Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:40:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thảo nào, đầu tiên thấy Vân Nguyệt Nhi, nội tâm chút gợn sóng nào, mà khi thấy Vân Hoán Hoán cảm thấy thật thiết.”

 

Đây chính là sức mạnh thần kỳ của tình m-áu mủ ?

 

“Mau lấy tới cho .”

 

A Hào thấy sắc mặt , vội vàng ngoài, nửa tiếng ôm một đống báo chí tạp chí trở về, Vân Hòa Bình giật lấy, chăm chú lật xem.

 

Vân Hoán Hoán ở Hong Kong sáu ngày đều tin tức theo dõi, lúc mới đến Hong Kong xảy xung đột với lễ tân khách sạn, thu hút sự chú ý của công chúng.

 

Màn xuất hiện kinh diễm của cô tại hội nghị càng dấy lên một làn sóng cuồng nhiệt, cũng nhận sự yêu mến của vô .

 

Giới truyền thông ngày nào cũng theo cô, quan tâm từ đầu đến chân, ngay cả cô mặc quần áo gì cũng bới móc sạch sẽ.

 

A Hào vốn đang bên giường bệnh gặm táo, nhưng bỗng nhiên, trợn trừng mắt kinh hãi:

 

“Hoa ca, ?”

 

Hoa ca là một hán t.ử đổ m-áu đổ lệ, ngay cả khi dạo một vòng quanh cửa t.ử cũng từng rơi lệ, mà hôm nay ...

 

Vân Hòa Bình xoa mặt, thấy một tay ướt đẫm:

 

chỉ là thấy đau lòng cho nó, từ nhỏ rơi tay bọn buôn , chịu bao nhiêu khổ cực, một vượt qua như thế nào.”

 

Đọc kỹ bài diễn văn của cô, càng xem càng chịu nổi, trái tim đau thắt .

 

Khi em gái ruột của chịu khổ chịu tội, cái gì cũng , còn coi khác là em gái.

 

Đám buôn đáng ch-ết, g-iết sạch bọn chúng.

 

Lâm Trân đáng ch-ết, cố ý sai ?

 

Vân Nguyệt Nhi đáng ch-ết, cướp cuộc đời của em gái ruột !

 

Khi Vân Hoán Hoán cửu t.ử nhất sinh, Vân Nguyệt Nhi ăn ngon mặc , nhận hết yêu thương, dù Vân Nguyệt Nhi là vô tội, nhưng cũng thể tha thứ.

 

A Hào thể hiểu , Hoa ca đầu tiên những chuyện mà:

 

“Đều qua , bây giờ cô sống .”

 

Hiện tại cô thể cùng Thống đốc Hong Kong vui vẻ, tỏa sáng lấp lánh, vô cùng lợi hại.

 

Anh an ủi khác cho lắm, bèn lảng sang chuyện khác:

 

“Cơ mà đừng nhé, mắt của hai thật sự giống đấy.”

 

Vân Hòa Bình đầu thấy cách , đây để tâm, nhưng tim đ-ập thình thịch:

 

“Rất giống ?”

 

A Hào chỉ thiếu nữ áo trắng báo, rạng rỡ và tràn đầy ánh nắng:

 

, đều là mắt to, hai mí, đuôi mắt xếch lên ở đây .”

 

Lòng Vân Hòa Bình chua xót vô cùng, còn mang theo một chút ngọt ngào.

 

Anh em gái ruột !

 

Em gái ruột của siêu cấp cừ khôi, siêu cấp lợi hại.

 

Khi bác sĩ kiểm tra phòng, Vân Hòa Bình nhớ tới một việc:

 

“Bác sĩ, thể xem báo cáo kiểm tra sức khỏe của Vân Hoán Hoán ?”

 

Bác sĩ trực tiếp từ chối:

 

“Xin , đây là quyền riêng tư cá nhân, thể tiết lộ ngoài.”

 

chuyện khó Vân Hòa Bình, đợi c-ơ th-ể khỏe hơn một chút liền tới văn phòng bác sĩ và phòng hồ sơ đảo một vòng, lấy báo cáo kiểm tra sức khỏe trong tay.

