Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-01-20 16:28:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung quy là chuyện của con cái, cuối cùng thể thực sự đến với , xem tạo hóa của chính chúng nó!

Chuyện giục cưới cứ thế giải quyết, nhà họ Hoắc cũng thu dọn tâm trạng bắt đầu chuẩn cơm tối.

Bữa cơm đầu tiên khi con cái về nhà là ăn ở nhà , nhưng sáng hôm , hai nhà thương lượng một chút, quyết định bữa trưa nay cùng ăn.

Mà Đỗ Minh Nguyệt đường quá lâu, ngủ một mạch đến gần chín giờ mới dậy, tiếng Triệu Kim Hoa gọi hai đốn củi bên ngoài, cô toát mồ hôi hột.

Đợi đến lúc cô dậy nhanh ch.óng thu dọn xong ngoài, Triệu Kim Hoa báo cho cơm sáng đang hâm trong nồi, bảo cô cứ thế ăn là .

Đỗ Minh Nguyệt một nữa cảm nhận về nhà hạnh phúc bao!

Buổi trưa hai nhà ở nhà chính nhà họ Đỗ, náo nhiệt như ăn Tết sớm, bàn cơm còn hải sản Đỗ Minh Nguyệt mang từ hải đảo về do xưởng họ , Triệu Kim Hoa và ăn xong, lập tức khen dứt miệng, nhao nhao khen ngợi tay nghề của Đỗ Minh Nguyệt giỏi.

Đỗ Minh Nguyệt tranh công, giải thích đây là do nhân viên trong xưởng .

"Ba, , hải sản của xưởng chị Minh Nguyệt và hai bán đến tận trường đại học của bọn con , những nơi khác ở Hải Thị cũng đều bán, lợi hại lắm!"

Đỗ Thiên Long nhịn kể về độ bán chạy của loại hải sản , tin tức khiến Triệu Kim Hoa và một phen kinh ngạc.

Triệu Kim Hoa và Đỗ Kiến Quốc còn đỡ một chút, đó con trai nhắc đến, nhưng rốt cuộc mô tả trong thư nội dung hạn, nên thể so sánh với sự chấn động khi chính miệng Đỗ Thiên Long kể những cảnh tượng đó.

Còn gia đình ba Hoàng Linh thì là đầu tiên thấy chuyện , họ chỉ xưởng hải sản Đỗ Minh Nguyệt mở lớn lắm, nhưng việc ăn cũng tệ, chứ hải sản của họ bán đến tận Hải Thị, hơn nữa còn bán chạy như .

Hoàng Linh và Hoắc Dũng Đào , đều thấy sự chấn động cực lớn và chút chột nhàn nhạt trong mắt đối phương.

Minh Nguyệt giỏi giang như , bỗng nhiên cảm thấy con trai nhà chút xứng với cô nhỉ?

Ngược Hoắc Lị Lị nghĩ nhiều, chỉ vẻ mặt đầy ngưỡng mộ Đỗ Minh Nguyệt.

"Minh Nguyệt, em thật sự giỏi, thể cho xưởng phát triển như ."

Cô còn lớn hơn Đỗ Minh Nguyệt hai ba tuổi, nhưng bản lĩnh bằng cô, chỉ thể ở nhà việc nhà, thỉnh thoảng chút đồ thủ công may vá linh tinh.

Đỗ Minh Nguyệt bắt sự thất vọng và tự ti thoáng qua trong mắt Hoắc Lị Lị, trong lòng cũng chút dễ chịu.

, giọng điệu chân thành với Hoắc Lị Lị: "Chị Lị Lị, chị đừng , em chỉ là gặp may thôi, đường ít giúp đỡ, xưởng mới thể đến ngày hôm nay, thực bản em cũng bản lĩnh lớn đến thế."

"Ngược là chị Lị Lị, quần áo chị cũng , túi xách cũng , em mặc quần áo và đeo túi xách chị tặng, bao nhiêu đảo khen đấy!"

