Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 135
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:35:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong tủ quần áo chuẩn một bộ đồ t.ử tế để mặc những dịp trọng đại, những phụ nữ chút tiền trong tay sẽ ai từ chối .”
Vu Tố Phấn bỗng đầu :
“Hoán Hoán, chị cảm thấy chúng sắp phát tài .”
Vân Hoán Hoán nhịn , bây giờ chị mới nhận ?
“Chắc chắn ạ, em là ai cơ chứ?
Em tay thì nhất định là hàng cực phẩm.”
Vu Tố Phấn nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô, sự hưng phấn hiện rõ nét mặt:
“Chị ngay mà, em chính là ngôi may mắn của chị.”
Cô chính là tạo kỳ tích!
Lục Mỹ Hoa hớt hải chạy đến:
“Hoán Hoán, bên em còn hàng ?
Mỗi mẫu nhập thêm năm trăm bộ nữa.”
“Năm trăm bộ ạ?”
Vu Tố Phấn ngẩn , lượng nhiều.
Lục Mỹ Hoa vẫn đang mặc bộ đồ màu vàng rực rỡ đó, giữa đám đông cực kỳ nổi bật:
“ , nhanh lên, bao nhiêu thì mang đến bấy nhiêu , sắp đủ bán đây .”
Nhìn tình hình , quần áo đó chắc chắn sẽ bán sạch trong vòng hai ngày, sự bùng nổ vượt xa sự tưởng tượng của bà, bà cướp lấy miếng thịt đầu tiên các đối thủ cạnh tranh, để bọn họ húp cháo phía thôi.
Vu Tố Phấn mừng sợ:
“Vậy em về bổ sung hàng đây, sẽ sắp xếp nhân lực thêm giờ.”
Vì là chế độ khoán sản phẩm nên nhiệt huyết việc của cao ngút trời, chủ động tăng ca đến tận đêm khuya.
Vân Hoán Hoán nhắc nhở:
“Chị Phấn, chất lượng đảm bảo, đây là điều quan trọng nhất đấy ạ.”
“Em yên tâm, khâu kiểm soát chất lượng chị sẽ đích phụ trách.”
Vu Tố Phấn phụ trách mảng sản xuất, Vân Hoán Hoán phụ trách mảng vận hành và bán hàng.
Đối với Vân Hoán Hoán mà , chuyện dễ như trở bàn tay.
Hai phụ nữ lúc nãy cũng chen :
“Cô em nhỏ, chúng cũng đặt một lô hàng.”
Vân Hoán Hoán híp mắt gật đầu:
“Số lượng bao nhiêu ạ?
Trả năm mươi phần trăm tiền đặt cọc nhé, hai chị là của đơn vị nào ạ?”
Đối phương đưa một tờ giấy giới thiệu:
“Chúng là của đại siêu thị Thân Thành, mỗi mẫu lấy sáu trăm bộ, gửi hàng đến ga tàu hỏa cho .”
Khả năng tiêu thụ của Thân Thành mạnh, lượng vấn đề gì.
“Được ạ.”
Vân Hoán Hoán xem kỹ tờ giấy giới thiệu:
“Vậy chúng tìm một chỗ để bàn bạc về hợp đồng.”
Vu Tố Phấn bỗng túm c.h.ặ.t lấy Vân Hoán Hoán:
“Hoán Hoán, đợi một lát, nhân lực của chúng đủ, kịp em.”
“Tuyển thêm ạ, chúng vẫn còn hai mươi chiếc máy nữa mà.”
tình hình , vẻ bốn mươi chiếc cũng đủ, lùng thêm ít máy may cũ nữa thôi, hôm nào qua xưởng may công nghiệp xem .
Cô bỗng nhớ một việc:
“Tôn Quốc Long, Lý Vĩ, hai hứng thú nhân viên bán hàng ?”
Hai thuộc diện mồm mép đỡ chân tay, gan , dám nghĩ dám , hợp để bán hàng.
Tôn Quốc Long và Lý Vĩ đưa mắt :
“Bán hàng ?”
“ , cái cũng tiền hoa hồng đấy, nếu thì thu nhập sẽ khá, chỉ là vất vả một chút thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-135.html.]
Vân Hoán Hoán híp mắt :
“Sau em sẽ bận, cho nên sẽ đào tạo một nhóm , nào là nhân viên bán hàng, trưởng phòng sản xuất, trưởng phòng hậu cần, vân vân.”
