Cố Minh Nguyệt cũng thấy đề nghị , cô nhẹ nhàng : “Bà và ông ở nhà chúng cháu yên tâm, là để Tiểu Điền ở đây bầu bạn với .”
Tiểu Điền chính là cảnh vệ phân công đến.
“Đoàn trưởng Cố từ lúc phân về chỗ , cơ hội thể hiện gì cả, cứ để ở đây .”
Thấy ánh mắt long lanh của Cố Minh Nguyệt sang, lời từ chối của Lục Lẫm đến miệng nuốt xuống.
Thế là ba phụ nữ trong nhà bắt xe buýt ngoài. Suốt dọc đường, Lục Uyển Uyển thì thầm tai Cố Minh Nguyệt giới thiệu phong cảnh ngoài cửa sổ.
Cảnh vật cũng khác mấy so với đời , chỉ là thiếu những tòa nhà cao tầng chọc trời và đó là đậm đà thở cuộc sống đời thường hơn.
Người đến cửa hàng bách hóa góp vui ít, khi họ đến nơi thì bên ngoài xếp một hàng dài dằng dặc.
“Trời ơi, mà đông thế , bà ơi chúng mau xếp hàng thôi.”
Lục Uyển Uyển sức lực lớn, gần như lôi xềnh xệch Hạ Tuệ Anh tới, nếu Cố Minh Nguyệt đỡ một bên thì bà cụ suýt nữa ngã lăn giữa đường.
Vừa vững ở cuối hàng, Hạ Tuệ Anh liền tặng ngay cho cô cháu gái một vé về tuổi thơ. Lục Uyển Uyển ôm cánh tay xuýt xoa kêu đau, thề thốt dám tái phạm nữa.
Cửa hàng bách hóa cao đến năm tầng, mỗi tầng bán những mặt hàng khác .
Họ thẳng đến quầy quần áo may sẵn, kệ bày biện đủ loại hàng hóa, trong đó màu xanh, đen và xám chiếm đa . Chỉ một góc nhỏ kệ là bày vài món đồ màu sắc tươi sáng.
Cố Minh Nguyệt liếc qua thấy cũng vài bộ kiểu dáng tệ, cô bắt đầu thấy ưng ý.
Hạ Tuệ Anh luôn chú ý đến biểu cảm của cô, chỉ cần ánh mắt cô dừng lâu hơn một giây là bà bảo nhân viên bán hàng lấy xuống hết.
“Cái màu đỏ tôn da chị dâu trắng lên đấy.”
Lục Uyển Uyển ngưỡng mộ khuôn mặt trắng nõn của Cố Minh Nguyệt, thật sự sờ thử một cái. Vừa cả ở đây, nếu thì hì hì...
“Uyển Uyển, cầm tay áo ướm thử xem nào.”
Câu của Hạ Tuệ Anh kéo Lục Uyển Uyển đang tiếc nuối trở về thực tại.
Cố Minh Nguyệt dáng cao chân dài xinh , quả thực là cái giá treo quần áo di động, bộ nào ướm lên cô cũng thấy hợp.
Cô nhân viên bán hàng kìm ánh mắt ghen tị. Cô nghề mười mấy năm, dáng gặp ít nhưng dáng mặt xinh thì chẳng mấy ai.
Cô gái nhỏ mắt chính là một trong đó.
Thời gian tiếp theo, ba bắt đầu thử quần áo ở các quầy hàng, chỉ cần hợp với Cố Minh Nguyệt là Hạ Tuệ Anh vung tay mua hết.
Tuổi cao sức yếu, một hồi Hạ Tuệ Anh tìm một chiếc ghế nghỉ ngơi.
“Bà đây đợi, hai đứa cứ dạo tiếp . Bà đưa ví tiền cho các cháu , thấy cái gì thích thì cứ mua!”
Bà cụ hào phóng nhét ví tiền tay Cố Minh Nguyệt, dặn dò cháu gái nhất định tiêu tiền trong , để cháu dâu trả tiền.
“Đảm bảo thành nhiệm vụ!” Lục Uyển Uyển ngoài mang theo tiền tiêu vặt của , định bụng sẽ lén mua riêng cho chị dâu một món quà để cảm ơn.
