Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:05:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sắc mặt biến đổi, về phía Vân Hoán Hoán.”

 

Sở Từ trong lòng thót , tiến lên hai bước:

 

“Hoang đường nực , lấy cắp kiểu gì?

 

Lúc chúng lên tàu đều kiểm tra ."

 

Vân Hoán Hoán chỉ mang theo một chiếc túi đeo chéo nhỏ, cỡ bằng bàn tay, chỉ đựng ít đồ ăn vặt, khăn tay và một cây b.út máy.

 

Lúc đó, đều thấy.

 

Sở Từ nghiêm nghị quát mắng:

 

“Cô đây là cố ý ly gián quan hệ giữa hai nước, , cô là gián điệp bên nào phái tới?"

 

Chuyện ngay lập tức nâng tầm lên quan hệ hai nước, cho dù ông Jonathan quyền thế cũng gánh nổi.

 

đảm bảo cô gián điệp, chỉ là đầu óc vấn đề thôi."

 

Vân Nguyệt Nhi càng tức giận hơn, những hiểu chứ?

 

“Vân Hoán Hoán, cô là loại thế nào rõ, cô chắc chắn..."

 

tức giận là bằng tiếng Trung.

 

Vân Hoán Hoán bỗng nhiên lên tiếng :

 

“Thưa các ông, cô , Nữ hoàng của các ông, để tất cả nước Y quỳ chân cô l-iếm giày, để tất cả đều lời cô , phục tùng mệnh lệnh của cô đấy."

 

Toàn trường im phăng phắc, đó những tiếng giận dữ bùng nổ:

 

“Vớ vẩn."

 

Người nước Y trợn mắt Vân Nguyệt Nhi, lớn tiếng quát:

 

“Cút."

 

“Các sẽ hối hận đấy!"

 

Vân Nguyệt Nhi chút sợ hãi, quăng một câu dọa dẫm chuồn mất hút.

 

Mọi đều để chuyện trong lòng, nhanh ch.óng gạt sang một bên, nhưng ngờ vẫn để mầm mống họa hại, bùng phát trong tương lai xa.

 

Về đến khách sạn muộn, đói đến mức bụng kêu ùng ục, ăn món Tây, ăn no mà.

 

Thế là gọi điện cho một nhà hàng Trung Hoa gần đó, đặt mấy món ăn và mì tương đen, cơm trắng.

 

Thức ăn còn đưa tới, họp ngắn một chút ở phòng khách nhỏ trong phòng suite.

 

Nơi quá hẹp, chen chúc .

 

Tướng lĩnh trong quân đội là Hứa Quốc Hào là đầu tiên lên tiếng:

 

“Đồng chí Vân Hoán Hoán, hôm nay phê bình cô, cô đối với nước Y quá đỗi xu nịnh, cái xương sống gãy ?

 

Cô bỏ b.út xuống , cho hẳn hoi..."

 

Vân Hoán Hoán ở góc xa nhất, cứ thế bệt đất, cúi đầu cầm giấy b.út vẽ vẽ xoành xoạch.

 

“Suỵt."

 

Sở Từ đưa tay lên miệng, hiệu im lặng.

 

Hứa Quốc Hào càng giận hơn:

 

“Gì chứ?

 

Làm sai chuyện mà cho ?

 

Hôm nay nhất định ..."

 

Vân Hoán Hoán im bất động như đang nhập định.

 

Sở Từ cuống quýt lao tới bịt miệng Hứa Quốc Hào, kéo ông tới bên cạnh Vân Hoán Hoán.

 

Hứa Quốc Hào rõ cuốn sổ trong tay Vân Hoán Hoán, đôi mắt trợn ngược lên.

 

Đây là cái gì?

 

Sao ông thấy những thứ cô vẽ chút quen mắt nhỉ?

 

Môi Sở Từ mấp máy, phát tiếng hai chữ:

 

“Tàu chiến."

 

Lúc phiền cô.

 

Hứa Quốc Hào:

 

...!!!

 

Mọi thấy lặng lẽ tới, đó giống như Hứa Quốc Hào, đôi mắt đờ đẫn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-326.html.]

Dưới ánh mắt kinh ngạc của họ, con tàu chiến tham quan ban ngày hiện từng chút một mặt giấy.