 

Toàn đầy sẹo cũ, tỳ vị hư yếu, khí huyết đủ, suy dinh dưỡng, từng chữ từng chữ giống như kim châm đ-âm tim , đau đớn ôm ng-ực, sắc mặt trắng bệch.

 

“Hoa ca, chứ?

 

Bác sĩ, bác sĩ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-171.html.]

Đối với những chuyện , Vân Hoán Hoán gì cả, cô theo đúng giờ hẹn đến khách sạn, Sở Từ sắp xếp thứ sẵn sàng, hai chiếc xe buýt lớn đang chờ ở cửa.

 

Các giáo sư học giả lượt lên xe buýt, Vân Hoán Hoán đeo ba lô, đưa tay định lấy vali hành lý, Sở Từ nhanh tay giành :

 

“Để .”

 

Vân Hoán Hoán quanh bốn phía:

 

“Đồ mua ?”

 

Sở Từ im lặng một lát, đồ vật danh sách chỉ mua một nửa, xếp đầy một chiếc xe:

 

“Đã thuê một chiếc xe tải lớn, trực tiếp chở tới cửa khẩu, chỉ là thể thuận lợi thông quan .”

 

Vân Hoán Hoán chớp chớp mắt:

 

“Chắc là mà, để xem thể dựa việc quét mặt .”

 

lúc , một chiếc ô tô dừng cửa, một phụ nữ mặc vest bước xuống, quanh bốn phía, nhanh khóa mục tiêu Vân Hoán Hoán, rảo bước tới.

 

“Tiểu thư Vân Hoán Hoán.”

 

Vân Hoán Hoán nở nụ :

 

“Cô là?”

 

Người phụ nữ mỉm , khách sáo :

 

“Đây là món quà ông Mạch tặng cho cô, mời ký nhận.”

 

“Cảm ơn.”

 

Người phụ nữ vội vã đến, để đồ vội vã .

 

Dương Nham Tùng tò mò chiếc thùng lớn, bên dấu niêm phong của Phủ Thống đốc:

 

“Đây là cái gì ?”

 

“Máy tính.”

 

Khóe môi Vân Hoán Hoán nhếch lên, ngờ ông Mạch tâm như , tặng cô thứ cô nhất, còn chu đáo đóng dấu niêm phong để thuận tiện thông quan.

 

Cô cầm một tệp hồ sơ lên, mở xem, đôi mắt lập tức sáng lên:

 

“Oa, cái nè, thích.”

 

Là một tờ giấy thông hành đặc biệt do Phủ Thống đốc cấp, bên chữ ký của Thống đốc, thời hạn mười năm, phép nhiều .

 

Sở Từ sâu cô, những việc cô , luôn thể , đúng là thần kỳ như .

 

Vân Hoán Hoán vui vẻ lên xe buýt, khi qua cửa khẩu, cô đưa tờ giấy thông hành đặc biệt , đồ đạc mua cũng thuận lợi thông quan.

 

Thật tiện lợi!

 

Sau thể tới thường xuyên hơn !

 

“Giám đốc Vân.”

 

Một giọng vang lên.

 

Là cộng sự của cô Hứa Dục Vinh, còn Tổng giám đốc của Tập đoàn Vân Long là Trương Vĩ, hai cùng tới đón tiếp các vị khách quý.

 

Vân Hoán Hoán chào hỏi bọn họ từ :

 

“Để giới thiệu, hai vị là Tổng giám đốc Trương Vĩ của Tập đoàn Vân Long, vị là Phó giám đốc Hứa Dục Vinh.”

 

“Vị là giáo sư của Đại học Stanford, là nhân vật hàng đầu trong ngành bán dẫn, vô cùng lợi hại.”

 

“Vị là Hiệu trưởng La Ngọc Hằng của Đại học Hong Kong, đặc biệt mời ông tới tham dự buổi họp báo sản phẩm mới của Tập đoàn Vân Long.”...

 

Cô giới thiệu ngắn gọn cho hai bên, Trương Vĩ vô cùng nhiệt tình bày tỏ:

 

“Các vị, mặt Tập đoàn Vân Long hoan nghênh các vị khách quý đến, cảm ơn sự ủng hộ của các vị, sắp xếp xe , mời theo .”

 

tiếp nhận nhiệm vụ chiêu đãi, Vân Hoán Hoán trút gánh nặng, thở một dài.

 

 

Loading...