Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 509

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:29:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn về phần vệ sĩ của ông, họ mối quan hệ lợi ích thuê mướn với ông, lời khai của họ chấp nhận.”

 

Xã trưởng Kobayashi lập tức nổ tung, “Những đó mua chuộc .”

 

Cảnh sát trẻ thèm nể nang, “Ông bằng chứng ?

 

Không thì chính là phỉ báng.”

 

Còn cảnh sát lớn tuổi thì giả câm giả điếc, giống như thấy gì, dung túng cho cấp của “phát điên".

 

Việc thể lập án , phận của đương sự còn đặc biệt, cục an ninh cũng mặt, hiện tại chẳng qua chỉ là đối phó cho qua chuyện với xã trưởng Kobayashi thôi.

 

Xã trưởng Kobayashi ở Hoa Quốc tâng bốc lên cao, vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, chịu sự lạnh nhạt .

 

coi như lĩnh giáo , luật pháp quốc gia các chỉ là hình thức, là thiên vị cho quốc dân nước , tố cáo hành vi ác độc của Vân Hoán Hoán với thế giới, cũng vạch trần sự bao che vô giới hạn cho tội phạm của các .”

 

Lão hận thể lập tức thông cáo thiên hạ, “Hoa Quốc các hèn hạ vô sỉ, là cường quyền.”

 

Cảnh sát trẻ nổi trận lôi đình, “Mẹ nó ông nữa xem.”

 

Cấp của lập tức ấn vai , “Đừng kích động.”

 

Ông thần sắc nghiêm túc , “Xã trưởng Kobayashi, nếu ông còn phỉ báng quốc gia chúng thêm nữa, ông sẽ trục xuất khỏi biên giới.”

 

Sự cứng rắn của bọn họ khiến xã trưởng Kobayashi thích ứng, lúc bình thường lôi kéo lão đầu tư, những lời ý hết lời, giờ thì giả vờ cái gì chứ?

 

“Hừ, quan tâm, Vân Hoán Hoán kết án.”

 

Cảnh sát trẻ tức hộc m-áu, lão già giảng đạo lý như ?

 

Thật là đáng đòn.

 

Ngay lúc , một thuộc hạ chạy xồng xộc , “Không xong , xã trưởng, xảy chuyện .”

 

Sắc mặt xã trưởng Kobayashi khó coi, bực bội lườm một cái, “Chuyện gì?”

 

Thuộc hạ thần sắc vô cùng căng thẳng, “Một doanh nghiệp d.ư.ợ.c phẩm Hoa Quốc chính thức nộp đơn kiện lên tòa án quốc tế, yêu cầu doanh nghiệp d.ư.ợ.c phẩm Kobayashi của chúng ngừng xâm quyền, đồng thời đưa mức bồi thường trời.”

 

Đầu óc xã trưởng Kobayashi ong ong, chữ nào cũng nhận nhưng ghép với thì hiểu gì cả.

 

“Xâm quyền cái gì?”

 

Sao dính líu đến kiện tụng quốc tế ?

 

Thuộc hạ đưa một bức thư tới cho lão, xã trưởng Kobayashi qua, lập tức tức đến bốc hỏa, tòa thụ lý , còn yêu cầu bọn họ chuẩn hầu tòa?

 

Trước đó hề thấy một chút tin tức nào.

 

Bởi vì là tiếng Anh, lão chỉ hiểu vài từ, những từ quá phức tạp thì hiểu nổi.

 

“Rốt cuộc là xảy vấn đề ở ?”

 

Có thể thụ lý, chứng tỏ tài liệu phía đối phương cung cấp đầy đủ, cứ.

 

Thuộc hạ ở bên cạnh giải thích, “Là mấy loại thu-ốc tổng hợp mà chúng mới đẩy ... phương thu-ốc đăng ký bằng sáng chế từ lâu .”

 

Tim xã trưởng Kobayashi như một cú đ-ấm thép giáng xuống, ngay tại chỗ biến sắc, “Anh cái gì?

 

Sao thể như ?

 

Lúc chúng đăng ký bằng sáng chế hề vấn đề gì mà.”

 

Thuộc hạ cũng vấn đề ở khâu nào, “Thời gian đối phương đăng ký bằng sáng chế sớm hơn chúng nhiều.”

 

Phải rằng, họ tiêu tốn một lượng lớn tiền bạc các thí nghiệm, nếu như đối phương thành công thì tiền coi như đổ sông đổ biển hết.

