Nguyên văn của ba bé đương nhiên như , lời nặng nề hơn nhiều, nhưng ý đại khái chính là căn nhà mấy chục năm , sớm cũ nát nên nghỉ hưu , nếu ông nội cứ luôn cái gì mà tình cảm với nhà cũ bướng bỉnh chịu , họ sớm đưa ông ngoài ở .
Công việc của ba Hà Dũng Kiệt đều tệ, đơn vị đều phân nhà, hai vợ chồng họ ở một căn, còn một căn nhà để trống, căn nhà đó vốn là để ông nội đưa Hà Dũng Kiệt đến ở, kết quả vì ông chịu nên cứ để trống mãi.
Đó là nhà tập thể mới xây mấy năm , an mới mẻ, còn ở tầng một, cầu thang cũng cần leo, để ông Hà đến ở là thích hợp nhất.
Lần ông nội ngã xong, chắc cũng sợ , nên buông lời xuất viện xong sẽ chuyển nhà.
Nghe xong lời giải thích của Hà Dũng Kiệt, nhóm Đỗ Thiên Long mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu để Giáo sư Hà tiếp tục ở đây, thì mới thực sự là nguy hiểm phiền phức.
Mà sự chú ý của Đỗ Minh Nguyệt nhanh chuyển sang một chỗ khác, cô trừng to mắt Hà Dũng Kiệt, hỏi: "Vậy căn nhà của các em cứ để trống thế, định cho thuê bán thế?"
Chỉ tiếc Hà Dũng Kiệt chỉ là một thằng nhóc mới học lớp bảy, đối với vấn đề Đỗ Minh Nguyệt hỏi bé rõ, chỉ thể mờ mịt lắc đầu.
Đỗ Minh Nguyệt thấy cũng vội, vì họ xong sẽ chuyển hướng đến bệnh viện thăm Giáo sư Hà.
Lát nữa cô thể tìm nhà Giáo sư Hà hỏi thử, nếu họ ý định bán nhà thì chẳng cơ hội ?
Cô đó đường mới đang nghĩ cơ hội mua nhà ở Hải Thị, kết quả đầu một cơ hội, cũng nên vận may nên Giáo sư Hà vận may .
Rất nhanh, mấy liền xuất phát đến bệnh viện.
Trong bệnh viện, trong phòng bệnh của Giáo sư Hà con trai và con dâu ông ở đó, hai hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng, mà tình hình Giáo sư Hà thực hơn nhiều , còn thì lời bác sĩ thành thật ở nhà tĩnh dưỡng là .
Cho nên lúc thấy Đỗ Thiên Long dẫn chị đến thăm Giáo sư Hà, cũng tâm trạng tiếp đãi.
Đỗ Minh Nguyệt đến phòng bệnh , phát hiện Giáo sư Hà tuy chân gãy, nhưng tinh thần tệ, chẳng trách ông đó dũng khí kiên trì ở bên khu tập thể cũ.
"Các cháu chính là chị của Thiên Long , giống nó thật đấy, cả nhà các cháu đều tướng mạo xuất chúng a."
Giáo sư Hà thậm chí còn tâm trạng đ.á.n.h giá ngoại hình của họ, Đỗ Minh Nguyệt cũng khâm phục, , bên cạnh ba Hà Dũng Kiệt đều vẻ mặt cạn lời, hiển nhiên đối với ông cụ nhà còn gì để .
Mẹ Hà thấy nhiều đến thăm bệnh như , ghế trong phòng đủ, liền định sang chỗ y tá hỏi xem thừa cái nào , Đỗ Minh Nguyệt thấy , chủ động : "Chị ơi, em giúp chị bê cùng nhé."
Mẹ Hà quen thuộc với Đỗ Thiên Long, nên ấn tượng với nhà tự nhiên cũng tệ, cộng thêm Đỗ Minh Nguyệt vốn dĩ sinh xinh dễ mến, bà càng một cái là thích.
Thế là với cô.
