Oán trách một hồi, em dâu cũng chẳng quan tâm Đỗ Vũ Lâm ở bên cạnh, càng nghĩ đến việc bảo Đỗ Vũ Lâm lời xin với Triệu Kim Hoa, trực tiếp : " rể, bên nhà đẻ em đứa cháu trai, năm nay cũng hai mươi , năm ngoái thi đại học đậu, nhưng đặc biệt cần cù thông minh, xem thể sắp xếp một vị trí trong xưởng, cho nó việc !"
"Ây da, cứ tùy tiện một vị trí nhỏ là , nó cũng kén chọn, , khi xưởng nó sẽ tự nỗ lực, nhất định sẽ nhất!"
Xưởng trưởng Đường lời , cũng ngây .
Không , miệng tự nỗ lực, kết quả lên bắt ông sắp xếp công việc thế.
Đây gọi là nỗ lực kiểu gì?
Đương nhiên, quan trọng nhất là, ông đồng ý ? Ông còn đồng ý, cô em dâu mắt bắt đầu tưởng tượng cuộc sống khi cháu trai xưởng ?
Xưởng trưởng Đường trực tiếp chọc .
dù cũng là họ hàng thích, ông thể lời quá khó , chỉ : "Nó xưởng đúng , bảo nó trực tiếp theo quy trình tuyển dụng bình thường ."
"Cái gì?" Người em dâu khiếp sợ, "Không , rể, đó là cháu trai em mà, nể mặt em trực tiếp đưa xưởng là , còn theo quy trình tuyển dụng gì nữa, thế thì tốn thời gian bao!"
"Cái là nể mặt cô , mà là chúng nên như . là xưởng trưởng, thì càng tuân thủ quy tắc trong xưởng, nếu đến lúc đó khác thế nào?"
Đương nhiên, thật Xưởng trưởng Đường còn một câu —— nể mặt cô, cô bao nhiêu mặt mũi chứ.
bất kể ông giải thích rõ ràng thế nào, em dâu vẫn vui, bà cảm thấy chắc chắn là vì Đỗ Vũ Lâm ở bên cạnh, Xưởng trưởng Đường mới dễ dàng buông lời như .
Bà nhịn liếc Đỗ Vũ Lâm bên cạnh một cái, lầm bầm: "Không thấy chúng đang chuyện , thật là."
Cậu là ngoài bên cạnh, cho dù Xưởng trưởng Đường giúp đỡ, thì chắc chắn cũng tiện gật đầu ngay .
Phải là tai Đỗ Vũ Lâm thính thật, lập tức thấy lời em dâu , đó cũng chọc .
Người buồn , Xưởng trưởng Đường chẳng rõ là đồng ý , còn đổ lên đầu ?
Hơn nữa cũng từng thấy ai mặt dày như thế, nhờ việc mà còn năng hùng hồn lý lẽ , Xưởng trưởng Đường chỉ là rể bà , cũng ruột bà !
Mà cho dù là ruột, ước chừng cũng sẽ dung túng bà như thế, đây là loại gì .
Đỗ Vũ Lâm mở miệng đốp chát , nhưng nghĩ đến việc còn giữ phong độ mặt ba vợ, gắng gượng nhịn xuống.
Nếu thì, thật ngay từ sáng sớm ở cửa nhà họ Đường, trực tiếp mở miệng .
Dám như thế, xem mắng c.h.ế.t bà !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-509.html.]
Xưởng trưởng Đường chỉ thấy bà lầm bầm cái gì đó, tuy rõ, nhưng cũng đoán tuyệt đối lời ý gì, thế là chỉ đành mất kiên nhẫn lặp nữa.
"Nó xưởng, tự theo quy trình tuyển dụng của xưởng, tuyệt đối sẽ mở cửa cho ai cả!"
Lần thái độ của ông kiên quyết, em dâu cũng ông sẽ đổi ý định, cuối cùng chỉ đành tình nguyện xoay rời .
Đương nhiên, khi cũng quên lén lút lườm Đỗ Vũ Lâm và Xưởng trưởng Đường một cái.
Cuối cùng cũng , Xưởng trưởng Đường trong lòng thở phào nhẹ nhõm, mạc danh kỳ diệu cảm thấy một ngày của đúng là đủ mệt.
Đương nhiên, ít nhất vụ hôm nay, cô em dâu chắc sẽ lâu đến tìm họ nữa, cũng coi như thanh tịnh một thời gian.
Đợi đến khi Đường bọn họ , Xưởng trưởng Đường liền tìm cơ hội kể chuyện nãy em dâu bà đến tìm ông sắp xếp cho đứa cháu trai xưởng, Đường xong, lập tức nổi trận lôi đình.
Bà coi như hiểu sáng sớm em dâu tới cửa gì , hóa là vì nhét xưởng !
Rõ ràng hai hôm còn xưởng bọn họ sắp sập , hiệu quả lợi nhuận các kiểu, giọng điệu coi thường Xưởng Thực Phẩm của họ lắm, kết quả bây giờ trông mong đến bảo lão Đường sắp xếp xưởng.
Mẹ Đường càng nghĩ càng giận, thực sự lo lắng bà tới cửa nữa , liền trực tiếp bảo Xưởng trưởng Đường đưa bọn trẻ và Triệu Kim Hoa về nhà, bà thì tìm cớ tạm thời việc một chuyến.
Còn về việc , thật chính là về bên nhà đẻ.
Bà nhất định nhanh ch.óng chuyện với em trai, bảo dạy dỗ vợ cho t.ử tế!
Nhà đẻ của Đường ở ngay trong thành phố, tuy cách nhà họ xa, nhưng nửa ngày đủ để bà về về một chuyến.
Cho nên bên em dâu chân về đến nhà, còn nghĩ xong về nhà đẻ chuyện với cháu trai thế nào, chân Đường về tới nơi.
Khoảnh khắc thấy Đường tới cửa, em dâu còn ngây thơ tưởng rằng Đường đến xin , đó chuyện xưởng giải quyết xong, kết quả bà cửa, chẳng thèm em dâu lấy một cái, trực tiếp gọi tên em trai .
"Chị, thế, chị đột nhiên về nhà, là xảy chuyện gì ?"
Em trai Đường cũng coi như là , nhưng chính là tai mềm, thường xuyên vợ thuyết phục. Mẹ Đường thấy hai vợ chồng họ vẫn luôn gây chuyện lớn gì, cũng lười quản chuyện của em trai.
bây giờ, cô em dâu đáng tin cậy đều mất mặt đến tận mặt bà thông gia , đến lúc đó nhà họ thế nào!
Thế là Đường liền đầy phẫn nộ kể chuyện hôm nay cho em trai, chỉ em dâu : "Cậu quản lý cô cho , đừng suốt ngày nghĩ nhét ai xưởng rể , cái xưởng đó của chúng cũng ai cũng nhận, thì dựa thực lực của , dựa bản lĩnh của !"
"Tóm để lời ở đây, mà quản cái miệng của cô , cũng lười tới cửa nữa, các cũng đừng đến nhà !"