Mọi quây quần bên bàn, mỗi một bát, ăn nóng hổi.
Trẻ con chạy nhảy nô đùa quanh bàn, tay cầm sủi cảo ăn ngon lành.
Lục Lẫm đang ăn sủi cảo thì thò đầu cửa nhà ăn gọi: “Đồng chí Lục ở đây ? Có điện thoại.”
Cố Minh Nguyệt dừng đũa, Lục Lẫm, cả hai đều thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Cố Minh Nguyệt: “Giờ ai gọi điện thoại nhỉ?”
“Để xem, cứ ăn .”
Lục Lẫm dậy theo lính nhỏ đến phòng trực ban, đầu dây bên là giọng Lục Cần Minh, xen lẫn tiếng rè của điện thoại đường dài, giọng điệu gấp gáp hơn bình thường.
“Tiểu Lẫm, các con đang ở khu gia binh , bố bảo , con với ông bà nội con lên tàu thủy đảo , chắc chiều nay là đến bến cảng đấy.”
Lục Lẫm ngẩn , tưởng nhầm: “Ông bà nội đến á? Chẳng ông bà đang ở Bắc Kinh ? Chẳng bảo ở nhà ăn tết ?”
“Không cản nổi.”
Lục Cần Minh thở dài trong điện thoại:
“Mẹ con bảo tạo bất ngờ cho các con, nhất quyết đòi tiền trảm hậu tấu, bố nghĩ nghĩ vẫn nên báo cho con , chiều nay các con tranh thủ bến cảng đón, tàu gió to, ông bà lớn tuổi mang nhiều hành lý, đừng để ông bà đợi ở bến cảng.”
“Con bố, bố yên tâm.” Lục Lẫm vội vàng nhận lời, trong lòng ngạc nhiên ấm áp.
“Con sẽ bảo với Minh Nguyệt và Uyển Uyển ngay, chiều nay nhất định sẽ đón, bố ở nhà cũng chú ý an nhé, đợi đến nơi con sẽ gọi điện báo cho bố.”
Cúp điện thoại, Lục Lẫm về phía nhà ăn, mặt giấu nụ .
Cố Minh Nguyệt thấy về: “Ai gọi thế ? Có chuyện gì ?”
Lục Lẫm xuống: “Không chuyện gì là ông bà nội với đến , chiều nay cập bến, đón.”
Câu khiến cả bàn ăn náo động hẳn lên, Lục Uyển Uyển đ.á.n.h rơi cả miếng sủi cảo bát, reo lên: “Thật ạ? Ông bà nội đến thật ạ?”
Lục Lẫm gật đầu: “Chứ còn gì nữa, nếu bố gọi điện báo thì chắc các cụ đến nơi mới .”
Lục Lẫm thầm cảm thán, ngờ các cụ nhà cũng “máu” thật.
Ăn xong, các gia đình mang phần sủi cảo chia về nhà.
Vừa nhà, Cố Minh Nguyệt chuẩn dọn dẹp nhà cửa, phòng khách sạch sẽ gọn gàng cần dọn nhiều còn một phòng chứa đồ nhỏ, bên trong để mấy thứ linh tinh dùng đến, trông lộn xộn.
Nếu ông bà nội và đều đến thì khi chia ở mới tiện.
“Chị dâu cần dọn dẹp , nhà em vẫn còn chỗ, đến lúc đó ở nhà em là .”
Phòng chứa đồ nhiều đồ đạc linh tinh, một chốc một lát cũng dọn ngay , chi bằng đừng mất công, cứ ở nhà cô là tiện nhất, Lục Uyển Uyển thầm nghĩ.
“ đấy, chắc tối mịt ông bà mới đến nơi còn sớm chán, em nhà nghỉ ngơi , chiều chuẩn cũng kịp mà.”
Từ khi mang thai, Cố Minh Nguyệt thấy mệt mỏi, Lục Lẫm sợ cô lo nghĩ nhiều nên giục vợ phòng ngủ một giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-140-bat-ngo.html.]
Cùng lúc đó, nhóm của Chung Dục Tú đến thành phố biển Hải Thị.
Vừa bước khỏi ga tàu, gió biển mang theo vị mặn mòi tanh nồng ập mặt khiến họ khỏi rùng .
