May mà chính phủ nhiều nơi đều danh tiếng của Xưởng Hải Sản bọn họ, hơn nữa tương đối hoan nghênh bọn họ đến bên đó hợp tác, cho nên phạm vi Đỗ Minh Nguyệt bọn họ thể chọn nhiều.
Mà cuối cùng, Đỗ Minh Nguyệt ném tầm mắt về phía Quảng Thị.
Quảng Thị cũng là một thành phố ven biển, hơn nữa cô sâu sắc Quảng Thị sẽ phát triển thành đại đô thị quốc tế, hiện tại chiếm chỗ cho , tuyệt đối lo mua đồ.
Đỗ Vũ Lâm mấy năm nay vẫn luôn chạy khắp nơi cả nước, hầu như tất cả các thành phố trong nước đều hiểu rõ , ý tưởng của cũng giống như Đỗ Minh Nguyệt, định chọn Quảng Thị.
Bên đó mấy tháng mới xem qua, tốc độ phát triển gần như cũng là nhóm nhanh nhất, cho nên bọn họ hiện tại gia nhập Quảng Thị mở phân xưởng, tuyệt đối là một quyết định sáng suốt.
Hai em đều là tính cách sảng khoái là , khi thương lượng với những khác trong xưởng một phen, liền bắt đầu kế hoạch thư nộp đơn xin cho các lãnh đạo .
Đơn xin của bọn họ nhanh thông qua, chính phủ bên phía Quảng Thị càng là tích cực mời bọn họ hiện tại chọn địa điểm.
Hiện tại các nơi đều thuộc về đất rộng thưa, đất đai một đống lớn, đến mức độ tùy quân chọn lựa, cho nên những xưởng tư nhân nhỏ xin đất xây nhà xưởng, chính phủ đều sức hoan nghênh, càng đừng nhắc tới Xưởng Hải Sản của Đỗ Minh Nguyệt bọn họ nổi tiếng .
Đến lúc đó xưởng của bọn họ đặt ở Quảng Thị, bên phía Quảng Thị còn thể lấy đó tuyên truyền, mời các thương nhân hoặc doanh nhân khác qua đây đấy!
Đỗ Minh Nguyệt và Đỗ Vũ Lâm hai khi dặn dò chuyện trong xưởng xong, liền gọi Đường Y Y cùng Quảng Thị.
Tuy rằng hiện tại trong xưởng ít nhân viên nghiệp vụ, còn nhiều lãnh đạo nhỏ, nhưng Đỗ Minh Nguyệt vẫn quen cùng hai bọn họ công tác.
Một là Hai ruột của , một là chị dâu Hai tương lai, cùng hành động cô cảm thấy vô cùng tự tại.
Ba nhanh đến Quảng Thị, xuống tàu hỏa lãnh đạo địa phương đón , đầu tiên là ăn một bữa cơm tẩy trần cho bọn họ, bàn cơm giới thiệu cho Đỗ Minh Nguyệt bọn họ hiện tại những mảnh đất nào tương đối thích hợp các loại, Đỗ Minh Nguyệt đều nghiêm túc , nhưng cuối cùng vẫn : "Chúng định tự dạo , xem tình hình cụ thể ."
"Được , đây là nên , chúng chỉ là đưa chút kiến nghị, quyết định cuối cùng đương nhiên vẫn để Đỗ xưởng trưởng các cô tự quyết định."
May mà các lãnh đạo Quảng Thị cũng dễ chuyện, chẳng những đồng ý yêu cầu tự xem của Đỗ Minh Nguyệt bọn họ, còn cung cấp hướng dẫn viên cho bọn họ.
Đỗ Minh Nguyệt bọn họ ở nghỉ ngơi một đêm tại nhà khách do chính phủ cung cấp, ngày hôm liền bắt đầu dạo khắp nơi ở Quảng Thị.
Đương nhiên, nơi bọn họ dạo đều là một vùng ngoại ô, nơi thích hợp xây dựng nhà máy.
