Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 369

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:10:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh đang định gì đó thì một giọng cắt ngang:

 

“Vân Hoán Hoán."

 

Vân Hoán Hoán sang, ơ, là trung đoàn trưởng Quý?

 

Cô vội vàng chạy tới, ân cần hỏi han:

 

“Trung đoàn trưởng, chú về nước ạ?

 

Vết thương thế nào ?"

 

Trung đoàn trưởng Quý về nước đưa đến đây nghỉ dưỡng, nơi tương đối an .

 

“Vết thương nhỏ thôi, đáng ngại, cháu phát sốt ?"

 

Ông cứ ngỡ những gì trải qua đủ kinh tâm động phách, ngờ những khác còn đáng sợ hơn.

 

Nào là cướp máy bay, nào là hạ cánh khẩn cấp biển, nào là bắt cóc tới căn cứ hải quân Mỹ, đấu s-úng dữ dội.

 

Trời ạ, đúng là quá xui xẻo.

 

Vừa Vân Hoán Hoán cũng ở đây, ông liền vội vàng sang xem thử.

 

Trên con đường đồng cam cộng khổ , họ sớm kết thành tình bạn sâu sắc.

 

“Sắp khỏi ạ."

 

Vân Hoán Hoán híp mắt chỉ đầu :

 

“Đã cắt sốt , vài ngày nữa là thể nhảy nhót tưng bừng."

 

Hai đang trò chuyện vui vẻ thì Quý Trọng Bình chạy tới, gấp gáp hỏi:

 

“Ba, ba, ba thương ạ?

 

Thương ở ?

 

Có nặng ?

 

Mau cho con xem nào."

 

Trung đoàn trưởng Quý sững một lát:

 

“Trọng Bình, con cũng ở đây ?"

 

Quý Trọng Bình tức hộc m-áu, lù lù một đống thế mà ba thấy.

 

Quá đáng thật đấy!

 

Trung đoàn trưởng Quý tươi rạng rỡ kéo cánh tay con trai:

 

“Lại đây, để ba giới thiệu, đây là Vân Hoán Hoán, là chị Vân của con."

 

“Đây là thằng nhóc chẳng nên trò trống gì nhà chú, Quý Trọng Bình, năm nay cũng mười tám , suốt ngày chỉ chơi bời, chẳng việc gì nên hồn."

 

Vân Hoán Hoán tò mò hỏi:

 

“Không học ạ?"

 

Trung đoàn trưởng Quý bất lực lắc đầu:

 

“Học , chú định đưa nó nhập ngũ, để quân đội rèn luyện nó."

 

Quý Trọng Bình bằng lòng:

 

“Ba, con , con chỉ kinh doanh thôi."

 

Trung đoàn trưởng Quý lườm một cái:

 

“Hồ đồ, con là cái tài kinh doanh."

 

Mấy chị của đều thông minh, chỉ là thiếu tâm nhãn.

 

Quý Trọng Bình một lòng kiếm tiền lớn, lính chẳng tiền đồ gì.

 

“Không thử ạ?

 

Ba, ba đừng coi thường con, con thông minh lắm đấy."

 

“Thằng ranh con ..."

 

Trung đoàn trưởng Quý tức đến trợn mắt, ông luôn tinh minh tháo vát, duy chỉ đứa con trai út là ông trị nổi.

 

Đứa trẻ lúc nhỏ từng một trận bệnh nặng, suýt chút nữa thì mất mạng, từ đó trở , ông chỉ cầu mong con cái khỏe mạnh bình an, mong cầu gì khác.

 

Nuôi mãi nuôi mãi, cuối cùng thành thế , ầy.

 

Vân Hoán Hoán khuyên nhủ:

 

“Trung đoàn trưởng, chú bớt giận , chấp nhặt với trẻ con gì ạ."

 

Trung đoàn trưởng dở dở , trẻ con gì chứ?

 

Bọn họ bằng tuổi mà.

 

“Hai đứa bằng tuổi , con bé là sinh viên ưu tú nghiệp trường đại học hàng đầu, còn nó, chẳng nên trò trống gì, đúng là so với chỉ nước tức ch-ết."

 

Vân Hoán Hoán kiêu ngạo ngẩng cao đầu:

 

“So với cháu gì ạ?

 

Trên đời so với cháu chẳng ai ."

 

Trung đoàn trưởng nhịn :

 

“Ha ha ha, vẫn tự tin như ."

 

“Trung đoàn trưởng, chú..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-369.html.]

 

Trong lòng Vân Hoán Hoán bỗng nhiên nảy một ý định.

