Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 460
Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:23:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh mạnh mẽ yêu cầu trả tiền, lúc chủ tịch Kobayashi lấy tiền mặt chứ?”
“Hiện tại thực sự tiền, tiền đều đổ công ty d.ư.ợ.c liệu mới mở , hãy thư thư cho thêm nửa năm nữa, đảm bảo sẽ thanh toán.”
Jerry hừ lạnh một tiếng:
“Nửa năm , ai tập đoàn Kuroki còn tồn tại ?
Nếu còn nữa, sẽ mất trắng vốn liếng.”
Chủ tịch Kobayashi chút nổi khùng, nhất thời ông để xoay sở tiền bạc đây?
“Làm thể còn chứ?
Anh hãy tin !
Không ?
Vậy thì cứ đ-ánh cược một ván .”
Ông hết lời ngon ngọt, chỉ lừa phỉnh cho qua chuyện với Jerry.
Jerry bỗng nhiên nổi giận:
“Có chú tin tức, cố tình đổ hết rủi ro lên đầu , lắm, đây là hành vi l.ừ.a đ.ả.o.”
Chủ tịch Kobayashi giật nảy , ông đắc tội với ngân hàng của gia tộc Jerry chút nào:
“Không , , đừng hiểu lầm, thể tin tức chứ?”
Giọng điệu Jerry định:
“Các là thông gia, quan hệ vô cùng thiết.”
Anh lời giải thích của đối phương nữa:
“Thôi , gì để nữa, hạn cho chú trong vòng ba ngày trả tiền, nếu , đừng trách vô tình.”
Chủ tịch Kobayashi tiếng tút tút khi cúp điện thoại, tức giận ném ống xuống:
“Mấy thằng cha Mỹ đều thứ lành gì, khốn khiếp.”
, tức giận đến cũng giải quyết chuyện , ông gọi mấy cuộc điện thoại, vay mượn khắp nơi.
Lúc đầu đều khách sáo, nhưng hễ thấy mượn tiền là lập tức trừ qua loa.
Đi hỏi thăm một chút thì Jerry tung tin ngoài, chủ tịch Kobayashi rõ ràng bản tiền nhưng cố tình trả, còn vay mượn khắp nơi, nhân phẩm vấn đề.
Bất kể ông giải thích thế nào, đều tin.
Ba ngày , ông trừng mắt Jerry ăn mặc chỉnh tề, tức giận thôi:
“Tại như ?”
Jerry mặc vest, thắt cà vạt, dáng vẻ của một tinh , thần sắc nhàn nhạt:
“Bớt nhảm , tiền ?”
Chủ tịch Kobayashi tức giận:
“Không tiền.”
Jerry lạnh một tiếng:
“Vậy , vật thế chấp thuộc về .”
Anh sang những cùng bên cạnh:
“Luật sư Andrew.”
Luật sư Andrew đưa một bản thỏa thuận qua, khi ký tên, những thứ thế chấp chính thức thuộc về .
Chủ tịch Kobayashi kìm sự lo lắng:
“Chờ một chút, cổ phần của tập đoàn Kuroki thể đưa cho , nhưng năm đơn thu-ốc đó trả cho .”
Mặc dù ông bản lưu, nhưng để ở bên ngoài thì hậu họa khôn lường, ông còn dự định mang đăng ký bằng sáng chế, chế thành thu-ốc viên để đưa thị trường đấy.
Giá trị của mấy đơn thu-ốc cao, khi đưa sản xuất thể mang lợi nhuận khổng lồ cho ông .
Jerry nghiêm mặt, tỏa khí chất ngạo mạn đặc trưng của tinh tài chính:
“Năm nghìn vạn.”
Chủ tịch Kobayashi lườm một cái đầy khó chịu, thủ đoạn của thằng nhãi quá lợi hại, ngay từ đầu ông trúng kế .
“Anh đúng là sư t.ử ngoạm, đơn thu-ốc căn bản đáng giá bằng đó tiền.”
Jerry nhún vai:
“Vậy thì cũng chịu thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-460.html.]
Chủ tịch Kobayashi hít sâu mấy liên tục mới nén cơn giận xuống, cố gắng giữ bình tĩnh nhất thể.
“Rốt cuộc cái gì?”
