Đỗ Vũ Lâm cầm tiền, toét miệng lên.
Người , thật là, còn tưởng ông thật sự một chút cũng thương chứ.
Nghĩ nghĩ, nhịn nắm c.h.ặ.t tiền, tiếng động thề trong lòng.
Mình khi đến hải đảo, nhất định nghiêm túc giúp Minh Nguyệt việc, để cho ba , thật sự giống như bọn họ là tích sự gì!
Sáng sớm hôm , nhân lúc cả Đỗ Vũ Kỳ lên trấn việc, Đỗ Vũ Lâm liền cùng xuất phát lên trấn.
Trên đường lên trấn, hai em cũng trò chuyện một lúc, đương nhiên đa đều là cả dặn dò .
Đỗ Vũ Lâm hiếm khi kiên nhẫn suốt dọc đường, đó lúc đến trấn, cuối cùng hai cũng chia tay.
"Thằng hai."
Anh cả Đỗ Vũ Kỳ bỗng nhiên gọi , đó từ trong túi móc một khoản tiền, nhét trong tay .
"Anh cả..."
Đỗ Vũ Lâm ngơ ngác .
Đỗ Vũ Kỳ với , ôn tồn .
"Tiền em cầm lấy, em cũng lớn , thể chút tiền, nhiều thì cũng nữa, tóm cả tin tưởng em nhất định thể việc."
"Cố lên!"
Lời quá nhiều, ngược vẻ già mồm.
Giống như lúc đầu hai em bọn họ vì chuyện công việc , cần quá nhiều, đều thể hiểu ý của .
Đỗ Vũ Lâm mím môi, nắm c.h.ặ.t tiền trong tay, ngước mắt về phía cả, hứa với .
"Anh cả, yên tâm , em sẽ !"
"Được , bắt xe ."
Cuối cùng Đỗ Vũ Kỳ vỗ vỗ vai , xoay rời đến xưởng.
Đỗ Vũ Lâm bóng lưng , nhớ bộ dạng sáng nay cha tiễn khỏi cửa nhà, hốc mắt nóng.
Anh nhất định sẽ để ba và cả thất vọng!
...
Còn bên phía đảo, Đỗ Minh Nguyệt vẫn đang trù chuyện của xưởng.
Tuy nhiên mấy ngày nay cùng Lưu Sảng bận rộn ngược hiệu quả lớn.
Bọn họ đầu tiên là chốt xong nhà xưởng, chốt là một ngôi trường học bỏ hoang đây đảo, vì lâu năm thiếu tu sửa, cho nên trường tiểu học đảo mấy năm xây mới , mấy gian phòng học liền để trống.
Mặc dù rách nát, nhưng ít nhất đại bộ phận tường và mái nhà thể dùng, đến lúc đó chỉ cần tìm tu sửa đàng hoàng một chút là thể tiếp tục sử dụng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-227.html.]
Quan trọng là nơi chỗ rộng rãi, thích hợp mở xưởng.
Chuyện Lưu Sảng cùng mặt, ngược nhanh phê duyệt.
Tiếp đó là thiết lập chức vụ, còn ước tính quy mô xưởng mua các thiết tương ứng vân vân, trong thời gian đều miễn cưỡng hình hài.
Đỗ Minh Nguyệt cuối cùng quyết định tuyển ba mươi , đợi đến khi buôn bán mở rộng, đến lúc đó tiếp tục tuyển .
Mà thiết cần thiết cũng đơn giản hơn, chính là dụng cụ nhà bếp các loại, còn hộp đóng gói túi đóng gói đựng hải sản, những thứ đến lúc đó đều thể đến các xưởng chuyên những thứ trong thành phố đặt mua.
Sau khi bận rộn một tuần, những việc đều xử lý hòm hòm , hiện tại chỉ còn một khâu tuyển .
Nghĩ đến mấy hôm xác định đảo mở xưởng, những vây quanh cửa nhà, Đỗ Minh Nguyệt nhịn rùng một cái.
Nếu đến lúc đó vẫn cứ ùa tới như ong vỡ tổ như , cô cảm thấy đừng là , cho dù là cộng thêm một Lưu Sảng, ước chừng đều chống đỡ nổi.
Cho nên kế hoạch tuyển dụng còn suy nghĩ cho kỹ.
Cô đây còn nghĩ xong bắt đầu tuyển dụng khi nào, tuyển dụng như thế nào , thì những mỗi ngày nghĩ đủ loại lý do đến nhà tìm cô cho mất hết tính khí .
Đây , tiễn Lưu Sảng về thành phố, Đỗ Minh Nguyệt gặp mấy bà chị sáng sớm xổm ở cửa nhà .
Mấy bà chị mỗi xách một cái làn, trong làn đựng trứng gà, thịt, còn rau dưa nhà tự trồng, thấy cô tới, vội vàng chen đến mặt cô nịnh nọt.
"Hì hì, Đỗ đồng chí a, cô việc xong , đây là về nhỉ, ui da cô xem cô thời gian bận rộn kìa, trông đều gầy ! Nhà còn mấy quả trứng gà ăn, cô cầm về bồi bổ thể !"
"Trứng gà tính là gì, đây chính là thịt, thịt ăn mới sức, Đỗ đồng chí, cô mau cầm lấy!"
"Rau cũng tệ, Đỗ đồng chí..."
Đỗ Minh Nguyệt sự nhiệt tình của mấy cho dở dở , nhưng trong lòng cũng rõ ràng, mục đích bọn họ tặng đồ chẳng qua là lúc cô tuyển thì chọn bọn họ.
Trên đảo khó khăn lắm mới mở một cái xưởng, bọn họ nếu xưởng thì chính là công nhân, lương định , ai mà chằm chằm cơ hội chứ.
Chỉ là Đỗ Minh Nguyệt mặc dù thể hiểu tâm trạng sốt ruột của bọn họ, thể chuyện nhận quà để bọn họ xưởng.
Cái chẳng cùng tính chất với hối lộ ?
Khóe mắt cô quét qua, phát hiện chỉ mấy bà chị vây quanh mặt cô , còn ít sán , nhưng tai thì dựng lên cao v.út, hiển nhiên đều đang để ý câu trả lời của Đỗ Minh Nguyệt.
Bị nhiều đôi tai chú ý như , Đỗ Minh Nguyệt đương nhiên càng thể phạm sai lầm .
Cô giơ tay lên, ngăn tiếng của mấy bà chị, đó nghiêm túc bọn họ.
"Mấy vị đại tỷ, tâm trạng xưởng việc của các chị, cũng thể hiểu, nhưng hiện tại xưởng tuyển bao nhiêu , tuyển như thế nào, còn thể tùy tiện đưa kết luận, dù cái xưởng cũng một định đoạt, là vì để đại bộ phận quần chúng đảo chúng việc , tiền kiếm, bắt buộc công bằng mới ."
"Đến lúc đó đợi đem quy tắc và điều kiện tuyển dụng định đàng hoàng, đợi đến thời gian gần đến , sẽ chọn một ngày thông báo cho tất cả đến tham gia tuyển dụng."
"Đến lúc đó chỉ cần là ứng viên phù hợp điều kiện, bất luận là ai, bất luận quan hệ gì với , là bạn bè cũng , là kẻ thù xích mích cũng thế, đều sẽ công bằng công chính để họ xưởng việc!"