"Được thôi, em nếu chê phiền phức, thì cùng chị nhé."
Đỗ Minh Nguyệt vui vẻ gật đầu.
"Vâng!"
Hoắc Kiêu và Đỗ Vũ Lâm ở bên cạnh đều chút kinh ngạc cô, dù hai họ coi như là tiếp xúc với Đỗ Minh Nguyệt nhiều nhất, tự nhiên cô gái trong những việc ngoài việc chính , đều là thể từ chối thế nào thì từ chối, thể lười thế nào thì lười.
Cho nên cô sẽ chủ động đề nghị giúp một mới gặp mặt một bê ghế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-348.html.]
Cái thế nào cũng phù hợp với tính cách nhất quán của cô.
Trừ khi, cô mục đích gì đó?
Phải rằng, hai quả thực nắm quá rõ tính cách của Đỗ Minh Nguyệt, thậm chí cô còn bắt đầu ngóng tình hình với Hà, Đỗ Vũ Lâm và Hoắc Kiêu phát hiện manh mối.
lúc cô cũng chẳng thời gian quản ánh mắt của hai họ, nhanh liền lon ton theo lưng Hà ngoài.
Nhờ phúc của khuôn mặt , một khi cô giả ngoan bán khéo kéo gần quan hệ với một , đối phương cơ bản sức phòng thủ.
Cho nên Hà những câu chị ơi ngọt xớt, chị xinh khí chất của cô, nhanh liền luân hãm, liên tục che miệng để tránh tiếng.
Đỗ Minh Nguyệt thấy Hà buông bỏ đề phòng với , liền bắt đầu ngóng tình hình căn nhà.
Cô tuy quả thực nhân cơ hội mua căn nhà đó, nhưng cũng cưỡng cầu, nếu định bán cô cũng sẽ mạo mở miệng.
cô một câu căn nhà đó cứ để trống như lãng phí , Hà liền .
"Căn nhà đó chị và ba thằng Dũng Kiệt thương lượng , định đến lúc đó gặp cơ hội thích hợp thì bán nó ."
Họ cũng ham chút tiền bán nhà đó, chỉ là rõ tính cách ông cụ trong nhà, điển hình là kiểu khỏi vết sẹo quên cái đau, bây giờ đang thương, ông gật đầu đồng ý chuyển đến nhà mới bên ở, nhưng e là đợi đến vết thương ở chân khỏi , nghĩ đủ cách về nhà cũ bên ở.
Cho nên chỉ cần căn nhà còn trong tay họ một ngày, ông luôn lúc về nhà ở.
Đã như , còn bằng dứt khoát bán , đỡ cho ông cụ cứ nhớ thương mãi.
những chuyện liên quan đến một việc trong nhà, Hà cũng kể chi tiết với Đỗ Minh Nguyệt.
dù , Đỗ Minh Nguyệt cũng thông tin .
Hóa nhà họ Hà thực sự định bán căn nhà đó!
Ánh mắt Đỗ Minh Nguyệt lập tức sáng lên, cuối cùng che giấu suy nghĩ của nữa, thậm chí sợ chậm một bước căn nhà đó sẽ khác đặt mất.
"Chị ơi, em là, căn nhà đó chị chọn mua , nếu , thể cân nhắc chúng em ?"
"Hả?"
Mẹ Hà trực tiếp câu của Đỗ Minh Nguyệt dọa sợ, giây tiếp theo mới phản ứng .
"Ý của em là, các em mua căn nhà đó?"
Đỗ Minh Nguyệt gật đầu thật mạnh.
"Vâng , chị ơi, chị chắc cũng , nhà chúng em ở quê, thực mơ cũng một căn nhà ở thành phố, cộng thêm bây giờ em trai em, cũng chính là Đỗ Thiên Long đang học ở Đại học Hải Thị, ước chừng còn học mấy năm, em bạn cùng phòng trong ký túc xá của nó luôn đối xử với nó lắm, nếu nó thể chuyển ngoài, cũng thể tránh một rắc rối."