Những xung quanh xem lâu như , sớm hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, đến bây giờ ly hôn , kết quả Vương Lãng còn một chút tình xưa nghĩa cũ cũng niệm tình mà đuổi vợ con bầu bạn với lâu như ngoài.
Anh đây là thật sự mà!
Xung quanh tiếng bàn tán nhỏ, Vương Lãng tiếng chỉ trích của chọc tức đến đen mặt.
"Được, cô bản lĩnh như , ngược xem xem cô rời khỏi thể sống thành cái dạng gì!"
Nói chừng cô ngay cả đường về quê cũng tìm thấy!
Trịnh Chiêu Đệ im lặng nhặt đồ đạc của và con gái đất lên thu dọn xong, đó ngẩng đầu cứ như tiếng động Vương Lãng lâu, giống như đang tiến hành sự xem xét cuối cùng đối với đàn ông gả cho mấy năm.
Vương Lãng đều ánh mắt của cô đến mức trong lòng phát hoảng.
Cũng may Trịnh Chiêu Đệ nhanh thu hồi ánh mắt, chỉ với Vương Lãng một câu.
"Một giờ chiều, gặp ở bến tàu."
Đây là nhắc nhở Vương Lãng đừng quên chuyện chiều nay ly hôn.
Trên đảo Cục Dân chính, nhưng trong thành phố , buổi trưa ăn cơm xong nhân viên việc nghỉ trưa xong, bọn họ thể trực tiếp chứng nhận ly hôn luôn.
Vương Lãng xong hừ lạnh một tiếng.
"Đi thì , chỉ cần cô đừng hối hận là !"
Sự việc giải quyết gần xong, cũng đám bên ngoài chỉ trích nữa, trực tiếp đóng cửa liền chặn tất cả thứ ở bên ngoài.
Xuân Anh thấy như , cũng chỉ đành thở dài lắc đầu.
"Tiểu Trịnh , cô dự định gì , nếu cần giúp đỡ thì với ."
Trịnh Chiêu Đệ cảm ơn ý của Xuân Anh, mặc dù bây giờ cô nhà nữa, nhưng quả thực nhẹ nhõm từng .
"Không cần chị Xuân Anh, tạm thời khó khăn gì, nghĩ xong đưa con gái ."
Trịnh Chiêu Đệ cúi đầu xoa đầu con gái, con gái Nữu Nữu hôm nay một tiếng cũng lóc, bộ quá trình nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bên cạnh cô , điều cho Trịnh Chiêu Đệ dũng khí và hy vọng vô hạn.
Xuân Anh thấy cô như , cũng nhiều nữa, hẹn một giờ chiều gặp ở bến tàu, chị sẽ cùng họ thành phố.
Đám thấy còn náo nhiệt để xem nữa, cũng nhanh giải tán.
Đỗ Minh Nguyệt và chị Ngô lên phía , hai an ủi vỗ vỗ vai Trịnh Chiêu Đệ, đó Đỗ Minh Nguyệt liền đưa Trịnh Chiêu Đệ và Nữu Nữu về nhà .
Chị Ngô cũng gì thể giúp Trịnh Chiêu Đệ, liền đề nghị buổi chiều giúp cô trông Nữu Nữu.
Dù trong nhà chị còn hai đứa trẻ, trông hai đứa là trông, trông ba đứa cũng là cùng trông, ba đứa trẻ thời gian cũng chơi cùng , hai thằng nhóc thối nhà chị còn vẫn luôn lải nhải tìm em gái Nữu Nữu chơi đây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-259.html.]
Trịnh Chiêu Đệ , ngược từ chối, cảm ơn chị Ngô một phen.
Cô buổi chiều thuyền khỏi đảo ly hôn với Vương Lãng, mang theo con gái ít nhiều chút tiện, để con gái đảo quả thực hơn.
Mà Nữu Nữu cũng hiểu chuyện, cũng tỏ vẻ sẽ ngoan ngoãn lời ở nhà dì Ngô.
Buổi trưa Hoắc Kiêu về, Đỗ Minh Nguyệt xuống bếp, dứt khoát gọi ăn cơm ngay tại nhà cô, bao gồm cả Xuân Anh, cộng thêm hai đứa con nhà chị Ngô.
Xuân Anh cũng lâu ăn cơm Đỗ Minh Nguyệt nấu, thời gian cô bận việc trong xưởng, hải sản bên Cung Tiêu Xã đều bán nữa, chị thèm c.h.ế.t đây .
Cho nên chị tượng trưng từ chối một chút đó liền ngoan ngoãn xuống.
Chị Ngô thấy thế, cũng sảng khoái đồng ý, đó về nhà dẫn hai đứa con sang.
Lần trong nhà chỉ một Đỗ Vũ Lâm là nam đồng chí, cũng cũng xong, cuối cùng chỉ đành vội vàng bếp giúp đỡ Đỗ Minh Nguyệt, đồng thời tò mò hỏi cô Trịnh Chiêu Đệ ở , dự định thế nào các kiểu .
Anh tuy phụ nữ, nhưng lòng đồng cảm cũng , cảm thấy cuộc sống của Trịnh Chiêu Đệ và con gái cô chừng cũng quá t.h.ả.m .
Bây giờ là thoát khỏi hố lửa, nhưng ngay cả chỗ ở cũng , chẳng lẽ ngủ ngoài đường ?
Đỗ Minh Nguyệt thấy trong phòng khách chị Ngô bọn họ đang trò chuyện, liền hạ thấp giọng với hai một chút.
Đỗ Vũ Lâm , mày trực tiếp nhíu .
"Ở nhà xưởng? Mang theo đứa con gái nữa, điều kiện quả thực lắm."
"Tạm thời cứ như , cô định thời gian hỏi xem bà con đảo nhà dư cho cô thuê ."
Đỗ Vũ Lâm thời gian từng cân nhắc chuyện thuê nhà, đó thật cũng từng nghĩ thuê đảo, chỉ tiếc là ngóng một vòng xong, hoặc là nhà, hoặc là căn nhà đó rách cũ căn bản thể ở .
Nhà ở đảo tuy tính là căng thẳng, nhưng cũng dư dả, cho nên bà con còn thật sự phòng dư đem cho khác thuê.
Anh đem chuyện cho Đỗ Minh Nguyệt, Đỗ Minh Nguyệt , trong lòng chút lo lắng.
"Thuê nhà đảo gì chứ, dứt khoát thuê căn nhà gần xưởng thực phẩm hôm qua chúng thấy , ba đồng một tháng! Anh vốn định hai ngày nữa xem nhà, cô nếu thuê thì, cùng luôn , còn đỡ tốn việc."
Anh đối với Trịnh Chiêu Đệ cũng ý nghĩ gì khác, đơn thuần là cảm thấy cô và con gái cô t.h.ả.m, cộng thêm là bạn của em gái, dù cũng thuê nhà, thuận tay giúp cô hỏi một chút cũng chuyện phiền phức gì.
Đỗ Minh Nguyệt , lập tức cảm thấy để Trịnh Chiêu Đệ thành phố thuê nhà chuyện càng thích hợp hơn.
"Được, lát nữa em với cô , xem ý kiến của cô thế nào."
Bữa cơm trưa chút ý tứ chúc mừng cuộc sống mới cho Trịnh Chiêu Đệ, cho nên Đỗ Minh Nguyệt ít món ngon, một bàn lớn ăn thỏa mãn.