Đỗ Minh Nguyệt bà trong lòng sốt ruột, bản cô thật cũng đang đợi phản ứng của , nhưng phản hồi của những trong xưởng, cô cảm thấy đoán chừng nhiều nhất một tuần, là thể nhận một lô đơn đặt hàng .
Cho nên lúc Triệu Kim Hoa gọi điện thoại qua, Đỗ Minh Nguyệt chỉ đành an ủi bà , đó định tìm thời gian gặp những đối tác .
Kết quả ngay khi cô định lên đường, bỗng nhiên thấy hai khuôn mặt quen thuộc từ thuyền xuống.
Đỗ Minh Nguyệt mắt sáng lên, bởi vì hai xuống chính là hai trong các đối tác của cô!
Hai thấy Đỗ Minh Nguyệt cũng vui vẻ, lập tức về phía cô.
"Xưởng trưởng Đỗ, chào cô chào cô."
"Chào hai ."
Đỗ Minh Nguyệt với bọn họ, đó liền xoay mời bọn họ đến xưởng.
Trong lòng cô thật đoán hai bọn họ qua đây là vì cái gì , nụ mặt càng rực rỡ hơn.
Cô tưởng hai đợi đến khi đến xưởng mới bắt đầu chuyện công việc, kết quả ngờ tới là, lúc đường hai liền nhịn bắt đầu hỏi lạp xưởng và thịt hun khói Đỗ Minh Nguyệt gửi cho bọn họ đó là chuyện thế nào.
Lúc đó Đỗ Minh Nguyệt gửi qua cho bọn họ, chỉ đây là sản phẩm mới xưởng bọn họ sắp tung , bởi vì lượng nhiều, cho nên chỉ thể để bọn họ nếm thử , còn về chuyện đó, về việc chút đồ bán như thế nào các loại, còn đợi hãy .
Cô tưởng thể còn đợi một hai ngày mới tới cửa, kết quả ngờ mới hai ngày, hai kết bạn lên .
Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt càng thêm khẳng định sản phẩm mới tuyệt đối thể bùng nổ.
Đợi đến khi bọn họ đến xưởng, chuyện về lạp xưởng và thịt hun khói Đỗ Minh Nguyệt cũng sắp hỏi xong .
Khó khăn lắm mới đến xưởng, hai xuống, liền bắt đầu ha hả hỏi Đỗ Minh Nguyệt còn lạp xưởng .
"Hây, nhà đây đều thích khẩu vị , mang về ngày đầu tiên ăn hết , xưởng trưởng Đỗ, cô chỗ còn lạp xưởng thịt hun khói thừa , mua chút về."
Người , bên cạnh cũng theo phụ họa : " đúng , mùi vị là thật sự tồi! Xưởng trưởng Đỗ, hôm nay đến cũng là thuận tiện mua chút đồ hun khói về, nhưng quan trọng nhất vẫn là hỏi một chút đồ hun khói của cô bán thế nào, cảm thấy quảng bá đến tiệm cơm của chúng cũng tồi."
Đỗ Minh Nguyệt chỉ đành lắc đầu.
"Tuy cũng tặng thêm một chút cho các , nhưng từ quê mang qua cũng chỉ bấy nhiêu, đó mỗi khách hàng đều tặng một chút, bây giờ trong tay thực sự còn nữa."
" vốn dĩ định hai ngày nữa hỏi phản hồi của các , ngờ các hôm nay đến , hai vị cảm thấy khẩu vị cũng đúng ?"
"Đó là chắc chắn , mùi vị khá a!"
" cái thời gian cần thiết thể dài hơn hải sản khác một chút, cho nên cái cần đặt , dù cũng khá tốn nhân lực, hai vị nếu xác định , bây giờ là đặt một chút, cũng tiện với một tiếng bà ở quê bên bao nhiêu, thời gian chừng nửa tháng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-563.html.]
Đỗ Minh Nguyệt lời , hai lập tức báo lên lượng .
Bọn họ tính toán một chút, một cân lạp xưởng chừng thể bày một đĩa nhỏ, một món ăn.
Hơn nữa thứ thời gian bảo quản dài, cho nên bọn họ mỗi đều trực tiếp lấy một trăm cân.
Không cái khác, cho dù là những khách hàng thích ăn, bọn họ cũng thể để ở nhà cho nhà ăn, dù để nửa năm cũng sẽ hỏng.
Bởi vì thời buổi thịt lợn vẫn tính là rẻ, cộng thêm phí nhân công, còn phí vận chuyển các loại, cho nên giá lạp xưởng tính là rẻ, nhưng hai đều tỏ vẻ thể chấp nhận.
Thế là cứ như , điện thoại của Đỗ Minh Nguyệt mới đặt xuống, thành công nhận hai đơn ăn lớn.
Đợi đến khi tiễn hai vị đối tác , Đỗ Minh Nguyệt lập tức gọi điện thoại cho Triệu Kim Hoa, báo tin cho bà.
Triệu Kim Hoa đến đây, lập tức vui vẻ thôi, đó chiều hôm đó liền rao mua thịt chuẩn .
Lúc đến chợ rau trấn, ông chủ sạp thịt thấy bà mấy trăm cân thịt, đều ngây .
Tuy bây giờ điều kiện sống của hơn , nhưng mua thịt thật cũng bao nhiêu, cho nên thịt chỗ ông chủ sạp thịt một ngày cộng đều bán mấy trăm cân, bà lên đòi mấy trăm cân, ông còn thật sự lấy .
Cũng may Triệu Kim Hoa đó trấn bên cạnh bao một đống thịt mới coi như xong việc.
bà mạnh tay mua nhiều thịt như , tin tức vẫn truyền ngoài, ít trong đội đều chạy qua ngóng tin tức, liền phát hiện cái tư thế của Triệu Kim Hoa, dường như là lạp xưởng thịt hun khói?
Đây năm hết , bỗng nhiên thứ .
Mọi , trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Triệu Kim Hoa tạm thời chuyện cho , chỉ bọn Minh Nguyệt thích ăn, nhân lúc bây giờ thời tiết còn , nhanh ch.óng gửi qua cho bọn họ.
Nhiều như , mấy trăm cân a, bộ gửi về cho con gái con trai a, thật là tiền.
Mọi nhịn thổn thức trong lòng, nhưng nghĩ gia để hai nhà họ Đỗ và họ Hoắc đều kém, nhiều thịt như đối với bọn họ mà thể cũng tính là chuyện lớn gì.
Cho nên như , những khác liền chú ý bên phía Triệu Kim Hoa nữa.
Duy chỉ Hoàng Linh rõ ràng, Triệu Kim Hoa đây là ăn , bà còn đặc biệt đến giúp đỡ.
Còn về nỗi lo lắng của Triệu Kim Hoa, bà cũng rõ, việc ăn khi triệt để định , vẫn là đừng cho nhiều như , tránh xảy chuyện ngoài ý gì.
Mà bên Hải Đảo, Đỗ Minh Nguyệt khi tiễn hai khách hàng , mấy ngày tiếp theo tiếp tục nhận đơn đặt hàng của mấy khách hàng, phản hồi của đối phương cũng xêm xêm hai khách hàng , đều vô cùng coi trọng sản phẩm mới của bọn Đỗ Minh Nguyệt.