 

Còn nữa, các khâu để sản phẩm tung thị trường đều dùng tiền để mở đường.

 

Sắc mặt xã trưởng Kobayashi trắng bệch như tờ giấy, tức giận đến nghẹn lòng, “Sớm hơn bao lâu?”

 

“Sớm hơn chúng ba tháng, chứng nhận bằng sáng chế đó của chúng ... khả năng là giả.”

 

“Giả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-509.html.]

 

Nhân viên công ty chúng mua chuộc ?”

 

Xã trưởng Kobayashi nhạy bén nhận vấn đề , “Ba tháng?”

 

Lão từng đem phương thu-ốc thế chấp cho Jerry, thời hạn là ba tháng, lúc đó Jerry tỏ vẻ mấy hứng thú với phương thu-ốc, cũng chẳng buồn lấy một cái.

 

, chính là như , đ-âm lão một nhát cực đau.

 

“Ngay lập tức, gọi điện cho ngài Jerry, mau liên lạc.”

 

Xã trưởng Kobayashi màng đến những thứ khác, loạng choạng lao ngoài.

 

Nhìn đám “tiểu Nhật" chạy một cách t.h.ả.m hại, hai cảnh sát , bọn họ xì xồ xì xào nửa ngày, rốt cuộc là đang cái gì .

 

Có một điểm chắc chắn là, xã trưởng Kobayashi gặp rắc rối , hi hi, vui quá.

 

Xã trưởng Kobayashi lao văn phòng viện trưởng, hai lời liền bấm một s-ố đ-iện th-oại.

 

“Alo.”

 

Một giọng lạ truyền đến, “Đây là văn phòng Jerry, xin hỏi là vị nào?”

 

là xã trưởng của d.ư.ợ.c phẩm Kobayashi, tìm ngài Jerry.”

 

“Xin , ông đang ở Hương Cảng.”

 

Xã trưởng Kobayashi gào thét mất kiểm soát, “Làm ơn giúp liên lạc với ông , chuyện đặc biệt quan trọng.”

 

Qua mấy trắc trở, vất vả lắm mới liên lạc với Jerry, xã trưởng Kobayashi thấy giọng của Jerry, còn kiềm chế nổi cảm xúc phẫn nộ nữa.

 

“Ngài Jerry, mấy phương thu-ốc đó là thế nào?

 

Anh bí mật đăng ký bằng sáng chế, thật là quá đáng, ai cho cái quyền đó?

 

Đó là đồ của , chỉ là thế chấp cho thôi.”

 

“Quá đáng hơn nữa là, mặt dày kiện ?”

 

Chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ đến mức .

 

Giọng của Jerry lạnh nhạt vô cùng, “ hề kiện ông nhé, ông là già lẩm cẩm , mà dám chuyện với như , khoản vay của ông mau ch.óng trả , hạn cho ông trong vòng ba ngày trả hết.”

 

Xã trưởng Kobayashi đờ , “Đợi một chút, kiện?

 

Thế là ai?”

 

Jerry lạnh một tiếng, “Hừ, đồ thần kinh, chuẩn sẵn tiền , cho đến thu.”

 

Anh trực tiếp dập máy, xã trưởng Kobayashi khỏi cuống lên, “Ngài Jerry, giải thích, ...”

 

Gọi điện nữa, .

 

Xã trưởng Kobayashi giận tức, vô duyên vô cớ đắc tội với , thúc giục trả nợ, “Khốn khiếp, rốt cuộc là ai kiện chúng ?”

 

Thuộc hạ cầm bức thư xem vài cái, “Dược phẩm Đông Phương.”

 

Xã trưởng Kobayashi nhíu c.h.ặ.t mày, “Ông chủ là ai?”

 

Thuộc hạ yếu ớt, dám hé răng, rõ ràng là .

 

Xã trưởng Kobayashi nóng nảy thôi, “Đi tìm , nhanh lên, ngay lập tức.”

 

Việc khó, nhờ vả quan hệ tra ở bộ phận công thương là thể tra ngay.

 

Chỉ là, kết quả khiến xã trưởng Kobayashi mờ mịt, “Quách Dũng?

 

Đó là ai?

 

Sao bao giờ thấy tên của ông .”

 

Thuộc hạ cẩn thận bẩm báo, “Nghe là red (hồng) thế hệ thứ ba, bối cảnh thâm hậu.”

 

 

Loading...