Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 58: Giao Dịch Chợ Đen Và Cuộc Gặp Gỡ Với Cao Gia

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:40:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trúc Trường Nghĩa cũng từng đ.á.n.h xe bò trong đội, tuy rằng chỉ là tay mơ nửa mùa, nhưng cũng may con trâu già tính tình hiền lành, dọc đường cứ ôn ôn thôn thôn, cũng xảy sự cố gì.

 

Trúc Trường Trung xe bò, hưng phấn cực độ.

 

“Tiểu cô cô, chúng huyện thành gì thế ạ?”

 

“Mua đồ, cô nhiều thứ cần mua sắm, các cháu coi như là lao động miễn phí cho cô.”

 

“Hầy, cái tính là lao động gì chứ, quả thực là, quả thực là, ơ, cái từ thế nào nhỉ, nhị ca?”

 

Trúc Trường Nghĩa nhíu hai hàng lông mày rậm rạp với , chút ý tứ minh tư khổ tưởng.

 

hự hự nửa ngày, : “Anh, cũng ~”

 

Trúc T.ử Diệp: “………”

 

Nề hà trẻ con văn hóa, một câu “ngọa tào” hành thiên hạ.

 

Trúc Trường Trung tựa hồ cũng ý thức vì nghèo từ mà mất hứng, phiền muộn ba giây đồng hồ, tức khắc hào khí vạn trượng.

 

“Chờ cháu về, cháu sẽ theo tứ ca học hành t.ử tế, về chắc chắn thể thật nhiều từ .”

 

Trúc T.ử Diệp gật gật đầu: “Ừ, đúng là thể học cùng Trường Lễ.”

 

Trúc Trường Lễ là con trai thứ hai của Trúc nhị ca, năm nay mười bốn tuổi, là một học sinh trung học.

 

Cậu nhóc coi là thiếu niên thành thật nhất Trúc gia, ngày thường ít , khi chuyện với khác còn tự mang theo ba phần .

 

Thường xuyên mặc áo sơ mi trắng, cảm giác thiếu niên ôn nhuận như ngọc.

 

Cậu sẽ giống bọn Trúc Trường Trung, nhảy nhót lung tung kêu gào báo thù cho Trúc T.ử Diệp.

 

sự ôn nhu của phảng phất như mưa xuân, thấm đất một cách lặng lẽ.

 

Cứ cách mấy ngày, mang một hai viên kẹo về cho Đại Bảo và Nhị Bảo.

 

Tan học về, cũng sẽ rửa tay , đó ôm Tam Bảo cưng nựng cả buổi.

 

Tam Bảo thích họ thứ tư , mỗi Trúc Trường Lễ ôm, nước miếng chảy là hăng hái nhất.

 

Trúc T.ử Diệp nghĩ, huyện thành, mua cho Trúc Trường Lễ một đôi giày.

 

Hiện tại học nội trú, Trúc Trường Lễ mỗi ngày đều bộ, đôi giày rách đến nỗi vá hai .

 

Thằng bé lớn nhanh, đôi giày vốn dĩ vặn, chẳng qua nửa năm, ngón chân cái gấp chờ nổi chui ngoài mở rộng tầm mắt.

 

Trúc T.ử Diệp định mua đồ cho mấy đứa cháu, Trúc Trường Nghĩa thành thật đ.á.n.h xe bò, còn Trúc Trường Trung thì nghĩ đến chuyện lát nữa huyện thành chơi bời.

 

Nỗi bi thương vì văn hóa chỉ ảnh hưởng đến ba giây, ba giây , là một chú chim nhỏ vui vẻ.

 

Ba cô cháu tới huyện thành, Trúc T.ử Diệp dẫn hai đứa tiệm cơm quốc doanh.

 

Trúc Trường Trung thực hưng phấn, đây chính là đầu tiên đến tiệm cơm quốc doanh nha!

 

Về thôn , tha hồ mà khoác lác với đám bạn!

 

Trúc Trường Nghĩa chẳng hứng thú gì, nhíu mày Trúc T.ử Diệp.

 

“Tiểu cô cô, cô sẽ định bỏ bọn cháu , tự mua đồ đấy chứ?”

 

Trúc T.ử Diệp gượng, hì hì, cô đúng là ý định thật.

 

Vừa thấy biểu cảm của Trúc T.ử Diệp, Trúc Trường Nghĩa nháy mắt bĩu môi.

 

“Tiểu cô cô, cô thể vô tình như , cháu cùng cô mua đồ.”

 

Trúc T.ử Diệp: “Cháu ở đây cùng Trường Trung ăn thịt kho tàu , việc gì cứ cùng cô?”

 

Trúc Trường Nghĩa: “Cháu lớn thế từng tiêu tiền bao giờ! Cháu chỉ cùng cô, cảm nhận niềm vui khi tiêu tiền thôi.”

 

Trúc T.ử Diệp: “………”

 

Thằng cháu thứ hai chút tiềm chất phá gia chi t.ử thế nhỉ?

 

Trúc Trường Trung chuyện Trúc Trường Nghĩa Trúc T.ử Diệp bỏ một mua sắm điên cuồng, nên hiểu ý của Trúc Trường Nghĩa.

 

Chỉ cảm thấy hai phảng phất ngăn cản ăn thịt?

 

Nằm mơ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-58-giao-dich-cho-den-va-cuoc-gap-go-voi-cao-gia.html.]