Khóe miệng Jerry khẽ nhếch lên:
“Cổ phần công ty d.ư.ợ.c liệu mà chú đầu tư ở Hoa Quốc, 51%.”
Chủ tịch Kobayashi bật dậy ngay lập tức, kinh nộ:
“Anh đúng là kẻ cướp, tuyệt đối thể nào.”
Công ty d.ư.ợ.c liệu là bố cục quan trọng của ông tại Hoa Quốc, liên quan đến tương lai của mấy chục năm tới.
Jerry tỏ sợ hãi:
“Vậy thì thôi .”
Chủ tịch Kobayashi thầm hối hận, đây ông còn tưởng chiếm hời, bây giờ mới phát hiện, truyền thống gia đình, là con cáo nhỏ tinh ranh tài giỏi, nắm thóp ông một cách vững vàng.
“Một phần nghìn.”
“20%.”
“19%.”
Cuối cùng, cả hai bên đều nhượng bộ, đàm phán đến mức 8%, đây là giới hạn cuối cùng của chủ tịch Kobayashi.
Chủ tịch Kobayashi sẵn lòng nhượng bộ là vì nể mặt ngân hàng gia tộc Jerry, sợ vay tiền nữa.
“Jerry, là đối tác , hố nữa đấy.”
Jerry rạng rỡ vô cùng:
“Ha ha ha, hố nhà .”
Trong lòng chủ tịch Kobayashi cảm khái muôn vàn, đúng hổ danh là con trai của nhà ngân hàng, ăn tươi nuốt sống, thủ đoạn hung tàn.
“Vậy, hỏi một câu, ngay từ đầu nhắm công ty d.ư.ợ.c liệu của ?”
Jerry mà , là ý của ?
Chủ tịch Kobayashi tưởng đoán trúng , khẽ thở dài một tiếng, giới trẻ bây giờ thật là ghê gớm, còn ghê gớm hơn .
Sóng xô sóng , sóng ch-ết bãi biển.
Jerry trở về phòng khách sạn, thở phào một dài, cổ phần của tập đoàn Kuroki đến tay , 10% cổ phần khiến trở thành cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Kuroki.
Anh cầm điện thoại lên, một :
“Kế hoạch thuận lợi, lấy cổ phần .”
Giọng trong trẻo từ trong ống truyền đến:
“GOOD, tiếp theo, thể cầm cổ phần với tư cách là cổ đông lớn thứ hai, triệu tập các cổ đông của tập đoàn Kuroki họp hành, yêu cầu tập đoàn Kuroki đưa một lời giải thích về những chuyện gần đây.”
“OK.”
Jerry lười biếng dựa sofa, cầm cà phê lên nhấp một ngụm.
Vân Hoán Hoán ở trong điện thoại nhắc nhở một câu:
“Dây chuyền sản xuất chúng lấy, máy móc cũng lấy, nếu thể kiếm công nghệ thì càng .”
Trước khi đến, Jerry bàn bạc xong tất cả các khâu, còn chuẩn cả các phương án dự phòng:
“Không vấn đề gì, đợi tin của nhé.”
Anh kìm mà :
“Vân Hoán Hoán, cô đúng là một gian thương bẩm sinh.”
Giọng trong trẻo của Vân Hoán Hoán vang lên:
“ là !
Một thuần khiết!”
Cúp điện thoại, Jerry cầm tài liệu lên nghiên cứu kỹ lưỡng, công ty chính của tập đoàn Kuroki, cổ phiếu lưu thông của công ty khoa học công nghệ điện t.ử Kuroki là 36%, cổ đông lớn là gia tộc Kuroki chiếm 30%, gia tộc Kobayashi chiếm 10%, gia tộc Oda chiếm 9%, các cổ đông nhỏ cộng chiếm 15%.
Gia tộc Oda cũng là thông gia của gia tộc Kuroki, nắm giữ cổ phần chéo, trong lúc , ước chừng họ cũng yên nữa.
Anh suy nghĩ một chút, một :
“Alo, ông Oda ?”
Tại cổng chính tập đoàn Kuroki, một nhóm hùng hổ tới, nhưng bảo vệ ngăn .
“Mọi xin dừng bước, lịch hẹn ?”