Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 506
Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:29:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Từ xoa xoa đầu cô, dịu dàng an ủi, “Còn sống là .”
Trong vô những đêm khuya tuyệt vọng và tĩnh lặng, Vân Hòa Bình hôn mê bất tỉnh, Vân Hoán Hoán chỉ một suy nghĩ duy nhất, còn sống là .
“Trước đây, luôn cảm thấy thể đ-ánh đ-ấm , thích quá nhiều theo bên cạnh, coi như là mua một bài học .”
Sở Từ ôm cô, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng, “Anh cũng lo cho em, lo đến mức ngủ .”
Cô cái gì cũng , chỉ là quá trọng tình cảm, những cô công nhận là nhà bạn bè, cô sẽ hết lòng bảo vệ, Vân Hòa Bình đối với cô là trai, cũng là duy nhất, vị trí nặng nề.
Anh dám tưởng tượng, nếu Vân Hòa Bình mệnh hệ gì, cô sẽ phát điên đến mức nào.
Không đ-ập nát bét cái thế giới thì xong .
“Em kiên cường mà.”
Nụ của Vân Hoán Hoán rạng rỡ như ánh mặt trời, nào vẻ gì giống như thao túng khiến tập đoàn Kuroki sụp đổ.
Sở Từ sớm những việc cô , nhịn , , cô thì là .
“Được , đại tiểu thư kiên cường của chúng , ăn gì nào?
Anh mời em ăn đại tiệc.”
Vân Hoán Hoán đảo mắt một vòng, “Mấy món Quảng Đông thanh đạm ăn ngán , bỗng nhiên em ăn đại tràng kho cửu chuyển (Cửu Chuyển Đại Tràng).”
“Đi, chúng ăn món Sơn Đông (Lỗ).”
Hai đến quán ăn món Sơn Đông ngon nhất kinh thành, gọi một bàn đầy thức ăn, Đại tràng cửu chuyển, Cá chép chua ngọt, Hải sâm kho hành, Gà kho Đức Châu, Cật heo xào, là những món thương hiệu của quán, cô đều nếm thử.
Cô c.ắ.n một miếng đại tràng, mềm mềm dẻo dẻo, độ dai, b-éo mà ngấy, một chút mùi tanh hôi nào, hương vị quả thực tuyệt đỉnh.
Nhìn cô ăn từng miếng một vô cùng vui vẻ, Sở Từ ánh mắt chứa nụ , “Ngon ?”
Vân Hoán Hoán gật đầu lia lịa, “Ngon lắm, cũng ăn .”
Sở Từ gắp thức ăn cho cô, “Ăn chút hải sâm bồi bổ , món dinh dưỡng phong phú, bổ phổi dưỡng huyết nhuận táo, còn thể da.”
Đang ăn uống vui vẻ, Vân Hoán Hoán bỗng thấy tiếng xì xồ xì xào, ơ?
Là tiếng Nhật.
“Đại tràng cửu chuyển?
Nguyên liệu chính là đại tràng heo?
Trời ạ, thứ bẩn thỉu như mà Hoa Quốc cũng ăn ?
là nghèo đến phát điên .”
“Người Hoa Quốc còn ăn cả thịt ch.ó nữa kìa, đúng là lũ dã man.”
Cô đầu , ồ, là hai tên “tiểu Nhật" đang vẻ rẻ tiền, một trong đó là xã trưởng của d.ư.ợ.c phẩm Kobayashi (Tiểu Lâm), hèn chi vô văn hóa như , ở trong nhà hàng của mà bình phẩm thức ăn của bẩn, đúng là cái thứ gì .
Bàn đó ngoài lão còn mấy cùng, nam nữ , lời phiên dịch xong, ai nấy đều lên tiếng phụ họa.
“ là bao giờ ăn đại tràng , cũng chê bẩn đấy.”
Một phụ nữ Hoa Quốc ăn mặc tinh tế, nhưng dáng vẻ che mặt chê bai đó quá là giả tạo.
Một đàn ông Hoa Quốc thì vẻ mặt đầy hổ thẹn, “ là khá bẩn, dùng món ăn thì quá cầu kỳ , xã trưởng Kobayashi, để ông thấy cảnh tượng , vô cùng hổ thẹn, quốc dân chúng quả thực cần kiểm điểm hẳn hoi, tại tố chất phổ biến thấp như ?”
Vân Hoán Hoán sững sờ, đúng là vô lý hết sức.
Để nịnh bợ “tiểu Nhật" mà ngay cả cũng nữa ?
Làm ch.ó l-iếm đến mức thì còn kiểm điểm cái nỗi gì nữa.
