu hỏa.
“Chào đồng chí, bán cho một vé Bắc Kinh.”
Có giấy giới thiệu trong tay, cũng sợ khó. Nhân viên bán vé nhanh ch.óng đóng dấu, xuất vé cho cô.
Ngồi tàu, ngắm phong cảnh vụt qua ngoài cửa sổ, tâm trạng Cố Minh Nguyệt lâng lâng vui sướng.
Trong khi đó, ở một diễn biến khác, một đám đang ầm ầm xông nhà họ Cố. Là của Văn phòng Thanh niên tri thức!
Cố Minh Viễn đang vắt chân lên ghế sofa thưởng , mơ màng về một tương lai xán lạn khi gả bán cô em gái.
Thấy đám xông mặt mũi hầm hầm, quát lớn: “Các là ai?”
“Cố Minh Viễn, hôm nay đến hạn xuống nông thôn , mau theo chúng !”
Cố Minh Viễn ngơ ngác hiểu chuyện gì hai kẹp nách lôi xềnh xệch.
“Xuống nông thôn gì chứ? Người là em gái , các bắt nhầm !”
Mặc kệ gào thét, đám cán bộ đang nóng lòng lập công chẳng thèm đếm xỉa. Danh sách cấp giao xuống chỉ mỗi tên Cố Minh Viễn, bọn họ cứ nhè Cố Minh Viễn mà bắt thôi!
Nhóm của Văn phòng Thanh niên tri thức rời bao lâu thì một toán khác ập đến. Căn nhà lục tung, lật tung lên như trải qua một trận càn quét của châu chấu.
Đến khi Cố phụ và Cố mẫu trở về, thư phòng trống , cả hai c.h.ế.t điếng .
Hai ngày , Cố Minh Nguyệt đặt chân đến mảnh đất Bắc Kinh với bộ dạng phong trần mệt mỏi.
Để tránh gây sự chú ý, suốt chuyến cô chỉ gặm bánh bao ngô sống qua ngày.
Xuống tàu, việc đầu tiên cô là tìm một nhà khách, tắm rửa sạch sẽ, bộ quần áo mới, xách theo chiếc vali mây tìm đến địa chỉ ghi thư.
“Đồng chí , thật sự thể để cô .”
Cậu chiến sĩ trẻ ái ngại cô gái mặt, thật sự đành lòng từ chối.
cứ nghĩ đến ánh mắt sắc lạnh của ở đầu dây bên , rùng một cái.
Khu gia binh ở vị trí khá hẻo lánh, dọc đường chẳng thấy bóng dáng chiếc xe nào, ngay cả phương hướng cũng nhờ dân địa phương chỉ giúp, Cố Minh Nguyệt bộ rã rời cả một tiếng đồng hồ mới tới nơi.
Cơ thể nguyên chủ vốn mỏng manh yếu ớt, bộ một quãng đường dài khiến lòng bàn chân chai sần đau nhức, ngón chân út bỏng rát, dấu hiệu rộp nước.
Mái tóc rối bù xõa xuống trán, sắc mặt trắng bệch, chút tâm tư ăn diện khi khỏi nhà giờ đây chỉ còn sự thê t.h.ả.m, chật vật.