Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 207: Khách Quý Đến Nhà Và Tin Vui
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:45:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau ngày hôm nay, Đại Bảo bắt đầu những ngày ở nhờ nhà họ Trúc.
Diêu thị chỉ sợ bạc đãi đứa cháu ngoại lớn , đồ ăn Trúc T.ử Diệp mang đến đều ưu tiên cho Đại Bảo. Chuyện thể , lâu dần chẳng sẽ phá hỏng tình cảm giữa Đại Bảo và các chị em họ ! Huống chi, Trúc T.ử Diệp sớm dặn Đại Bảo, mỗi tuần nàng đều sẽ gửi đồ ăn đến, bảo Đại Bảo đừng tiếc rẻ mà hãy chia sẻ với các chị.
Vì thế, Đại Bảo sức khuyên bảo Diêu thị chia cho các chị em họ. Khi Đại Bảo nghiêm túc khuyên bảo với khuôn mặt nhỏ nhắn, Diêu thị vì trong lòng chút e dè, theo bản năng liền theo lời Đại Bảo.
Thế là, đám trẻ học nhà họ Trúc cộng thêm Trúc Thiên Thiên đều bước giai đoạn nâng cao chất lượng bữa ăn. Đại Bảo và các chị học, bất kể lương khô là gì, thức ăn đều sẽ thịt hoặc trứng kèm.
Cố Cảnh Hoài vẫn như cũ trả tiền cho đại đội, để nhà họ Trúc cử mỗi sáng lấy một bình sữa dê về nấu cho bọn trẻ uống. Lá và mật ong Trúc T.ử Diệp đó cũng mang về.
Một tuần trôi qua, khi Trúc T.ử Diệp đạp xe đón Đại Bảo về nhà, thuận tiện với nhà chuyện tổ chức tiệc tân gia nhỏ. Cũng mời ngoài, chỉ là trong nhà cùng ăn bữa cơm, nhận cửa nhận nhà.
hiện giờ việc đồng áng còn bận, cũng thể cả gia đình mười mấy đều xin nghỉ ! Nếu Vu thôn trưởng trọc đầu mất.
Diêu thị ngoài miệng đồng ý, đến ngày hôm chỉ bảo vợ chồng Trúc Trường Minh bế theo Đại Nha, dẫn theo mấy đứa con của Trúc Trường Trung cùng . Trúc Trường Nghĩa và Trần Mỹ đều , nhưng bữa trưa thể ngoài đến chỗ Trúc T.ử Diệp ăn.
Còn lớn, Diêu thị nghĩ cơ hội ! Lúc vẫn nên cố gắng quá phô trương gây phiền toái cho con gái.
Trừ những nhà họ Trúc, Trúc T.ử Diệp cũng chỉ mời một Cao Đại Tráng. Chuyện mua nhà vốn dĩ cũng chỉ . Còn đồng nghiệp của Cố Cảnh Hoài thì mời ai, ngay cả Lý tổ trưởng và Vương tổ trưởng cũng .
Bữa trưa do Trúc T.ử Diệp tự tay : gà nướng, sườn xào chua ngọt, bắp cải xào, cá hấp, khoai tây sợi chua cay, đậu phụ kho thịt, đậu cove xào, thịt xào ớt xanh, cà tím giã tỏi, nộm dưa chuột. Cuối cùng nấu một bát canh trứng cà chua. Mười món một canh, sắc hương đều đủ.
Chờ nhà họ Trúc đến nơi, Trúc T.ử Diệp xong.
Người nhà họ Trúc thấy tòa nhà lầu ba tầng cũng vô cùng khiếp sợ và kinh ngạc. Đặc biệt là Vu Nguyệt Lan và Trúc Trăn Trăn, đại khái con gái chính là thích những thứ xinh . Hai khi ăn cơm còn quanh tòa nhà mấy vòng. Trúc Thiên Thiên dắt Đại Nha chậm rãi theo hai , đôi mắt to cũng tràn đầy sự yêu thích đối với ngôi nhà xinh .
Chỉ chốc lát , Cố Cảnh Hoài dẫn Trúc Trường Nghĩa và Trần Mỹ về. Cố Cảnh Hoài và Trúc Trường Nghĩa đều ở xưởng sắt thép, chỉ là nội dung công việc khác , ngày thường ít giao thoa. Lúc đến nhà Cố Cảnh Hoài ăn cơm, xong việc buổi sáng liền đợi ở cổng xưởng. Hai qua Cung Tiêu Xã đón Trần Mỹ cùng về phía nhà lầu.
Vừa lúc ở cửa đụng Cao Đại Tráng cũng đang đến.
Đây là đầu tiên Cố Cảnh Hoài gặp Cao Đại Tráng. Hắn là ai, nhưng cửa nhà , còn ôm một quả dưa hấu to, xách một túi đào, giọng oang oang gọi: “Trúc t.ử, tới đây.”