“Không ăn thì còn gọi món?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-506.html.]
Ai ép các ?
À, các cao quý như , chỉ cần uống sương sớm là sống , còn ăn cơm gì?
Đừng ăn cái gì nữa hết!”
Một lũ thần kinh, đang lúc cô ăn cơm biểu diễn màn l-iếm quỳ, cô ghê tởm đến mức ăn trôi cơm ?
Xã trưởng Kobayashi liếc mắt một cái liền thấy cô, sắc mặt biến đổi, “Vân Hoán Hoán, là cô?”
Lão ấn tượng sâu sắc với Vân Hoán Hoán, mang một gương mặt mỹ nhân nhưng tính cách thì dám khen ngợi, chẳng lấy một chút nhu mì dịu dàng nào của nữ nhi.
Người đàn ông trung niên phía lão cau mày, “Cô chính là Vân Hoán Hoán?
Quả nhiên là phụ nữ ngang ngược vô lý trong truyền thuyết.”
Truyền thuyết?
Cô nổi tiếng đến mức ?
Vân Hoán Hoán đàn ông giọng điệu bất thiện , khách khí chút nào hỏi, “Ông là ai?”
Người đàn ông trung niên ăn mặc khá khiêm tốn, tướng mạo cũng bình thường gì đặc biệt, nhưng vẻ mặt đầy vẻ ngạo mạn, ưỡn ng-ực ngẩng đầu , “ họ Đới.”
Họ Đới?
Vân Hoán Hoán bỗng nhớ tới mà Diêu Nhược Thành từng nhắc đến, nhướn mày, “Phó cục trưởng Đới?”
“Chính là .”
Phó cục trưởng Đới vẻ mặt kiêu ngạo, “Cô xin chúng , đặc biệt là xã trưởng Kobayashi.”
Vân Hoán Hoán đ-ánh giá ông từ xuống mấy lượt, khẽ lắc đầu, thời buổi sùng bái nước ngoài nhiều đến mức ?
Cô nhớ những năm 80 làn sóng nước ngoài rầm rộ, trăng nước ngoài tròn hơn, khí nước ngoài trong lành hơn, mấy câu chính là từ thời đó bắt đầu lưu truyền .
“ sai chuyện gì ?”
Rốt cuộc tại kẹt dự án của cô?
Chẳng lẽ chỉ vì cô mắt?
Không đến mức đó chứ.
Phó cục trưởng Đới lớn tiếng quát tháo, “Nước là quốc gia lễ nghi, cô quá vô lễ, thất lễ mặt khách ngoại quốc , cũng thấy mất mặt cho cô.”
Vân Hoán Hoán khách khí đốp chát , “Cũng , cũng thôi, cũng thấy ông mất mặt lắm đấy.”
Xã trưởng Kobayashi cô bằng ánh mắt đầy ác ý, vẻ mặt khinh bỉ, “Tố chất của quốc gia các chỉ bấy nhiêu thôi ?
Quá thất vọng , xem xét nên rút vốn đầu tư tại Hoa Quốc .”
Đây là lời đe dọa, những ở bàn đó đều căng thẳng hẳn lên.
Phó cục trưởng Đới càng thêm l.ồ.ng lộn, “Vân Hoán Hoán, mau xin ngay, nếu cô tổn hại đến lợi ích quốc gia, nhân dân cả nước sẽ tha cho cô .”
Cái mũ chụp xuống quá lớn, Vân Hoán Hoán tỏ ý gánh nổi.
“Tốt quá, xã trưởng Kobayashi, ông mau rút , rút là đồ ch.ó đẻ.”
Phản ứng của cô ngoài dự liệu của xã trưởng Kobayashi, trong lòng lão càng thêm tức giận, “Được, sẽ lập tức rút khỏi thị trường Hoa Quốc.”
Lão thể đe dọa khác, nhưng đe dọa Vân Hoán Hoán, d.ư.ợ.c phẩm Kobayashi bố trí tại Hoa Quốc, mục tiêu nhắm ngành th-ảo d-ược và đông y của Hoa Quốc.
Cái đảo nhỏ rách nát của bọn chúng thì lấy th-ảo d-ược , đều nhập khẩu từ Hoa Quốc.
Rõ ràng là bọn chúng cầu với Hoa Quốc, liều mạng tính kế Hoa Quốc, mà còn Hoa Quốc quỳ l-iếm bọn chúng.
Việc khiến Vân Hoán Hoán buồn nôn cực độ, “Nhanh nhanh nhanh, thông báo xuống ngay .”