Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 791: Ngoại Truyện - Tương Phùng Thời Tinh Tế & Đứa Con "báo Đời"
Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:14:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chúc mừng Mạnh Thượng tướng, chuyến du hành xuyên tất. Ngài mang về thông tin trình tự gen vô cùng đầy đủ, những thông tin sẽ mang cống hiến to lớn cho nhân loại chúng !”
Mạnh Quý Dực nhàn nhạt gật đầu, bước khỏi máy xuyên thời gian.
Tuy rằng thực nghiệm thành công, nhưng trở về thế giới của chính , gần trăm năm trôi qua, trong lòng tránh khỏi dâng lên một nỗi phiền muộn. Nhìn bầu trời bên ngoài, khỏi nhớ tới vợ bầu bạn với cả đời.
Cũng kiếp , cô sẽ sống thế nào?
Nghĩ đến việc bên cạnh cô thể sẽ một đàn ông khác, tim liền đau như d.a.o cắt.
Quay đầu sải bước về phía khoang thực nghiệm, mới tới gần, liền một giọng quen thuộc, trong sự nôn nóng mang theo vẻ lãnh khốc kiên định vang lên: “Tránh , để trở về, tiếp tục xuyên đến thế kỷ 21!”
“Tần Thượng tá, xin đừng tùy hứng! Chuyến du hành xuyên kết thúc, cống hiến của ngài cho nhân loại chúng sẽ ghi khắc. xuyên tiêu hao vật lực cực lớn, thể ngài là .”
Người phụ nữ còn tranh chấp với , Mạnh Quý Dực nhịn mà hô lên: “Khanh Khanh!”
Tần Khanh bỗng nhiên đầu , thế nhưng thật sự thấy mà cô tưởng rằng sẽ bao giờ gặp nữa.
Hai đột nhiên lao về phía đối phương, gắt gao ôm chầm lấy .
“Em... tưởng rằng... sẽ còn gặp nữa!”
“Anh cũng .”
Hai mở miệng, thế nhưng bất tri bất giác, giọng đều mang theo tiếng nức nở.
Sau khi bình tĩnh , Tần Khanh nắm lấy lỗ tai Mạnh Quý Dực thẩm vấn: “Được lắm cái tên , mang theo bí mật lớn như mà cho em !”
Mạnh Quý Dực đau lòng đến phát khổ, mặt còn nhận với vợ yêu: “Xin , bà xã, sai , về tuyệt đối cái gì cũng dám giấu em nữa!”
Tần Khanh chính cũng mang theo bí mật , mắt thấy thái độ nhận sai của Mạnh Quý Dực tồi, tạm tha cho . Dù , mắt quan trọng nhất là bọn họ vẫn còn ở bên .
Hai bầu bạn cả đời, hai mắt chạm liền sự ăn ý mà ngoài hiểu . Tần Khanh buông tay đang nắm lỗ tai Mạnh Quý Dực , liền nắm tay cùng .
Một loạt thao tác khiến nhân viên thực nghiệm bên cạnh đến ngẩn .
“Này, Mạnh Thượng tướng và Tần Thượng tá, khi tới đây là quen ? Sao chuyến xuyên kết thúc, xưng hô như vợ chồng thế ?”
Một nhân viên thực nghiệm khác liếc xéo một cái, nhịn : “Thế mà còn ? Khẳng định là xuyên đến cùng một vị diện, còn cọ lửa tình chứ !”
Nhân viên thực nghiệm đầu tiên gãi gãi đầu, lầm bầm: “Vậy cái vụ xuyên cũng thật a, còn thể giúp thoát ế.”
“Bốp” một tiếng, nhân viên thực nghiệm nhịn , cho một cái tát.
“Cậu tưởng ai tinh thần lực cũng thể chịu đựng áp lực của máy xuyên thời gian để xuyên thuận lợi hả! Cho dù thể thuận lợi qua, cũng chắc thuận lợi trở về. Cả nước tư cách tham gia thực nghiệm tổng cộng mới mười , chỉ hai Mạnh Thượng tướng thành công trở về. Bọn họ thể kết vợ chồng, chỉ là may mắn, mà còn căn cứ thực lực cường đại của bản !”