Những mặt ở đây, trừ Trúc Trăn Trăn, kỳ thật đều tính là tương đối văn nhã. Lần đầu tiên gặp chất giọng như thế , nhà họ Trúc đều kinh ngạc. Ngay đó nghĩ đến lời dặn dò đó của Trúc T.ử Diệp, đoán chừng đây là vị “khách nhân” . Vội vàng đều nở nụ , thể hiện sự chân thành để sự hiếu khách của gia đình.
Trúc T.ử Diệp , : “Cao đại ca, gọi bé thôi, em thấy . Bên ngoài nóng, mau ! Ơ? Sao các cùng thế?”
Cố Cảnh Hoài chậm rãi đến bên cạnh Trúc T.ử Diệp, bất động thanh sắc chen giữa hai , ôn hòa : “Gặp ở cửa, Cao đại ca.”
Trả lời vợ xong, Cố Cảnh Hoài chào hỏi Cao Đại Tráng.
Cao Đại Tráng thần kinh thô cực kỳ, một chút cũng nhận điều gì, tùy tiện ha hả : “Muội phu.”
Một tiếng “ phu” thật sự Cố Cảnh Hoài sướng cả thể xác lẫn tinh thần. Nhìn bộ dạng của Cao Đại Tráng, Cố Cảnh Hoài còn chút ghen tuông nào với đối tác từng gặp mặt của vợ nữa.
Cái nhan sắc , tuyệt đối gu của vợ ! Cái tính cách , cũng tuyệt đối gu của vợ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-207-khach-quy-den-nha-va-tin-vui.html.]
Cao râu xồm: ……… Cậu đang khinh thường nhan sắc của ?
Cũng may mắn Cao Đại Tráng Cố Cảnh Hoài trong lòng đang đắc ý, nếu trừng mắt lên thì biểu cảm đó càng dọa .
Mấy hàn huyên vài câu, nhanh ch.óng nhà. Khách sáo qua , tất cả đều nhập tiệc.
Tay nghề của Trúc T.ử Diệp chê , hơn nữa gia vị trong gian đầy đủ, hương vị món ăn càng thêm mỹ vị. Cao Đại Tráng ăn đến dừng đũa , liên tục tán thưởng.
“Trúc t.ử, tay nghề của em thật đấy!”
“Muội phu, thật! Sau lộc ăn !”
“Ngon, ngon thật!”
Bởi vì Cao Đại Tráng coi là vị khách duy nhất theo đúng nghĩa hôm nay, đám Trúc Trường Minh đều tiếp rượu . Một bữa xuống, Cao Đại Tráng thật sự là ăn uống no say, cực kỳ thỏa mãn.
Tuy nhiên đang ăn giữa chừng, Vu Nguyệt Lan đột nhiên buông đũa, che miệng chạy ngoài. Trúc Trường Minh sắc mặt biến đổi, vội vàng chạy theo.
Trúc T.ử Diệp : “Mọi cứ ăn , em xem .”
Bên ngoài, Vu Nguyệt Lan xổm bên sân, nhịn nôn khan.
“Nguyệt Lan, em thế? Có ? Có ăn trúng cái gì ? Có cần bệnh viện xem ?”
Vu Nguyệt Lan nôn khan hai tiếng, : “Tiểu cô cô, , cháu nãy ngửi thấy mùi gà nướng chút buồn nôn, ngoài hóng gió là đỡ nhiều .”
Giữa mày Trúc T.ử Diệp khẽ động, hỏi: “Cháu... kỳ kinh nguyệt của cháu là ngày nào? Tháng chậm ?”
Lời thốt , Trúc Trường Minh và Vu Nguyệt Lan đều cứng đờ. Hai vợ chồng , trong mắt đều lấp lánh sự vui sướng và hưng phấn.
Trúc Trường Minh lắp bắp: “Tiểu... tiểu... tiểu cô cô...”
“Đừng tiểu nữa, mau về phòng ăn cơm, ăn xong đưa vợ cháu bệnh viện huyện khám ngay. Có , tìm bác sĩ là .”
“Vâng, cháu , tiểu cô cô!”
Trúc Trường Minh hưng phấn đỡ Vu Nguyệt Lan nhà.
Trúc T.ử Diệp dặn dò: “Vợ cháu giờ ngửi mùi tanh, lát nữa lấy cho vợ cháu ít đồ thanh đạm thôi.”
“Vâng, cháu ạ.”
Vu Nguyệt Lan hiển nhiên cũng vui đến ngây , cả quá trình đều ngơ ngác một lời. Về phòng xong, mấy cũng tuyên bố rộng rãi, chỉ Vu Nguyệt Lan thể dày , ăn chút đồ thanh đạm. Mọi thấy thế cũng hỏi nhiều, chỉ quan tâm vài câu.