 

Họ xúc động chuyện nhưng Sở Từ ngăn , đều đừng gì hết, đừng phiền cô việc.

 

Mọi lặng lẽ quan sát, một con tàu chiến thành hình, còn đ-ánh dấu các loại thông , dày đặc chi chít.

 

Vẽ xong một tờ, Vân Hoán Hoán vứt b.út , xoa xoa đôi bàn chân đang sưng đau.

 

quá lâu, đôi chân tê dại hết cả.

 

Sở Từ quỳ xuống, nhẹ nhàng xoa bóp chân cho cô:

 

“Đau ở đây ?"

 

“Vâng, mỏi đau, như kim châm ."

 

Sở Từ xót xa khôn tả:

 

“Để bóp cho em, là dân chuyên nghiệp đấy."

 

Mà ở phía bên , trưởng đoàn nhanh tay lẹ mắt giật lấy bản vẽ, kích động đến mức tiếng địa phương cũng thốt luôn:

 

“Mẹ ơi, giống hệt luôn."

 

Mọi đồng loạt quây :

 

“Mọi thấy chỗ nào giống ?"

 

“Không, thấy giống như chụp ảnh ."

 

“Còn chi tiết hơn cả chụp ảnh, ảnh chụp những thông cụ thể thế ."

 

“Hoán Hoán , cháu còn bản lĩnh thế , giỏi quá mất."

 

Vừa nãy còn là đồng chí Vân Hoán Hoán, giờ thành Hoán Hoán , chậc chậc.

 

Mọi tranh bàn tán, vô cùng náo nhiệt.

 

Mười mấy đàn ông như mấy trăm con vịt ồn ào chịu nổi, cũng khiến Vân Hoán Hoán nhức cả đầu, hai tay bịt tai , trông chút đáng yêu chút buồn .

 

“Tất cả im lặng ."

 

Mọi ngay lập tức ngậm miệng, cô là đại ca, cô là chuẩn!

 

Sở Từ thấy :

 

“Chân đỡ hơn ?

 

Đứng dậy ăn chút gì ."

 

Vân Hoán Hoán lúc mới nhận đói lả , loạng choạng bò dậy, chân vẫn còn tê, lảo đảo một cái, Sở Từ nhanh tay đỡ lấy cô, bế cô tới bàn ăn.

 

Thức ăn đưa tới từ lâu, nhưng chẳng ai màng đến ăn, nguội ngắt hết cả .

 

Cái ăn , dày Vân Hoán Hoán ăn đồ nguội.

 

Sở Từ quanh tìm điện thoại:

 

“Để gọi điện bảo họ đưa đồ ăn tới."

 

“Không cần , hỏi Lý Mẫn xem gì ăn ?"

 

Vân Hoán Hoán lúc chỉ ăn thứ gì đó thanh đạm, nóng hổi.

 

Cửa mở, một bóng xông , là Lý Mẫn, cô luôn canh chừng ngoài cửa.

 

“Ông chủ, nấu một nồi cháo trắng, bây giờ ăn nhé?"

 

“Ăn."

 

Một lát , Lý Mẫn xách một chiếc nồi cơm điện nhỏ tới, nồi cơm nhỏ, chỉ đủ cho hai ăn.

 

Mọi chút tò mò:

 

“Nồi cơm điện ?"

 

nhờ mua đấy, để tự nấu đồ ăn cho tiện."

 

Một bát cháo trắng, một gói rau muối, giản dị nhưng cháo xuống bụng, cả thấy dễ chịu hẳn.

 

Ăn cơm xong, Lý Mẫn đưa tới một viên thu-ốc, Vân Hoán Hoán thở dài một tiếng, nhận lấy viên thu-ốc uống với nước.

 

Trưởng đoàn sang:

 

“Đây là thu-ốc gì ?"

 

Sở Từ chủ động giải thích:

 

“Sức khỏe cô , quốc y thánh thủ cụ Hoàng kê đơn thu-ốc cho cô , mỗi ngày đều uống."

 

Mọi đờ , bình thường hoạt bát nhanh nhẹn, chẳng thấy chút nào cả.

 

“Vậy thì mau về nghỉ ngơi , đừng để mệt quá mà hỏng ."

 

 

Loading...