“ mà, chính là hâm mộ chút thôi!”
Hiện giờ tỷ lệ sinh sản của trẻ sơ sinh trong nước cực thấp, tuổi thọ con tăng lên, tương ứng chỉ hạnh phúc giảm xuống. Cảm giác cô độc vô tận ảnh hưởng đến bộ dân trong nước, thể tìm bạn đời cùng chung chí hướng, tuyệt đối là hạnh phúc và may mắn.
Bất quá hiện giờ Mạnh Thượng tướng mang thông tin trình tự gen của động thực vật thời viễn cổ trở về, tin tưởng lâu , nhân loại sẽ đón nhận sự đổi lớn! Bọn họ chờ đợi sự tái sinh!
Tất cả đều chờ đợi chuyện , Mạnh Quý Dực và Tần Khanh cũng ngoại lệ. Bọn họ là đại công thần của Đế quốc, khi trở về, bọn họ nhận sự khen thưởng cao nhất của Liên hợp Minh chủ.
Không lâu đó, bọn họ tổ chức hôn lễ. Khác với ở thế kỷ 21, hôn lễ của bọn họ điệu thấp mà ấm áp. Chỉ mời bạn bè thích quan hệ nhất hai bên tham gia, đơn giản mà đến, đơn giản mà .
Cuộc sống nơi tràn ngập công nghệ cao, chỉ là so với những ngày tháng , xác thật đủ muôn màu muôn vẻ. Nhàn rỗi việc gì, hai bắt đầu thử trồng trọt. Tuy rằng bọn họ cũng , nhưng từng thấy thế kỷ 21 thao tác, tổng so với đám chỉ lý thuyết suông hiện tại thì mạnh hơn nhiều.
Bình gian xuyên của bọn họ chứa hạt giống thực vật và con non động vật. Dần dần, căn nhà lớn mới mua của bọn họ tràn ngập ngày càng nhiều âm thanh. Mấy năm trôi qua, bọn họ thế mà tạo một vườn động thực vật, trở thành một đại phong cảnh của thế kỷ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-791-ngoai-truyen-tuong-phung-thoi-tinh-te-dua-con-bao-doi.html.]
Không ít nhà khoa học của Đế quốc mộ danh mà đến, khu vườn của bọn họ, ngừng cảm thán: “Đây là phong cảnh ghi trong sách cổ a! Đây là phong cảnh trong sách cổ!”
Mạnh Quý Dực và Tần Khanh giấu nghề, đem phương pháp gieo trồng đều cho những nhân viên nghiên cứu đó. Dần dần mở rộng bên ngoài, Đế quốc rốt cuộc cũng dần dần tràn ngập màu xanh lục.
Nhìn thế giới đại biến dạng hiện giờ, Mạnh Quý Dực ôm Tần Khanh, ngẫu nhiên cảm thán : “Hiện giờ cái gì cũng , chính là chút quạnh quẽ.”
Bên cạnh một lão nhà khoa học râu tóc bạc phơ từ chui , đầu đội lá cỏ, trong lòng n.g.ự.c còn ôm con thỏ con, sốt ruột xen mồm : “Quạnh quẽ thì sinh con ! Sinh con là nhất!”
Mạnh Quý Dực và Tần Khanh: “......”
“Ông tưởng sinh con là trò đùa , sinh là sinh?” Mạnh Quý Dực nhíu mày .
Tần Khanh cũng gật đầu tán đồng. Ở chỗ sinh con, thật là một chuyện thể ngộ nhưng thể cầu.
Lão nhà khoa học vuốt chòm râu bạc phơ, cao thâm khó đoán : “Hai các ngươi đều là từ thời đại cổ xưa xuyên trở về, gen sớm cải tạo. Nếu các ngươi còn sinh con, thì những khác trong Đế quốc càng khó. Hơn nữa, theo nghiên cứu của phát hiện, ăn nhiều những loại trái cây tự nhiên thể giúp cải thiện gen, nâng cao tỷ lệ sinh sản. Ta nghĩ, trẻ sơ sinh của Đế quốc về nhất định sẽ tăng nhiều.”
