Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:22:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đáng tiếc, Vân Hoán Hoán bình thường, cô trực tiếp xé nát kịch bản, phản kích họ.”

 

Vân Quốc Đống vội vàng:

 

“Con bậy, chúng .”

 

Sở Từ trong chốc lát nghĩ nhiều điều, lạnh lùng chất vấn:

 

“Vậy tại hai tìm đúng đến đây?”

 

Trong lòng Vân Quốc Đống hoảng loạn thôi:

 

“Có gọi điện thoại cho chúng , Vân Hoán Hoán đang ở đây tụ tập ăn chơi với mấy đàn ông.”

 

Vân Hoán Hoán hừ lạnh một tiếng:

 

“Các vị lãnh đạo, hành tung của rò rỉ , cẩn thận gián điệp đấy nha.”

 

Một chiêu sát thủ!

 

Vân Quốc Đống tiêu đời !

 

“Vân Hoán Hoán.”

 

Vân Hoán Hoán run rẩy một cái, vẻ mặt sợ hãi, Sở Từ kéo cô lưng che chở, lạnh lùng Vân Quốc Đống.

 

Miệng :

 

“Hoán Hoán, tiền hóa đơn thanh toán , em gói mang về món gì ?”

 

Vân Hoán Hoán lập tức hào hứng:

 

gói một phần cơm bốc và thịt dê, còn sữa chua nữa.”

 

“Thịt dê nguội ăn ngon, chúng đến ăn.”

 

“Được thôi.”

 

Sở Từ tủ kính trưng bày đặt ở cửa:

 

“Có nho khô và bánh Naan nướng, ?”

 

Đôi mắt Vân Hoán Hoán sáng lấp lánh:

 

“Muốn , dạo đang tuổi lớn, buổi tối đói bụng, mà chẳng gì ăn, thèm ch-ết .”

 

“Chờ chút.”

 

Sở Từ gọi phục vụ tới, dặn dò:

 

“Các loại bánh ngọt Tân Cương trong tủ kính lấy mỗi loại một phần, gói mang .”

 

Các vị lãnh đạo lượt về phía tướng quân Sở, tướng quân Sở trợn tròn mắt:

 

“Bạn học Vân Hoán Hoán, cháu quen đồng chí Sở Từ ?”

 

Vân Hoán Hoán nghĩ nhiều:

 

“Vâng, là ân nhân cứu mạng của cháu, lúc cháu trốn thoát khỏi tay bọn buôn , chính cứu cháu, còn trả giúp cháu hai trăm tệ tiền viện phí, lúc đó cháu gãy một cái chân, một cái xương sườn, một xu dính túi, may mà .”

 

Tướng quân Sở sững sờ, cô bé t.h.ả.m như ?

 

Làm cha ruột như Vân Quốc Đống còn mặt mũi nào mà chỉ trích cô?

 

Người chút nào.

 

Đến cả con gái ruột mà cũng yêu thương, còn hy vọng ông yêu nước yêu Đảng yêu nhân dân ?

 

Ông lên xuống, đầy vẻ quan tâm:

 

“Hiện tại cháu hồi phục thế nào ?

 

Vẫn chứ?”

 

Vân Hoán Hoán nảy một ý định, ôm ng-ực :

 

“Đôi khi thở sâu sẽ đau, bộ lâu quá cũng đau, quá mệt mỏi, việc nặng.”

 

“Chỉ thể... sống ngày nào ngày nấy, ăn ngon uống giỏi, để điều gì hối tiếc.”

 

Câu trực tiếp kết án t.ử hình cho Vân Quốc Đống.

 

Sở Từ đột nhiên đầu , sắc mặt vô cùng khó coi.

 

Dương Thái Hành đồng tình cô, đ-á một cái Vân Quốc Đống:

 

“Ông xứng cha, xứng.”

 

Sư trưởng Cao nhịn sốt ruột:

 

“Cái đứa trẻ sớm?

 

Đến bệnh viện kiểm tra một nữa .”

 

Cô thông minh tài giỏi như , sống lâu trăm tuổi, đóng góp thật nhiều cho đất nước.

 

Mẹ kiếp, thật đ-ấm Vân Quốc Đống một trận, bây giờ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-68.html.]

Đừng điều nữa, dứt khoát cho ông chuyển ngành luôn .