Trúc Trường Trung nháy mắt phát huy ưu thế trẻ con, lôi kéo cánh tay Trúc T.ử Diệp : “Tiểu cô cô, tiểu cô cô, cháu còn ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh bao giờ ! Chúng cần gọi nhiều, chỉ gọi một phần thịt kho tàu là .”

 

Trúc Trường Nghĩa bất mãn: “Có cái gì ngon , còn ngon bằng tiểu cô cô !”

 

em ăn, chỉ ngon thôi.”

 

“Ai bảo, đại tẩu cũng ăn, đó mang về nhà chị đều ăn hết, tin em hỏi chị xem.”

 

Trúc Trường Trung bĩu môi, chuyện.

 

Trong lòng nghĩ: Thôi , miệng mồm chị thì lời ý gì?

 

Ngày nào cũng ăn cơm tiểu cô cô nấu, cũng thấy khen tiểu cô cô câu nào .

 

giáo dưỡng trong nhà khiến chuyện công khai chỉ trích chị dâu, đơn giản liền ngậm miệng .

 

Trúc T.ử Diệp trấn an: “Trường Trung ăn, Trường Nghĩa cháu ở đây cùng em ăn một bát thịt kho tàu . Cô bàn chút việc, chờ xong việc cô sẽ tìm các cháu. Yên tâm, chắc chắn sẽ dẫn cháu Cung Tiêu Xã mua đồ.”

 

Nghe lời , cả hai đều lộ nụ hài lòng.

 

Trúc T.ử Diệp sắp xếp thỏa cho hai đứa cháu, chính mới rời .

 

Thừa dịp ai, cô trốn gian hóa trang một phen, Trúc T.ử Diệp chợ đen.

 

Trước lạ quen, , Trúc T.ử Diệp nắm bắt nhịp điệu bán hàng ở chợ đen.

 

Đeo cái sọt lớn, xách cái rổ nhỏ, Trúc T.ử Diệp mở con đường bày sạp vỉa hè ở chợ đen.

 

Hai cân gạo tẻ bày , mắt liền một bóng đen bay tới.

 

Trúc T.ử Diệp nháy mắt lông tơ lưng dựng , đậu má, đây là gặp cảnh sát chìm ?

 

Nỗi sợ hãi của cô còn kéo dài ba giây, một giọng quen thuộc vang lên đỉnh đầu.

 

“Ái chà, đại t.ử, là cô ! tìm cô khổ quá!”

 

Trúc T.ử Diệp: “???”

 

Người chuyện chính là gã râu xồm mua nhiều gạo trắng của cô.

 

Lúc đang dùng giọng gió chuyện, vẻ chuyện nhỏ nhẹ thần bí.

 

Trúc T.ử Diệp xung quanh mấy “đồng nghiệp” ném tới ánh mắt tò mò: “………”

 

Thật sự, dùng giọng gió chuyện thì đừng , như bây giờ thật cũng cần thiết.

 

Anh vẻ thần bí, cuối cùng để xung quanh hết, cái tích sự gì ?

 

Trúc T.ử Diệp một lời khó hết râu xồm: “Đồng chí, tìm gì thế?”

 

Râu xồm trái , tiếp theo thần bí : “Việc lớn, cô cùng sang bên cạnh chuyện , ở đây đông quá.”

 

Trúc T.ử Diệp càng ngày càng nhiều tò mò tụ tập đây, vẻ mặt cạn lời.

 

“Đại ca, thể đừng như ? Anh bí mật, cuối cùng cả thế giới đều . Với cái giọng của ngài, thà cứ thoải mái hào phóng còn hơn.”

 

Râu xồm ngượng ngùng gãi gãi đầu, : “Hì hì, chính là giọng to, sửa .”

 

Trúc T.ử Diệp mang theo đồ đạc cùng lòng vòng bảy ngả tám rẽ một cái sân nhỏ.

 

Cô đương nhiên cũng tâm đề phòng.

 

gần đây cô tin tưởng trực giác của , gã râu xồm tuy rằng mặt mũi lộ bao nhiêu, nhưng hai mắt thanh chính, cử chỉ hàm hậu, giống ác.

 

Thứ hai, cô hiện tại sức lực lớn, đàn ông bình thường đối phó cô.

 

Lặng lẽ từ trong gian di chuyển một con d.a.o gấp, giấu trong túi quần.

 

Vạn sự chuẩn , liền dám nam bắc mượn gió đông.

 

Tới sân nhỏ, râu xồm mời cô nhà chính.

 

Cửa nhà chính mở toang, sáng sủa rộng rãi, mặc đ.á.n.h giá.

 

“Muội t.ử, là thế , gạo cô bán thật sự quá thơm. gọi cô tới, chính là bàn chuyện . thấy cô thể kiếm loại gạo cũng thường, cô xem, cùng chúng …… khụ, cái , gọi là gì nhỉ, hợp tác hợp tác?”

 

Trúc T.ử Diệp thầm trong lòng, quả nhiên tới .

 

Trên mặt là bất động thanh sắc, thở dài một : “Haizz, thể kiếm gạo như , vẫn là do con trai của dì nhỏ của bà chồng của bà cô thứ hai của ông bảy nhà , từ nơi xa gửi về. Bản , bản lĩnh lớn như .”

 

Râu xồm: “………”

Loading...