Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 173: Tâm Tư Đen Tối Của Cao Văn Tú
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:43:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Tiểu Bân Cao Văn Tú phong lưu, tính là gì. cũng chẳng , hơn nữa Cao Văn Tú trong nhà bối cảnh, nguyện ý tâng bốc gã. Quan hệ giữ , ngày gã về thành phố, chừng thể giúp đỡ chính lúc nguy cấp!
Bởi , mặc dù chuyện Vu Kim Chi cùng Cao Văn Tú tằng tịu với , Vu Tiểu Bân cũng tố cáo gì, ngược còn giúp gã che giấu. nghĩ tới, Cao Văn Tú - gã công t.ử bột , tới nông thôn cũng thể phong lưu như . Tán tỉnh một còn đủ, còn đổi khác?
Vu Tiểu Bân do dự : “Không thấy làng xóm ai lớn lên đặc biệt , con gái nông thôn, còn mong các cô đến mức nào a?”
Kỳ thật em gái lớn lên đoan chính, nhưng để em gái cái tên phong lưu tai họa. mà nghĩ , em gái cũng là kẻ phong lưu. Hai đụng , còn là ai tai họa ai ?
“………”
Nghe Vu Tiểu Bân như , Cao Văn Tú cũng hỏi nhiều nữa, chỉ là ánh mắt tối sầm .
Lúc Đại Bảo dậy học, Nhị Bảo còn đang ngủ nướng. Chờ Trúc T.ử Diệp trở về, Nhị Bảo mới tỉnh.
“Nương, ca ca học ạ?”
“Rồi, con cũng dậy tiễn con.”
Nhị Bảo nghĩ tới cái gì, cái nhỏ bé trốn trong chăn run run.
“Trường học là nơi như , vẫn là để ca ca thôi, con ở nhà ngoan ngoãn, sẽ hảo hảo chờ ca ca trở về.”
Trúc T.ử Diệp: “………”
Ha hả, con đừng tưởng rằng con biểu hiện ngoan ngoãn như thế thì sự thật là con thích học.
Cũng do một nhà ở bên lâu hình thành thói quen . Đại Bảo bình thường ở nhà cũng chuyện, rõ ràng là một đứa trẻ yên tĩnh, nhưng bé học, trong nhà thật giống như thiếu cái gì đó, cực kỳ quen.
Không chỉ Trúc T.ử Diệp quen, ngay cả Nhị Bảo cũng lải nhải: “Cha cảm thấy gì, ca ca học liền cảm giác trong nhà thiếu nhiều thứ.”
Trúc T.ử Diệp: “………”
Không hổ là con trai , thật cùng cảm thụ giống .
Thời tiết ấm dần, nhà Trúc T.ử Diệp sớm ăn ba bữa một ngày. Không con trai lớn bên cạnh, Trúc T.ử Diệp cùng con thứ hai con thứ ba ăn bánh bao bắp hương sữa và lạp xưởng xào cải thìa.
Tam Bảo cũng mọc răng, sớm thể ăn dặm. Bánh bao bắp hương sữa ngâm sữa dê, Tam Bảo ăn cũng thực vui sướng.
Dê là của đội sản xuất, Cố Cảnh Hoài thỏa thuận một tháng đưa cho đội sản xuất 5 hào, Vu thôn trưởng liền vui vẻ để Cố Cảnh Hoài mỗi ngày vắt sữa. Hiện tại thời tiết ấm, Cố Cảnh Hoài mỗi ngày khi đều vắt sữa, vắt xong mang về mới rời .
Nhị Bảo cùng Tam Bảo ngay từ đầu đều chịu nổi mùi tanh của sữa dê. Chờ đến khi Trúc T.ử Diệp dùng hạnh nhân nấu cùng sữa dê để khử mùi tanh, hơn nữa thêm một chút đường trắng, bộ khẩu cảm sữa dê đều tăng lên. Không chỉ Nhị Bảo Tam Bảo thích uống, Đại Bảo khi ngửi thấy, mày cũng giãn nhiều.
Cho hai đứa con ăn xong, Trúc T.ử Diệp trong lòng chút yên . Từ hiệu sách trong gian lấy một quyển danh tác thế giới, Trúc T.ử Diệp bắt đầu . Nàng sách cả buổi chiều, Nhị Bảo thì mang theo Tam Bảo chơi trong sân.
Sắp đến giờ Đại Bảo tan học, Trúc T.ử Diệp yên.
“Nhị Bảo, đưa con và em sang nhà Vu bà bà, đón con tan học.”
Nhị Bảo dẩu cái miệng nhỏ : “Ca ca thể tự về ạ?”