“Chỗ lạnh thật đấy.” Chung Dục Tú kéo c.h.ặ.t chiếc áo bông , xoa xoa đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh.
“Lạnh hơn cả cái lạnh hanh khô ở quê , gió thổi cứ như luồn tận xương tủy.” Lục Lợi Dân gật đầu, hà một làn khói trắng.
“Gió biển là lạnh ẩm, khác với cái lạnh hanh khô ở miền Bắc, nhiệt độ thì thấp lắm nhưng thực buốt giá hơn nhiều. Chúng tìm chỗ ăn chút gì cho ấm bụng hãy lên tàu đảo.”
Mấy tìm một tiệm cơm quốc doanh gần đó, gọi vài món đặc sản Hải Thị: cá hấp, ngao xào và một bát mì hải sản to nóng hổi.
Tuy hương vị giống cơm nhà nấu nhưng nhờ vị ngon lạ miệng mà xua tan ít mệt mỏi chuyến dài.
Ăn xong, họ xách hành lý bến cảng, lên con tàu đảo.
Hôm nay biển động, sóng lớn, con tàu chòng chành dữ dội.
Hạ Tuệ Anh bám thành tàu, những con sóng cuồn cuộn, bỗng bật : “Cái kiểu chòng chành nhớ hồi xưa đò qua sông, hồi đó còn nguy hiểm hơn thế nhiều.”
Lục Lợi Dân cũng bồi hồi cảm thán: “Chứ còn gì nữa, hồi đó còn trẻ, nhiệt huyết tràn trề nên chẳng sợ là gì, giờ già , đ.â.m yếu bóng vía.”
Nhìn sang Chung Dục Tú sắc mặt tái, ngón tay bám c.h.ặ.t thành tàu, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Lục Lợi Dân lúc đầu còn thấy lạ lẫm thích thú nhưng khi tàu càng lúc càng lắc lư mạnh thì ông cũng chẳng khá hơn là bao, mặt mày tái mét, chốc chốc nhắm mắt hít thở sâu.
Hạ Tuệ Anh hai họ trêu: “Hai còn kém cả đấy, chút sóng gió chịu nổi .”
Đang chuyện thì một phụ nữ bế con bên cạnh thấy Chung Dục Tú khó chịu bèn lấy từ trong túi một nắm ô mai chua đưa cho bà.
“Đồng chí say sóng ? Ăn chút ô mai đỡ buồn nôn đấy.”
Chung Dục Tú nhận lấy ô mai, vội vàng cảm ơn, nhón một quả bỏ miệng, vị chua ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, cảm giác nôn nao trong dày quả nhiên dịu đôi chút.
Bà sang Lục Lợi Dân cũng đang khó chịu, đưa cho ông một ít: “Bố ăn thử , hiệu nghiệm lắm.”
Càng đến gần đảo, con tàu dần định trở , bến cảng xa xa hiện ngày càng rõ nét.
Hạ Tuệ Anh dậy, nheo mắt bờ, bỗng vỗ nhẹ tay Chung Dục Tú: “Mẹ xem thằng Lẫm ?”
Chung Dục Tú vội vàng dậy, theo hướng bà chỉ.
Trên bến cảng, Lục Lẫm mặc áo khoác quân đội, đang kiễng chân lên tàu.
Hai thỉnh thoảng vẫy tay về phía biển, bóng dáng nổi bật trong gió lạnh.
“Là thằng Lẫm với thằng Hạ Tiêu đấy.” Hạ Tuệ Anh nhận ngay cháu trai , cái vẻ trêu chọc khác lúc nãy biến mất tăm.
Tàu cập bến, cầu tàu bắc lên, Chung Dục Tú lập tức quên hết cảm giác say sóng, xách túi vải lao xuống, bước chân nhanh nhẹn hơn bình thường bao nhiêu.
“Mẹ, đến thật thế , đường mệt lắm ạ?”
Chung Dục Tú hiếm khi đỏ mặt ngại ngùng: “Sao các con hôm nay bố đến?”
Lúc tàu họ còn hí hửng nghĩ sẽ cho các con một bất ngờ, giờ xem bất ngờ thì , ngược còn chúng nó hoảng hồn.