Lời của lão nhà khoa học khơi dậy một tầng gợn sóng trong lòng hai . Mạnh Quý Dực ôm Tần Khanh, lẩm bẩm: “Cho dù con, cũng là Diễn Nhi. Cũng cái thằng nhóc thối , cuối cùng kết hôn . Cái đồ ngoan cố đó, vì cái gì mà cứ chịu tìm bạn đời.”
Tần Khanh thở dài một : “Còn nó nữa, còn di truyền từ !”
Nhớ tới con trai, tâm trạng hai đều chút trầm xuống. Chuyện con cái, đó liền nhắc nữa.
Chỉ là ba năm , một buổi sáng bình đạm, Tần Khanh đột nhiên nôn mửa. Mạnh Quý Dực nôn nóng tìm bác sĩ tới, bác sĩ cầm máy móc công nghệ cao chuyên nghiệp đo đạc, khiếp sợ mừng như điên.
“Có thai! Có t.h.a.i ! Tần Thượng tá mang thai! A thật quá, thật quá!”
Cái mức độ kích động , còn tưởng rằng mới là cha đứa bé !
Mạnh Quý Dực cũng hưng phấn thôi, căn bản nghĩ tới đời còn thể con của chính . Tin tức quá mức kinh hỉ, giống như gió thổi sóng lúa, quét qua bộ Đế quốc. Đế quốc xuất hiện một t.h.a.i phụ, đó chính là hy vọng của sự tái sinh. Đặc biệt là cách từ cuối cùng Đế quốc đón chào trẻ sơ sinh qua mười mấy năm, đây là tiến bộ cực lớn.
Ánh mắt của thể dân trong nước đều tập trung Tần Khanh. Mười hai tháng , cô bình an sinh hạ một bé trai. Cả nước vui mừng.
ngay cái đầu tiên khi đứa bé đời, hai vợ chồng liền cảm thấy quen thuộc. Chờ đến khi đứa bé thể mở mắt, Mạnh Quý Dực thử gọi nó: “Mạnh Trạch Diễn”, đứa bé sơ sinh trực tiếp trợn trắng mắt.
Bọn họ ban đầu xác định, cái thằng nhóc thối luôn hướng về phía mặt cha nó mà đ.á.n.h rắm, còn đắc ý, Mạnh Quý Dực liền xác định. Đây là con trai , trừ bỏ con trai , ai thiếu đạo đức như !
“Sao con cũng xuyên tới đây? Hay là xuyên tự nhiên?”
Mạnh Trạch Diễn sõi, đến năm ba tuổi mới thể lưu loát trả lời câu hỏi của cha nó.
“Xì, cha đều bình thường, con trai trong lòng thể ? Hai bỏ để tự xuyên chơi , cửa !”
Tần Khanh mặt vô biểu tình nó, : “Cho nên, đây là lý do con kết hôn?”
Mạnh Trạch Diễn nhe răng: “Dù con sớm muộn gì cũng theo hai , hà tất lỡ dở con gái nhà ?”
Tần Khanh tán đồng gật đầu, : “Nói lý, về vẫn là ở bên thành gia lập thất cho thỏa.”
Mạnh Trạch Diễn: “......”
Hắn mới ba tuổi, vấn đề cần nhọc lòng.
Bạn nhỏ Mạnh Trạch Diễn từ nhỏ lớn lên sự chú ý của thể nhân dân cả nước, thật sự là hầu như tất cả sủng ái, đường cái, cần tốn đồng nào cũng thể ôm một đống đồ về.
mà chờ lớn đến hai mươi tuổi, Đế quốc dần dần đón chào trẻ sơ sinh, nhiều gia đình ôm bé gái tới cửa, bắt chọn vợ, liền da đầu tê dại. Sợ tới mức nhảy nhót lung tung, chỉ bỏ trốn!
“Sao đến cũng yên thế ?”
Tần Khanh nhàn nhạt : “Bởi vì, kiếp phản nghịch, kiếp cũng gặp báo ứng a!”