Hoắc Lị Lị chỉ coi như cô đang đáp lễ, nhưng xong tâm trạng quả thực cũng hơn vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-337.html.]

"Nếu em thích, thời gian nghỉ Tết chị sẽ thêm cho em hai bộ quần áo nữa, chị mới học mấy kiểu hoa văn mới đấy!"

"Vâng!" Đỗ Minh Nguyệt gật đầu thật mạnh, đồng thời trong lòng cũng nảy một ý tưởng.

Những lời cô nửa điểm giả, chiếc túi và quần áo Hoắc Lị Lị tặng cô lúc quả thực một nữ đồng chí trong xưởng khen ngợi, thậm chí Ngô đại tỷ còn nếu bán kiểu giống , chị cũng sẽ mua hai cái.

Lúc đó Đỗ Minh Nguyệt để tâm chuyện , nhưng nghĩ đến ánh mắt ảm đạm của Hoắc Lị Lị, nhịn nghĩ, là cô thực sự bảo Hoắc Lị Lị giúp mấy bộ, đến lúc đó mang đảo chào hàng thử xem?

Chỉ bán thử trong vòng những quen , dù cũng cần mặc quần áo mới, coi như kiếm chút tiền công.

Chủ yếu là quần áo Hoắc Lị Lị quả thực , mà cô hiện tại dường như cũng đến lúc nảy sinh sự mơ hồ về tương lai của , Đỗ Minh Nguyệt thể giúp cô một tay thì giúp một tay.

Thực đến sang năm, cô chắc sẽ còn lo lắng thế nữa, đến lúc đó tay nghề của cô , sẽ thu hút bao nhiêu !

Phải rằng ở đời , một thợ may kiêm nhà thiết kế giỏi kính trọng.

Đỗ Minh Nguyệt nghĩ thông suốt liền chuẩn bắt tay , nhân lúc các đơn vị quốc doanh lớn còn hai ngày nữa mới nghỉ, cô liền rủ Hoắc Lị Lị dạo thành phố gần nhất, lấy danh nghĩa sắm đồ Tết, thực tế là bảo Hoắc Lị Lị mang theo phiếu máy khâu.

Hoắc Lị Lị xong, vẻ mặt nghi hoặc cô.

"Mang phiếu máy khâu? Chúng sắm đồ Tết ......"

Đỗ Minh Nguyệt cũng chắc trong cửa hàng bách hóa ở thành phố hiện tại máy khâu sẵn , nhưng nhỡ thì , thì mua về luôn, nếu đến lúc đó để cô khâu quần áo bằng tay thì mệt bao.

"Dù phiếu máy khâu, phiếu cũng chỉ thể dùng để mua máy khâu thôi, nhỡ chúng gặp thì mua về luôn."

Hoắc Lị Lị xong, thấy cũng lý, cô thích may quần áo, cũng máy khâu, nên từng nghĩ đến việc bán phiếu máy khâu .

Lo lắng hai họ thực sự gặp máy khâu bê nổi, nên Đỗ Minh Nguyệt còn gọi cả Hoắc Kiêu cùng các cô thành phố.

Hoắc Kiêu cũng dự định của Đỗ Minh Nguyệt , tóm sảng khoái nhận lời.

Ba cùng xuất phát thành phố, cuối cùng may mắn phát hiện máy khâu sẵn trong cửa hàng bách hóa thành phố, đó là giao tiền giao phiếu lấy hàng.

Lúc giao tiền, Hoắc Lị Lị thực lấy quỹ đen tích cóp .

Tuy bình thường cô cơ hội kiếm tiền, nhưng những năm nay ba thỉnh thoảng sẽ cho cô tiền, còn trai Hoắc Kiêu mỗi gửi tiền về cũng sẽ cho cô một phần.

Em gái là thiếu nữ , tiện mua đồ cho cô, dứt khoát đưa tiền.

 

 

Loading...