 

Quý Trọng Bình đột nhiên sang:

 

“Chị gái nhỏ ơi, chị gọi sai , ba là thiếu tướng, trung đoàn trưởng."

 

Vân Hoán Hoán im lặng một lúc, cô chỉ là gọi quen miệng thôi.

 

Trung đoàn trưởng Quý xoa xoa huy đầu:

 

“Đừng để ý đến nó, nó là đồ ngốc đấy, cứ gọi trung đoàn trưởng , cho thiết."

 

Vân Hoán Hoán suy nghĩ một chút:

 

“Trung đoàn trưởng, là để theo cháu ."

 

Thụ ơn khác thì báo đáp đôi chút.

 

Tổng thể giương mắt nhà họ Quý thằng nhóc liên lụy .

 

Trung đoàn trưởng Quý vui mừng khôn xiết:

 

“Thật ?

 

Tốt quá , nó mà lời thì cứ đ-ánh thật mạnh , nghìn vạn đừng nương tay."

 

“Thằng nhóc , vận may của con thật đấy, con bé là chị ruột của con, ngoan ngoãn lời chị , chị bảo hướng đông tuyệt đối hướng tây, bảo đ-ánh ch.ó tuyệt đối đuổi gà."

 

Quý Trọng Bình buồn phiền thôi:

 

“Ba, con rốt cuộc con ruột của ba ?"

 

Trung đoàn trưởng Quý bực đ-á cho một cái:

 

“Người là ông chủ của công ty niêm yết ở Hong Kong, là tổng công trình sư của tập đoàn Vân Long đấy, cái đài radio con đang dùng là sản phẩm của con bé đấy, con máy tính xách tay thì mà cầu xin con bé!"

 

Ông năng lực của Vân Hoán Hoán, cũng là để báo ân.

 

Thực chất cần thiết, cứu cô là vì đất nước, đó cô cũng cứu ông.

 

Tuy nhiên, cơ hội như ông bỏ lỡ.

 

Quý Trọng Bình dù ngốc đến , ở bên cạnh Vân Hoán Hoán vài năm, kiểu gì cũng sẽ chút tiến bộ.

 

Nghe thấy , mắt ai nấy đều sáng rực lên.

 

Cho dù họ là con ông cháu cha, nhưng cũng ai cũng thể kiếm máy tính xách tay.

 

Thứ quá hot, quan hệ mới mua .

 

Quý Trọng Bình vui mừng khôn xiết:

 

“Chị, chị ruột của em, em lời chị hết."

 

Cúi đầu đồng tiền gì là hổ cả.

 

Những khác nhiệt tình Vân Hoán Hoán:

 

“Chị ơi, chị còn thiếu em trai ?

 

Chị xem em thế nào?"

 

“Chị ơi, chị còn thiếu em gái đáng yêu, ngoan ngoãn, hiểu chuyện ?"

 

Quý Trọng Bình lúc đầu còn bằng lòng lắm, nhưng thấy tranh giành là cuống quýt ngay.

 

“Đi chỗ khác, ai cũng đừng tranh với , đây là chị ruột của ."

 

Vân Hoán Hoán trời tối, ánh hoàng hôn buông xuống, đến lúc về .

 

“Tối nay cùng ăn cơm nhé."

 

“Được thôi."

 

Trung đoàn trưởng Quý sảng khoái đồng ý, còn dắt theo con trai ăn chực.

 

Quý Trọng Bình thức ăn bàn, mắt sáng lên:

 

“Ơ?

 

Món ăn bên chị giống với nhà ăn thế ?"

 

“Tự đấy."

 

Cá quế hấp, nồi thịt dê hầm, đậu phụ sốt, đĩa đồ nguội tổng hợp, rau xanh nấu canh.

 

Vân Hoán Hoán gắp thức ăn cho họ:

 

“Mọi đừng khách sáo nhé, ăn nhiều ."

 

Quý Trọng Bình ăn miếng đầu tiên dừng , ngon tuyệt cú mèo!

 

Tuy bằng quốc yến, nhưng một hương vị riêng.

 

Nếu ngày nào cũng ăn thế , bảo gì cũng .

 

“Trung đoàn trưởng, chú kiêng gì ạ?"

 

“Chẳng kiêng gì hết."

 

Trung đoàn trưởng gặm chân vịt muối, tấm tắc khen ngợi:

 

“Nếu thêm một ly r-ượu nữa thì hảo."

 

“Không ạ."

 

Vân Hoán Hoán chút do dự từ chối, thương mà uống r-ượu là ch-ết đấy.

 

 

Loading...