Hai tiếp tục dạo quanh đó, đột nhiên Lục Uyển Uyển ôm bụng: “Ái chà.”
Cố Minh Nguyệt lo lắng cô bé: “Sao thế? Khó chịu ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-11-gia-treo-quan-ao-di-dong.html.]
“Chị dâu, em đau bụng quá, vệ sinh, chị đợi em ở đằng một lát ?”
Chuyện tế nhị thể chậm trễ .
Cố Minh Nguyệt vội : “Được, em nhanh , chị đợi ở nhé.”
Sau khi Lục Uyển Uyển khỏi, Cố Minh Nguyệt dạo quanh vị trí hẹn. Bất chợt, cô chú ý tới chiếc váy đỏ trong góc quầy, mắt sáng lên, cô với nhân viên bán hàng:
“Chào đồng chí, thể lấy cho xem bộ đồ ?”
Nhân viên bán hàng nở nụ tiêu chuẩn: “Tất nhiên là ạ, lấy cho cô ngay đây.”
Dịch vụ của cửa hàng bách hóa đúng là chê , Cố Minh Nguyệt bước thấy nhân viên nào cũng tươi niềm nở, giống nhân viên hợp tác xã mua bán lúc nào cũng vênh váo, bằng nửa con mắt.
Thảo nào nhiều đến đây góp vui thế, chỉ riêng thái độ phục vụ xuất sắc thôi cũng đủ giữ chân một lượng lớn khách hàng .
Nhân viên bán hàng trải chiếc váy liền lên quầy để Cố Minh Nguyệt dễ quan sát.
“Bộ là hàng mới nhập từ miền Nam về đấy ạ, chỉ duy nhất một chiếc thôi. vì màu sặc sỡ nên mới để trong góc.”
Cố Minh Nguyệt gật đầu tỏ ý hiểu, ngón tay mân mê chất vải tay, lớp vải voan mỏng nhẹ thoáng khí, mặc lên dễ chịu.
Chiếc váy chiết eo tinh tế giúp tôn lên vóc dáng, những bông hoa nhí điểm xuyết nơi eo lưng khéo léo che phần nào sự quyến rũ lả lơi. Nói chung là nổi bật nhưng hề lộ liễu.
Cố Minh Nguyệt thích, đang định mở miệng mua chiếc váy .
“Cái váy lấy.”
Một giọng chen ngang, theo hướng phát âm thanh thì thấy một nữ đồng chí mặc váy kiểu Nga, tết tóc đuôi sam đang chỉ chiếc váy trong tay cô.
Cố Minh Nguyệt giơ chiếc váy lên, xác nhận nữa: “Cô là chiếc váy đang cầm đây á?”
Đối phương hất cằm lên: “Chính là nó, thích nó, cô nhường cho . Dù bộ dạng cô cũng chắc mua nổi.”
Câu cô hề hạ thấp giọng, từng chữ lọt rõ tai Cố Minh Nguyệt.
Cô nhướng mày, hóa là nhắm đây mà.
Khóe môi cô cong lên, mỉm nhẹ nhàng: “Xin nhé bà chị, phàm việc gì cũng , cái váy trúng , chị chỗ khác xem .”
Tiếng “bà chị” khiến đối phương xù lông nhím.
Cô trợn tròn mắt giận dữ, chỉ tay mặt Cố Minh Nguyệt mắng sa sả: “Cô gọi ai là bà chị hả, năm nay mới mười chín tuổi, giống bà chị chỗ nào!”
Giọng ch.ói tai vang lên khiến màng nhĩ Cố Minh Nguyệt rung lên bần bật, cô đưa tay day day tai.
Hung dữ thế gì ?
“Hóa mới mười chín thôi , thật sự đấy. Nhìn bộ đồ cô mặc , ai còn tưởng hai mươi chín cơ.”
Cố Minh Nguyệt giả vờ kinh ngạc, ánh mắt cứ săm soi cô .
Đối phương mặc váy kiểu Nga nhưng chọn màu hợp với , da ngăm đen, tóc vàng hoe, đuôi tóc khô xơ chẻ ngọn. Nếu nhờ bộ váy , còn tưởng cô chạy nạn từ về chứ.