 

Tất nhiên, tiền đề là ông phạm sai lầm mang tính nguyên tắc, nếu thì cứ tù mục xương .

 

Sở Từ nắm lấy tay Vân Hoán Hoán kéo :

 

“Đi thôi.”

 

“Đi ?”

 

Vân Hoán Hoán lôi ngoài, chút mờ mịt.

 

Sở Từ tự trách, mỗi khi thấy dáng vẻ rạng rỡ của cô, tưởng cô kh-ỏi h-ẳn .

 

quen một vị danh y quốc thủ, đưa em qua đó xem , giúp em điều dưỡng c-ơ th-ể.”

 

Thực , Vân Hoán Hoán chút phóng đại sự thật, nhưng c-ơ th-ể quả thực yếu, tìm một vị danh y đông y để điều dưỡng, quốc thủ là nhất .

 

“Bây giờ luôn ?

 

Trời tối mà.”

 

“Không , đến nhà ông .”

 

Sở Từ vẫy vẫy tay:

 

“Các vị lãnh đạo, chúng việc xin phép , tiền hóa đơn thanh toán hết , hẹn gặp .”

 

Tướng quân Sở chằm chằm đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai , khóe môi nhếch lên còn khó nén hơn cả khẩu AK.

 

Đứa con trai mà ông tưởng sẽ cô đơn đến già, một ngày nào đó chủ động nắm tay một cô gái, nếu tận mắt chứng kiến thì ông thể tin nổi.

 

“Lão Sở, xem chúng thể uống r-ượu mừng của nhà A Từ .”

 

Tướng quân Sở trong lòng cực kỳ vui sướng, hóa con trai thích nữ sắc, mà là gặp đúng .

 

ngoài mặt lộ :

 

“Cô bé vẫn còn nhỏ mà, chuyện vẫn , vội vội.”

 

Vân Quốc Đống , ông nhầm chứ?

 

Vân Hoán Hoán còn vận may như ?

 

Ông khả năng trở thành thông gia với nhà tướng quân Sở?

 

tất cả những điều đều ông phá hủy ?!

 

Sự hối hận trong lòng ông trào dâng như nước lũ, nhịn tự tát một cái:

 

“Chát.”

 

Ông thể vùng vẫy thêm chút nữa ?

 

Sở Từ dẫn Vân Hoán Hoán gõ cửa một tòa nhà nhỏ kiểu Tây, một ông lão râu trắng mở cửa, đầy vẻ kinh hỉ:

 

“A Từ?

 

Sao cháu tới đây?”

 

Sở Từ ôn hòa hỏi thăm:

 

“Bác Hoàng, dạo sức khỏe bác vẫn chứ?”

 

Ông lão râu trắng vui vẻ, nắm tay Sở Từ buông:

 

“Tốt , mấy ngày bác còn thấy bố cháu nhắc đến cháu, khen cháu càng ngày càng tiền đồ, thật rạng danh bố cháu.”

 

Một bà lão nhân từ tới:

 

“Sao ở cửa chuyện thế ?

 

A Từ cháu ăn cơm tối ?

 

Hay là cùng ăn một chút ?”

 

Sở Từ lắc đầu:

 

“Cháu ăn , cảm ơn bác gái, muộn thế còn đến phiền, thật sự xin .”

 

Bà lão khẽ gõ nhẹ đầu Sở Từ, đầy vẻ tươi :

 

“Nói năng ngớ ngẩn gì thế?

 

Chúng ngoài, ơ, cô bé là?”

 

Có thể thấy quan hệ của họ vô cùng thiết, như chú cháu, chỉ là tuổi tác cách lớn, Sở Từ thể coi là hàng cháu của họ .

 

Sở Từ kéo cô bé lưng :

 

“Cô tên là Vân Hoán Hoán, mấy ngày thương, viện một thời gian, nhờ bác xem giúp cho cô .”

 

“Hoán Hoán, đây là quốc thủ y học Hoàng Cảnh Bình, đây là phu nhân của ông .”

 

Vân Hoán Hoán mỉm chào hỏi:

 

“Chào ông Hoàng, chào bà Hoàng, cháu là Vân Hoán Hoán, mời mà đến phiền hai , đây là bánh Bahali Tân Cương và nho khô, biếu hai ăn thử ạ.”

 

 

Loading...