Nội thành ngược cũng còn một nơi thể thao tác, nhưng Đỗ Minh Nguyệt , diện tích quá thích hợp, nhỏ, cho nên chỉ thể về phía rìa mép một chút.
Sau khi khỏi nội thành, cô những nơi còn khai phá mắt , trong lòng một trận kinh thán.
Nếu cô tận mắt thấy, e rằng thật sự dám tin, những nơi mảng lớn ruộng đồng và đất đai mắt , tương lai sẽ mọc lên từng tòa nhà cao tầng.
Quảng Thị nhỏ, Đỗ Minh Nguyệt bọn họ dạo một ngày trong lòng đại khái ấn tượng, nhưng chọn địa chỉ xưởng là một chuyện quan trọng, cũng tiện trực tiếp quyết định, thế là bọn họ quyết định buổi tối cộng thêm ngày mai, thương nghị kỹ càng một phen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-492.html.]
Sau khi tạm biệt hướng dẫn viên, nhân lúc trời còn tối, Đỗ Minh Nguyệt bọn họ liền dạo trong thành phố.
Trong ba hai nữ đồng chí, nơi đầu tiên dạo tự nhiên là trung tâm thương mại .
Bên phía hải đảo tạm thời còn quảng trường mua sắm lớn, cho nên ở bên phía Quảng Thị thấy trung tâm thương mại lớn, Đường Y Y đặc biệt kinh ngạc và vui mừng.
Cái so với cửa hàng bách hóa bán đồ nhiều hơn nhiều, mà nhiều đồ đều cần phiếu nữa, Đường Y Y dạo đến chớp mắt.
Đỗ Minh Nguyệt cũng lâu dạo loại trung tâm thương mại lớn , hứng thú cũng đậm, chỉ là khi đến một cửa hàng, thấy quần áo bên bên trong, bỗng nhiên nhíu mày.
Quần áo ... giống kiểu thiết kế tương lai như chứ?
Có lẽ là đó Lâm Thi Thi quá nhiều quần áo tương tự, hiện tại Đỗ Minh Nguyệt thấy loại sẽ nghĩ đến Lâm Thi Thi.
Nghĩ nghĩ, cô liền nghĩ đến Lâm Thi Thi đó chạy trốn khỏi Hải Thị, chạy , cô là đến Quảng Thị chứ?
Cô nhịn trong tiệm xem thử, phát hiện quần áo ở đây tuy rằng kiểu dáng , nhưng chất lượng thật sự .
Nhân viên cửa hàng thấy Đỗ Minh Nguyệt, lẽ là Đỗ Minh Nguyệt giống thiếu tiền, liền giọng điệu nhiệt tình thôi.
"Đồng chí, cô xinh quá, những bộ quần áo mặc lên cô chắc chắn đặc biệt !"
Đỗ Minh Nguyệt , đó hỏi: "Quần áo trong tiệm các cô là tự xưởng sản xuất, là lấy từ xưởng khác a."
Hả?
Nhân viên cửa hàng câu hỏi của Đỗ Minh Nguyệt hỏi cho kinh ngạc trong nháy mắt, bởi vì đây vẫn là đầu tiên đến tiệm hỏi vấn đề .
cô nhanh phản ứng , trả lời: "Đây là xưởng chúng tự sản xuất, đồng chí cô nhập hàng , cần đưa địa chỉ xưởng cho cô ?"
Xưởng bọn họ tự ?
Chẳng lẽ là cô đoán sai ?
"Xưởng chúng là xưởng lớn, hợp tác với nhiều nơi, cần lo lắng !"
Nhân viên cửa hàng vẫn tiếp tục chào hàng, nhưng Đỗ Minh Nguyệt hứng thú quá lớn nữa.
Cô chỉ là xác nhận một chút xem đây là cửa hàng do Lâm Thi Thi , hiện tại nghĩ , Lâm Thi Thi cho dù là năng lực hơn nữa, cũng thể nào trong thời gian ngắn như chuyện ăn lớn như thế, còn mở một cái xưởng lớn.