Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:40:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mọi ngẩn , chạy ?
Đơn hàng thành ?
Cứ ngỡ ông động lòng chứ.”
Xưởng trưởng Tống nhịn hỏi:
“Vân Hoán Hoán, ông gì ?”
Vân Hoán Hoán lo đơn hàng hỏng, giá thành của Hoa Quốc thấp, nhân công thấp, cho nên giá cả hàng hóa sức cạnh tranh.
Những nước ngoài lặn lội ngàn dặm chạy tới đây chẳng là vì điều .
“Đi gọi điện thoại thương lượng một chút chăng.”
Mọi cũng thể thấu hiểu, nên như .
Vân Hoán Hoán về phía , đều là quen, cô cũng gì e ngại:
“Mọi chuẩn một phiên dịch viên?”
Xưởng trưởng Tống bất lực thở dài một tiếng:
“Trung tâm thương mại đối ngoại thống nhất phân phối đấy, nhân thủ đủ, chỉ thể tạm bợ thôi.”
Các đơn vị tham gia triển lãm quá nhiều, ngoại ngữ ít, lúc bận thì còn đỡ, bận là dễ xảy chuyện ngay.
Đương nhiên, một khách ngoại quốc là tự mang theo phiên dịch, nhưng cũng mang, sảnh triển lãm sẽ bố trí một phiên dịch viên.
Vân Hoán Hoán đưa một gợi ý:
“Có thể tự bỏ tiền túi thuê các sinh viên trường ngoại ngữ gần đây thêm, cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền, còn hơn là để đơn hàng trôi mất một cách vô ích.”
Xưởng trưởng Tống động lòng:
“ là một ý kiến .”
Thực ý kiến nhất là để các kỹ thuật viên trong xưởng tự học tiếng Anh, điều, đây chuyện cô thể quản.
Tay vươn quá dài là điều đại kỵ.
Cô cầm tờ hướng dẫn sử dụng song ngữ Trung-Anh lên, qua hai cái nhíu mày, Trương Hồng Dân tiếp xúc với cô khá nhiều nên khá hiểu cô:
“Sao ?”
Vân Hoán Hoán chỉ mấy chỗ:
“Bản hướng dẫn tiếng Anh là ai ?
Có mấy thuật ngữ chuyên môn dịch đúng, hèn gì khách khứa xem hiểu.”
Trương Hồng Dân ngẩn :
“À, là sinh viên đại học mới phân về đấy, học kiểu tiếng Anh 'câm', thì cà lăm, nhưng mà và thì còn .”
Thôi bỏ , tin tưởng năng lực của Vân Hoán Hoán hơn:
“Chỗ nào đúng cô khoanh ... cô trực tiếp giúp sửa luôn , để Xưởng trưởng Tống mời cô ăn cơm.”
Vân Hoán Hoán mím môi, cầm b.út trực tiếp sửa bản hướng dẫn.
Chi tiết quyết định thành bại, chi tiết thì sẽ trôi mất việc kinh doanh.
lúc , một vị khách ngoại quốc tới:
“Xin chào, cho hỏi...”
Ông tự chuẩn phiên dịch, nhưng quần áo phiên dịch cẩn thận hỏng, nhà vệ sinh chỉnh trang, ông việc gì nên dạo quanh.
Trương Hồng Dân hồi lâu mà hiểu, nhỏ giọng :
“Xưởng trưởng, hình như ông tiếng Anh.”
Anh thực một chút khẩu ngữ tiếng Anh đơn giản, nhưng sâu thì .
Xưởng trưởng Tống càng càng mù tịt, đầu óc mơ hồ, chỉ thể mỉm , gật đầu với vị khách.
Vân Hoán Hoán nhẹ giọng nhắc nhở:
“Là tiếng Đức.”
Trương Tân Dân bừng tỉnh đại ngộ:
“À, hèn gì hiểu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-173.html.]
Tiếng Anh còn rõ , huống chi là tiếng Đức, đây chẳng là khó bọn họ ?
Vị khách ngoại quốc nửa ngày mà nhận phản hồi, bất lực nhún vai, xoay định rời , một giọng trong trẻo vang lên:
“Chào ông, thưa ông, ông cần giúp gì ?”
