Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-01-20 16:24:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc cô về đến nhà phát hiện hai và Trịnh Chiêu Đệ bọn họ đều về .

Buổi sáng Trịnh Chiêu Đệ sang bên đó xem nhà xong tỏ vẻ hài lòng cũng thích hợp, cho nên trực tiếp chốt luôn, lẽ là nể tình Trịnh Chiêu Đệ mang theo đứa con gái khá đáng thương, chủ nhà trực tiếp bớt cho cô năm hào, vốn dĩ tiền thuê nhà là năm đồng một tháng, nhưng bây giờ trực tiếp biến thành bốn đồng rưỡi.

Trên Trịnh Chiêu Đệ mười mấy đồng tích cóp nhờ giúp đỡ Đỗ Minh Nguyệt đó, đủ trả mấy tháng tiền thuê nhà, nhưng còn giữ chút tiền sắm sửa đồ đạc khác, cho nên tạm thời trả một tháng tiền thuê nhà.

Đợi đến tháng phát lương, tiền nong sẽ dư dả hơn.

Lúc đang chuẩn đợi Đỗ Minh Nguyệt về với cô một tiếng, đó liền định đưa con gái thẳng đến nhà thuê luôn.

Đỗ Minh Nguyệt thấy thế, vội vàng bảo hai con ăn cơm trưa xong hẵng .

Bên đó của họ nồi bếp, cũng đến lúc đó nhóm lửa thế nào.

Biết nỗi lo của Đỗ Minh Nguyệt, Trịnh Chiêu Đệ ngượng ngùng.

" với chủ nhà , tạm thời thuê dùng một chút đồ đạc dùng đến bên nhà ông , đến lúc đó chỉ tự mua chút gạo mì mua chút rau là ."

Đỗ Minh Nguyệt ngẩn , đó phản ứng .

"Thế ngược tệ."

Sau đó một đám nhanh ch.óng ăn bữa cơm trưa, Đỗ Minh Nguyệt và Đỗ Vũ Lâm liền tiễn Trịnh Chiêu Đệ và Nữu Nữu lên thuyền.

Sắp dọn đến nhà mới ở , mặt Nữu Nữu đều treo đầy nụ .

"Chị Minh Nguyệt, đợi em và dọn dẹp nhà cửa xong, đến lúc đó sẽ mời chị đến chơi!"

Đa trẻ con đối với nơi xa lạ lẽ chút sợ hãi, nhưng đối với Nữu Nữu mà , một ngôi nhà thuộc về , cần ba ghét bỏ và c.h.ử.i rủa nữa, còn chuyện gì hơn chuyện .

"Được thôi, chị nhất định sẽ qua chơi!"

Đỗ Minh Nguyệt nhận lời mời của Nữu Nữu, đợi đến khi thuyền khởi động, bóng dáng hai con cũng dần xa, biến mất mặt biển.

Trên đường cùng hai về nhà, Đỗ Minh Nguyệt thành quả sáng nay của cô, nhận một ngón tay cái to đùng của Đỗ Vũ Lâm.

Cô thuận thế sự sắp xếp buổi chiều.

Buổi chiều cô định đến xưởng dạy cách chế biến hải sản, chuyện nhất định do cô chằm chằm mới , dù xưởng của họ quan trọng nhất chính là mùi vị của hải sản , nhất định nắm bắt cho c.h.ặ.t.

Cho nên gì bất ngờ thì, cả buổi chiều cô đoán chừng đều tiêu tốn ở trong xưởng.

Về phần hai Đỗ Vũ Lâm, cô định để một vòng đảo, tuyên truyền tin tức xưởng họ tiếp theo sẽ thu mua lượng lớn hải sản, để tích cực bắt hải sản nhặt hải sản.

Thật nếu cô thể kiếm một chiếc thuyền, hoặc là một đội ngũ bắt hải sản chuyên nghiệp, lẽ chuyện kiếm hải sản sẽ cần phiền phức như .

Chỉ tiếc là thuyền cô thể nào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-265.html.]

Thời buổi tàu thuyền quản lý siêu nghiêm ngặt, cho dù là tàu cá đảo xuống biển cũng đơn xin .

một chiếc thuyền, là một khoản chi tiêu nhỏ.

Trước mắt mà Đỗ Minh Nguyệt tiện xin cấp khoản tiền nữa.

Về phần tự thành lập một đội ngũ bắt hải sản, vẫn là câu đó, cũng cần tiền.

Cho nên vẫn là tạm thời như , đợi đến khi xưởng phát triển lên , cân nhắc cái khác.

Bây giờ cứ dựa những cách truyền thống, đơn sơ ngốc nghếch , từng bước một .

Buổi chiều Đỗ Minh Nguyệt đến xưởng, đem hải sản xử lý buổi sáng dạy mấy đầu bếp cách chế biến.

Tất nhiên, để cẩn trọng, lo lắng lấy cách xong liền trực tiếp nghỉ việc tự ăn, hoặc là phát tán cách ngoài, Đỗ Minh Nguyệt khi chế biến còn đặc biệt với họ, cũng ký một hợp đồng nhỏ, nếu cách tiết lộ, đến lúc đó họ chỉ mất việc, còn sẽ bồi thường cho xưởng.

Đỗ Minh Nguyệt thật cũng cảm thấy cách thần bí đến mức nào, đợi điều kiện kinh tế của lên, nỡ mua các loại gia vị và bỏ tâm tư nghiên cứu, thứ nhẹ nhàng là thể .

Cô cũng chính là chiếm một cái chênh lệch thông tin, sớm hơn những thứ thể thêm và phối hợp như thế nào mà thôi.

đợi đến lúc đó, cái xưởng hải sản còn , mở thành cái dạng gì cô cũng chắc chắn nữa.

thời gian cô cho là một năm, đợi đến thời điểm năm cũng mở cửa , đến lúc đó cô nhất định sự nghiệp thuộc về , kiếm tiền cho !

Cả một buổi chiều, cô dạy bốn đầu bếp còn , cũng may ngộ tính của họ cũng tệ, buổi chiều Đỗ Minh Nguyệt chằm chằm luyện tập mấy , mùi vị thể giống bảy tám phần so với cô .

thế vẫn .

Bởi vì cô đảm bảo mùi vị mỗi đều tuyệt đối hảo mới , họ đủ thành thạo.

Cho nên lúc tan buổi chiều, Đỗ Minh Nguyệt còn đặc biệt dặn dò họ ngày mai đến sớm chút, tiếp tục luyện tập.

Mấy tầm quan trọng của khâu của họ, nghiêm túc .

Hải sản buổi chiều phần lớn đều là do Đỗ Minh Nguyệt xào , đó cô chằm chằm những nhân viên còn tiến hành đóng gói.

Chuyện đóng gói phức tạp, chính là nhất định sạch sẽ, ít nhất khiến cảm giác thèm ăn.

Mấy sự chỉ điểm của cô cũng đều nhanh nắm bí quyết, xếp những con to và hình dạng nguyên vẹn ở bên hoặc là ở giữa, đó nước sốt rưới xuống từng chút một, bây giờ họ dùng chậu lớn đựng, một chậu lớn như bày biện xong, rắc rau mùi lên , như lập tức phẩm vị và hình thức liền lên ngay.

Sau khi đóng gói xong tất cả, đậy cái nắp thoáng khí đặt lên, ngày mai là thể trực tiếp chuyển .

Mãi cho đến khi đều xử lý xong xuôi, Đỗ Minh Nguyệt cũng kiểm tra cửa nẻo một chút, cuối cùng khóa cửa lớn, lúc mới rời khỏi xưởng.

 

 

Loading...