Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 257: Thiên Đạo Hảo Luân Hồi, Trời Xanh Tha Cho Ai
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:47:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cũng bởi vì sự kiện kho báu quá mức chấn động, mà khi chuyện phơi bày, Vu Gia Trang suốt một thời gian dài đều chìm trong bầu khí quỷ dị.
Một bộ phận cảm thấy cái thạch thất vốn dĩ chẳng đồ vật gì, hết thảy đều là do tự huyễn hoặc mà thôi. Một bộ phận khác đinh ninh rằng thạch thất khẳng định cái gì đó, chừng thật sự Trúc T.ử Diệp bọn họ âm thầm di dời.
mặc kệ là suy đoán kiểu gì, ngại với thanh danh Trúc gia cũng tệ lắm, Vu thôn trưởng cấm công khai bàn tán, cho nên bề ngoài cũng đến mức náo loạn quá khó coi. Đối với đại đa tới , đây bất quá cũng chỉ là một cái “dưa” to để hóng hớt cho vui miệng.
Đối với Cố lão tứ, đây là một tia hy vọng khả năng giấc mộng đổi đời của thành hiện thực.
đối với Miêu Thúy Oanh, đây là một đòn trí mạng trầm trọng, đủ để bà nếm trải sự thê lương của tuổi già. Bà liên tiếp gửi thư cho con trai ở nơi khác, hy vọng thể nhận tin, tới đón trở về.
mà thư một phong một phong, từ tàn thu đến trời đông giá rét, Miêu Thúy Oanh chung quy vẫn thể chờ con trai .
Mà giờ phút , bà bắt đầu cạn kiệt lương thực. Bà vốn dĩ tuổi cao, năng lực kiếm công điểm. Số tiền mang theo đó cũng sớm tiêu xài gần hết. Bà c.h.ế.t đói, bà sống sót, chờ con trai tới đón bà hưởng ngày lành.
Ban đầu, Miêu Thúy Oanh còn ăn xin trong thôn. trong thôn cuộc sống cũng chẳng dư dả gì, ăn uống dựa ý trời, nào nhiều dư lực để giúp đỡ bà ? Một kẻ kẻ vô ơnkhông liêm sỉ, còn thích!
Miêu Thúy Oanh ở trong thôn mơ màng hồ đồ xin ăn non nửa tháng, liền rốt cuộc xin nổi bất luận hạt lương thực nào nữa.
Có với Miêu Thúy Oanh: “Ngươi là xin cái giấy chứng nhận, lên huyện thành mà xin cơm ! Người thành phố đời sống khấm khá, khẳng định cái cho ngươi ăn!”
“ đấy, thành phố kẽ ngón tay lọt xuống một ít, liền đủ cho ngươi ăn no .”
Miêu Thúy Oanh , bà tuổi lớn, trời lạnh thế , bà sợ chính còn đến huyện thành liền c.h.ế.t cóng giữa đường. , bà cũng sẽ c.h.ế.t đói.
Ở cái thời đại mà mỗi đều ăn đủ no , ai sẽ lòng đồng cảm tràn lan cùng dư thừa năng lực tới tiếp tế cho bà . Miêu Thúy Oanh nghĩ nghĩ , cuối cùng vẫn quyết định ngoài, lên huyện thành xin cơm.
Đi đường tới huyện thành, Miêu Thúy Oanh chỉ một cảm thấy may mắn. Cũng may lúc lo hậu sự cho Chu Thành, chỉ một bộ quần áo đơn giản nhất. Số quần áo còn , bà đều giữ hết. Giờ khắc , bà đem tất cả quần áo chống rét trong nhà đều mặc lên , thật sự coi như là trong ba tầng ngoài ba tầng.
Tuổi già sức yếu cộng thêm tầng tầng lớp lớp quần áo khiến bà hành động càng thêm bất tiện. Khi bà lê lết đến huyện thành thì trời quá trưa.
Mặc kệ từ nam đến bắc, Miêu Thúy Oanh thấy nhà cửa xuất hiện, hai mắt liền phát tia sáng như dã thú thấy mồi, từng bước một tới, bắt đầu gõ cửa từng nhà.
Huyện thành sinh hoạt xác thật hơn nông thôn một chút, nhưng lớn một bộ phận nhân gia cũng của dư. Nông thôn kiếm tiền dễ, nhưng dựa núi rừng, mùa hè thể đào rau dại, mùa đông cũng thể bẫy con thỏ, gà rừng. Người thành phố tiền lương, phiếu gạo, nhưng mua sắm vật tư bằng phiếu, sinh hoạt cả nhà cơ hồ đều là định lượng.
Đương nhiên là nhiều sẽ chợ đen mua thêm lương thực. ở chợ đen bỏ giá cao mua đồ ăn về, dựa cái gì bố thí cho một bà già quen ?