Là tiếng Đức lưu loát.
Người đàn ông thấy Vân Hoán Hoán tiếng Đức thì vô cùng mừng rỡ, múa tay múa chân một tràng.
Vân Hoán Hoán mỉm giao lưu với ông .
Mọi mà trân trối, hổ là Vân Hoán Hoán, cô quá lợi hại , cả tiếng Đức cũng , khả năng tự học của cô thật nghịch thiên.
Vân Hoán Hoán hiểu nhu cầu của khách, cầm b.út xuống mấy mẫu máy công cụ:
“Vị ông thu mua một lô máy công cụ, mấy mẫu ?”
Xưởng trưởng Tống nheo mắt vài cái:
“Ba mẫu , những cái thì .”
Vân Hoán Hoán trầm ngâm:
“Đi hỏi các nhà khác xem mấy mẫu , ăn mà, tiền cùng kiếm, đều là Hoa Quốc cả.”
Xưởng trưởng Tống nhịn bật , đây chính là Vân Hoán Hoán mà, tầm rộng lớn hơn bình thường.
“Được, hỏi xem.”
Xưởng trưởng Tống vội vã ngay, Vân Hoán Hoán tươi với vị khách:
“Nhân viên của nhà máy công cụ vô cùng nhiệt tình, hỏi các nhà khác xem , xin ông vui lòng đợi một lát.”
Cô về phía Trương Tân Dân, Trương Tân Dân lập tức bày bánh chuẩn sẵn đưa qua.
Vân Hoán Hoán đích rót một chén :
“Ông Henry, nếu tới thì mời nếm thử chiều của Hoa Quốc chúng , mặc dù vẫn đến buổi chiều.”
Ông Henry nhấp một ngụm, tỏ hứng thú với những món điểm tâm tinh tế:
“Đây là cái gì ?”
“Bánh quế hoa, là một loại bánh truyền thống lấy hoa quế nguyên liệu, hương vị mềm dẻo, hương thơm nức mũi, đây là bánh đậu xanh, chỉ ngọt lành dễ ăn mà còn giàu dinh dưỡng đấy...”
Vân Hoán Hoán từ tốn kể, mỗi một món điểm tâm đều đấy, đến mức Henry ngẩn , kìm lòng mà đều nếm thử.
Vị khách đó , Vân Hoán Hoán tinh mắt thấy, vội vàng dậy chào hỏi:
“Ông Peter, ông , chúng đang dùng chiều, cùng ăn .”
Ông Peter chọn một miếng bánh đậu xanh, chê đủ ngọt, nhưng miệng vẫn khen ngợi hai câu, đó liền chủ đề chính:
“ đặt năm trăm chiếc máy công cụ, giảm 15%, đúng ?”
Năm trăm chiếc coi là đơn hàng lớn , mắt Vân Hoán Hoán cong cong:
“ .”
“Chủ nhiệm Trương, việc kinh doanh tới , năm trăm chiếc, lượt là mấy mẫu .”
Trương Hồng Dân vui mừng khôn xiết:
“Tốt quá .”
Vân Hoán Hoán ở một bên phiên dịch cho cả hai bên, cũng quên dùng tiếng Đức giao lưu với ông Henry, chủ yếu là thể để bất kỳ vị khách nào ghẻ lạnh.
Đợi ký xong hợp đồng, Vân Hoán Hoán cũng quên tự khoe một đợt:
“Ông Henry, ông xem, tính năng máy công cụ nhà chúng chính là như , tiếng tăm lẫy lừng, bạn bè đều thích mua của nhà chúng .”
Cô chuyển đổi linh hoạt ba thứ tiếng Trung-Anh-Đức, thực sự là một chút sai sót nào.
Ông Henry bộ quá trình đều xem, nắm một điểm mấu chốt nhất:
“Năm trăm chiếc giảm giá?”
“ , ông cũng thể cùng mua với bạn bè đồng nghiệp mà.”
Vân Hoán Hoán híp mắt :
“Như , ông còn thể kiếm một khoản chênh lệch, tiền vé máy bay về về là đấy.”