Trúc T.ử Diệp lộ nụ từ mẫu: “Nếu , con cùng nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-173-tam-tu-den-toi-cua-cao-van-tu.html.]
Nhị Bảo trừng lớn đôi mắt to ngây thơ, nháy mắt ngoan ngoãn.
“Nương, mau , ca ca khả năng đều chờ thật lâu . Con bảo đảm ngoan ngoãn, cũng sẽ trông em.”
Trúc T.ử Diệp: “………”
Chỉ con là ranh ma nhất!
Đưa hai đứa con sang nhà hàng xóm, Trúc T.ử Diệp bắt đầu về phía trường tiểu học.
Cổng trường, Trúc Trường Trung đang lừa phỉnh Đại Bảo.
“Đại Bảo, hôm nay về nhà bà ngoại với !”
Đại Bảo ngoan ngoãn : “Ngũ ca, em , em và Nhị Bảo khẳng định đang chờ em về nhà.”
Đang , liền thấy bóng dáng Trúc T.ử Diệp. Đại Bảo nháy mắt hưng phấn vẫy tay: “Nương, con ở đây!”
Đây thể là ít Đại Bảo lộ tính trẻ con. Cậu bé dù sớm hiểu chuyện, nhưng đứa trẻ nhỏ như ngày đầu tiên học cũng sẽ nhớ nhà nhớ . Nhìn thấy Trúc T.ử Diệp xuất hiện, tự nhiên liền toát sự hưng phấn.
Trúc T.ử Diệp cũng gấp chờ nổi chạy tới, xoa đầu mấy đứa Trúc Trường Trung, xổm xuống ôm lấy Đại Bảo.
“Bảo bối, ngày đầu tiên học cảm giác thế nào?”
Đại Bảo trong mắt toát rõ ràng vẻ nhụ mộ, ngoan ngoãn : “Nương, con thích học, biểu ca biểu tỷ đều chăm sóc con, thầy cô và các bạn cũng .”
Nghe Đại Bảo như , Trúc T.ử Diệp yên tâm.
“Vậy là , hôm nay lo lắng cho con cả ngày. Đi, chúng về nhà. Trở về món ngon khao Đại Bảo bối vất vả của chúng .”
Trúc Trường Trung mấy mà hâm mộ, học thế nhưng cũng cần khao, thật đúng là chuyện !
Trúc T.ử Diệp đầu với ba đứa cháu: “Các cháu cũng theo cô, hôm nay cô út món ngon cho các cháu.”
Trúc Trường Trung: “Oa nga ~ hạnh phúc ~ liền theo cô út cơm ngon ăn!”
Trúc Trăn Trăn cũng nuốt nước miếng, nhưng theo thói quen dỗi Trúc Trường Trung: “Suốt ngày chỉ ăn, trong nhà ăn nhiều nhất!”
Trúc Trường Trung: “Ai , em như nhị ca còn phục !”
Trúc Trăn Trăn tưởng tượng đến sức ăn của Trúc Trường Nghĩa, nháy mắt câm miệng. Tính , đại bá nương sinh mấy đứa con trai, sức ăn đều tặc lớn. Rõ ràng đại bá phụ cùng đại bá nương ăn uống cũng nhiều a, đây là giống ai?
Trẻ con Trúc gia đều cô út nhà thiếu lương thực, cũng giả khách sáo, nếu nàng gọi, đó là thật lòng hy vọng bọn họ . Vì thế, ba đứa trẻ Trúc gia cũng ngượng ngùng, trực tiếp tính toán theo Trúc T.ử Diệp.
Cao Văn Tú chính là lúc xuất hiện. Buổi sáng thấy phụ nữ tới đưa con học, liền nàng là một yêu thương con cái. Bởi , đến giờ tan học, cũng lập tức chạy tới.
Nhìn thấy Trúc T.ử Diệp bên cạnh Đại Bảo, cảm giác quen thuộc của Cao Văn Tú càng nặng. Hắn bừng tỉnh nhớ tới, lúc mới tới Vu Gia Trang, khi Vu Gia Trang phái xe bò tới đón đám thanh niên trí thức xuống nông thôn, xe chính là hai con . Chỉ là biến hóa quá lớn, nhất thời nhận . Mà đứa nhỏ vẫn là khuôn mặt đó, chỉ là cao lên một chút.
Hai con tụ một chỗ, mới nhớ tới Trúc T.ử Diệp là ai. lúc để trong lòng, hiện giờ vẫn tên họ. Chỉ nhớ mang máng, lúc gã đàn ông đ.á.n.h xe bò hình như gọi nàng là “Trúc nha đầu”?