Ngươi bà đáng thương? Trong thế giới , những kẻ đang đau khổ giãy giụa cầu sinh, ai mà đáng thương? Mọi nỗi khổ của , cũng bất quá là mỗi tạo hóa của riêng thôi!
Có thể xin cơm, là vận khí của ngươi; xin cơm, cũng là vận khí của ngươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-257-thien-dao-hao-luan-hoi-troi-xanh-tha-cho-ai.html.]
Miêu Thúy Oanh tới huyện thành ngày đầu tiên, miễn cưỡng điền bụng, bình an vượt qua. Ngày hôm , cũng là qua loa đại khái. Ngày thứ ba vận khí , ăn cái lửng ...
Cứ như từng ngày trôi qua, Miêu Thúy Oanh ở huyện thành kéo dài tàn non nửa tháng. Ăn xin ngày nào cũng thể xin đồ ăn, hôm nào xin nhiều, bà liền giữ một chút. Vạn nhất ngày hôm xin , bà cũng đến mức c.h.ế.t đói.
Bà ngủ ở nhiều nơi, đôi khi là cái ngõ nhỏ hẹp hòi nhất, đôi khi là mái hiên rộng rãi, đôi khi là dựa bức tường ngoài phòng bếp nhà ai đó... Mặc kệ là nơi nào, thường là nơi tiếp cận ấm nhất.
Bà thể dừng ở một chỗ quá lâu, bởi vì ai sẽ dăm ba bảy lượt bố thí cơm canh cho bà . Cung cấp dài hạn như thế, gọi là bố thí tình thương, gọi là “tùy cơ dưỡng lão”.
Vu bà bà đại khái cả đời đều nghĩ tới, bà còn thể hai gặp cùng một ăn xin trong đời. Một là khi bà còn niên thiếu, một là khi bà tuổi già.
Nhìn thấy Miêu Thúy Oanh với bước chân hỗn độn, dáng vẻ chật vật dơ bẩn, trong đầu Vu bà bà tức khắc hiện lên hai câu thơ: “Thiên Đạo hảo luân hồi, trời xanh tha cho ai!”
Miêu Thúy Oanh đại khái cũng nghĩ tới kiếp còn ngày gặp Vu bà bà, còn là trong tình cảnh chật vật như thế .
Nhìn xem năm đó bà vứt bỏ lương tri để phản bội ân nhân cứu mạng a, lúc trượng phu cùng tỷ cộng đồng phản bội, rơi cảnh đòi đ.á.n.h, hiện giờ ăn mặc sạch sẽ thể diện, ở trong căn nhà lớn tại huyện thành .
Mà bà ? Con trai để ý tới, trượng phu c.h.ế.t t.h.ả.m, chính vãn cảnh thê lương, lảo đảo ăn xin...
Vì cái gì? Người với chi gian chênh lệch lớn đến như ? Vì cái gì bà cơ quan tính tẫn cả đời, vẫn là thể trôi chảy bình an? Vì cái gì Vu Thanh Thanh cái gì đều cần , thể vẫn luôn hưởng thụ cuộc sống nhất?
Niên thiếu là tiểu thư nuông chiều, tuổi già là lão phụ nhân con cháu hiếu thuận. Nếu chính năm đó tay, mụ chẳng là trôi chảy cả đời ?
Không công bằng! Quá công bằng!
Miêu Thúy Oanh nội tâm điên cuồng gào thét, nhưng cũng gió lạnh trời đông giá rét đông cứng biểu cảm của bà , tất cả cảm xúc thế nhưng hề hiển lộ ngoài, tất cả đều che lấp khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn và sương gió.
“Tỷ tỷ, ngươi đáng thương đáng thương , hơn một tháng ăn một bữa cơm no! Tỷ tỷ, cầu xin ngươi, đáng thương đáng thương ! Giúp giúp với!”
Vu bà bà đang ở cửa viện nhị tiến, bà vốn định đón Nhị Bảo cùng Tam Bảo về ăn cơm. Nhìn thấy Miêu Thúy Oanh vốn là ngoài ý , bà cũng để trong lòng. Ai ngờ đến, Miêu Thúy Oanh thế nhưng còn mặt mũi hướng bà ăn xin?
Vu bà bà kinh ngạc bà , khuôn mặt quanh năm bình tĩnh gợn sóng lúc cũng chút nứt .
“Ngươi... mặt ?”
Miêu Thúy Oanh ngớ : “Cái gì?”
“Ta , mặt mũi ngươi ? Sau khi trải qua nhiều chuyện như , ngươi còn thể mặt dày mày dạn gọi là tỷ tỷ, bảo đáng thương ngươi? Tuy đại sự câu nệ tiểu tiết, nhưng cũng khó ngươi thể co dãn đến mức ! Làm đến cái phần của ngươi, cũng coi như là một loại cực hạn !”