Sau cô chỉ lo xem báo cáo và thiết kế mẫu mã thôi, những việc khác cô sẽ nhúng tay , cho nên xây dựng một bộ khung chỉnh , quan sát tất cả nhân viên để đặt đúng đúng vị trí nhất.
Tôn Quốc Long và Lý Vĩ là những từng lính đặc chủng, bản họ xuất sắc , nếu đào tạo bài bản thì chắc chắn thể gánh vác một phương.
Hai , ánh mắt sáng rực lên:
“ thử xem .”
“ cũng thử.”
Làm ở kho thì khó cơ hội thăng tiến, nhưng bán hàng thì khác.
Nếu cứ cam chịu bình thường, cam chịu hiện trạng thì bọn họ lặn lội đường xá xa xôi đến kinh thành gì.
Trước mắt đang một cơ hội như , bọn họ bỏ lỡ.
Đi theo bên cạnh Vân Hoán Hoán, tận mắt chứng kiến cô g-ầy dựng một xưởng may từ con , bọn họ từ lâu năng lực của cô thuyết phục .
Vu Tố Phấn danh nghĩa là xưởng trưởng, nhưng thực chất Vân Hoán Hoán mới là linh hồn và bộ não của xưởng may .
“Được, hai cứ theo em, xem em giới thiệu sản phẩm của nhà như thế nào, để bán nó khắp cả nước.”
Cô bỗng sang đàn ông lầm lì phía :
“Dương Nham Tùng, xưởng rèn luyện ?”
Trước đây chỉ một Vương Tiểu Hổ, bây giờ thêm Dương Nham Tùng, hai thể ca nghỉ ngơi, như hôm nay Vương Tiểu Hổ việc thì thể xin nghỉ.
“Không ạ.”
Dương Nham Tùng dứt khoát từ chối ngay.
Lý Vĩ chút tò mò:
“Tại ?”
Dương Nham Tùng mím môi:
“ cảm thấy theo tiểu thư sẽ tiền đồ hơn, tương lai hơn.”
Tôn Quốc Long & Lý Vĩ:
“...”
Mười năm , khi chuyện cũ , thực tế chứng minh Dương Nham Tùng sai.
Xưởng may tuyển thêm năm mươi nữa, chuyện chấn động ban trị sự phố, lãnh đạo ban trị sự phố đến thị sát, phát hiện bận rộn đến mức chân chạm đất, một khung cảnh tràn đầy sức sống.
“Xưởng trưởng của các chị ?”
Công nhân bận đến mức buồn ngẩng đầu lên, một bộ là tiền mà:
“Ở trong kho ạ, hôm nay một lô hàng xuất kho, đang bận kiểm tra cuối.”
“Mấy ngày thì xuất hàng một ?”
“Ngày nào cũng hàng xuất kho ạ.”
Lãnh đạo nghĩ đến một lời đồn thổi:
“Nghe các chị thêm giờ vất vả lắm, hình như nhiều lời oán than, thật ?”
Vừa lời , các công nhân lập tức đồng ý.
“Ai thế ạ?
Chúng chẳng thấy vất vả chút nào cả, còn đang thêm giờ nữa mà xưởng trưởng cho đấy chứ.”
Vốn dĩ là từ tám giờ sáng đến tám giờ tối, bọn họ còn thêm nữa mà cũng , đuổi về nhà .
“ thế, vất vả tí nào ạ, lãnh đạo, bác đừng tin mấy lời đồn thổi bên ngoài, bọn họ là đang ghen tị đấy ạ, ghen tị vì chúng Hoán Tố việc mà bọn họ , haha.”
Lãnh đạo thấy thì khóe miệng giật giật, phản ứng của bọn họ lớn quá mất:
“Gia đình đều ủng hộ chứ?”
“Ủng hộ ạ, ủng hộ lắm luôn.”
Mọi hỉ hả, nụ giấu gương mặt.
Xưởng trưởng nửa tháng vất vả quá nên phát lương nửa tháng , ai nấy đều nhận ba mươi tệ, tính như một tháng thể kiếm sáu mươi tệ.
Bên ngoài xưởng nào trả lương cho công nhân như thế ?
Có thể sánh ngang với lương của thợ bậc bảy đấy.