Xuyên Về Nông Thôn: Mang Theo Hai Tiểu Bảo Và Một Kho Y Thuật - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-02-13 01:26:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu Lệ , con mau về phòng , kẻo chạm mặt.” Nhiếp thị sắc mặt khó coi với con gái. Đỗ Tiểu Lệ mặt mày tái mét, trong lòng cũng bắt đầu sợ hãi.

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhiếp thị, run giọng hỏi: “Nương, nếu như các nàng thật sự c.h.ế.t ở trong đó thì !”

Nhiếp thị đỡ nàng về, trầm giọng : “Hãy lấp cái giếng , mời đạo sĩ đến siêu độ, nếu siêu độ thì trấn áp. , nhất định bảo vệ Đại Hoa, cứ là Vương Nhị Nha sơ ý trượt chân rơi xuống, dù cũng chẳng ai thấy.”

Tay Đỗ Tiểu Lệ run rẩy, tuy bình thường nàng chẳng thèm để cặp nương con mắt, nhưng từng nghĩ đến chuyện hại c.h.ế.t các nàng. Nếu các nàng thật sự c.h.ế.t trong cái giếng , thì căn nhà nàng cũng dám ở nữa, ở tiền viện cũng sẽ ám ảnh.

Đi đến cửa Đông ốc, hai nương con thấy Vương Đại Hoa đang co rúm ở góc tường, cơn giận lập tức bốc lên. Đỗ Tiểu Lệ ghê tởm trừng mắt nàng , nghiến răng nghiến lợi suýt chút nữa kiểm soát cảm xúc.

Vương Đại Hoa sợ hãi kêu lên: “Nương, con sợ…”

Đỗ Tiểu Lệ tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, chỉ nàng mắng: “Cái đồ lỗ vốn nhà ngươi, ngươi xa đến thế, lẽ ngay từ đầu nên bóp cổ c.h.ế.t ngươi !”

Vương Đại Hoa thể tin nổi vẻ mặt dữ tợn của nương , cả đều mắng đến ngây dại. Nhiếp thị liếc nàng một cái lạnh nhạt, đỡ con gái : “Cẩn thận đứa bé trong bụng, đừng giận nữa.”

“Ta giận cho , … khụ… bụng đau quá.”

Nhiếp thị sắc mặt đại biến: “Mau, mau nhà xuống.”

··········

Bên giếng nước.

Thủy Hầu T.ử lên bờ, sắc mặt quái dị với : “Ta thật sự từng thấy chuyện quái gở như , đáy giếng chỉ bấy nhiêu, lặn tìm tìm mấy vòng cũng chẳng thấy nửa bóng .”

Chuyện quả thực kỳ lạ, đáy giếng yên tĩnh, sắc mặt ít nhiều đều chút quái dị. Lúc một lão nhân : “Có lẽ nào là quỷ che mắt?”

Mới sáng sớm mà nhắc đến chữ ‘quỷ’ khiến ai nấy đều lạnh sống lưng, gió lạnh sáng sớm thổi qua càng cảm thấy rợn .

“Các ngươi còn nhớ Yến T.ử nhà Lão Ngũ mấy năm ? Nàng nhảy xuống nước tự vẫn, tìm mấy ngày cũng thấy xác, lão nhân , đó là quỷ che mắt, bảo con trai nàng quỳ bên bờ ao gọi, lát cái xác liền nổi lên.”

4.Nói như thì càng đáng sợ hơn.

Vương Vinh Hoa sợ đến tái mặt, chuyện kể từng trải qua, quả thực quá huyền ảo.

Vương Đại Sơn vẫn một bên, liền chen qua đám đông, rạp xuống miệng giếng kêu: “Nương, nương ! Nương ơi!” Vừa gọi gọi, nhịn lên.

“Nương, , các mau !”

Từng giọt nước mắt rơi xuống đáy giếng, b.ắ.n lên những gợn sóng lăn tăn mặt nước vốn yên tĩnh và đục.

“Nương, sẽ ngoan ngoãn lời, nghịch ngợm nữa.”

Những lớn xung quanh đều im lặng . Cảm xúc của Vương Đại Sơn dần dần kích động, lớn: “Nương, , nhất định sẽ báo thù cho các , sẽ g.i.ế.c hết bọn chúng, là Vương Đại Hoa hại c.h.ế.t các , nhất định sẽ g.i.ế.c hết bọn chúng!”

“Xảy chuyện gì ?”

“Ta !”

Nghe lời Vương Đại Sơn , bắt đầu bàn tán xôn xao. Sắc mặt Vương Vinh Hoa vô cùng khó coi, Vương Ngọc Thư và Lâm Lan Quyên cũng tối sầm mặt .

“Nếu vớt lên thì mau báo quan , quan phủ đội vớt xác chuyên nghiệp.” Vương Đại Sơn vẫn kiên trì kêu gọi: “Nương, .”

lúc , đáy giếng chợt vọng lên tiếng vang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nong-thon-mang-theo-hai-tieu-bao-va-mot-kho-y-thuat/chuong-34.html.]

“Mau kéo chúng lên.”

Giọng truyền từ đáy giếng, trống rỗng mang theo tiếng vọng, khiến rợn tóc gáy.

Vương Đại Sơn nước mắt nhòa tầm mắt, nên rõ, lau mắt, phát hiện nương đang ôm , thang lên.

“Nương, nương c.h.ế.t!” Vương Đại Sơn kích động về phía những xung quanh.

Những lớn nhát gan lúc dám xuống đáy giếng. Đã qua bao lâu , Thủy Hầu T.ử nước ngoi lên thở mấy lượt, hai nương con còn thể sống ?

“Ngươi… ngươi là là quỷ?”

Thủy Hầu T.ử vốn dĩ gan lớn, Yến T.ử năm xưa cũng là do vớt lên, bên giếng, hai nương con ướt sũng đáy giếng, sắc mặt vô cùng quái dị.

Tô Nguyệt cũng nàng đáy giếng quá lâu, đối với bọn họ mà , nàng còn sống sót là chuyện thể tin nổi. Nàng khả năng bơi lội bình thường, thành giếng mọc đầy rêu phong, trơn trượt, nàng mang theo một đứa bé, chỉ sợ nổi mặt nước giữ bao lâu. Nàng cũng chẳng cách nào, nhờ gian dòng chảy thời gian khác biệt với bên ngoài, vốn dĩ nàng thể nhanh.

nàng cần thời gian để hồi phục, cũng cần thời gian cứu chữa Vương Nhị Nha, lẽ thể ngoài, nhưng Thủy Hầu T.ử đang ở đáy giếng, nàng cũng thể mạo hiểm xuất hiện. Cứ lữa qua như nên mới chậm trễ cho đến tận bây giờ.

Nàng nghĩ một kế, : “Chúng đương nhiên là , hai nương con suýt c.h.ế.t, nhưng lúc gần kề cái c.h.ế.t hình như thấy Bồ Tát đến cứu chúng .”

Lời của nàng chẳng ai tin.

Tô Nguyệt sốt ruột : “Hãy thả thùng nước xuống , kéo đứa bé lên , thật sự sắp đông cứng .”

Mặc dù trong lòng đầy rẫy nghi vấn, nhưng vẫn theo lời Tô Nguyệt , tiên kéo đứa bé lên.

Vương Đại Sơn , nước mắt nước mũi tèm lem cả mặt, chỉ lặp lặp một câu: “Nương c.h.ế.t thật là quá, quá.” Sau khi Vương Nhị Nha kéo lên, kiểm tra một lượt, phát hiện cô bé thật sự , chuyện quá đỗi kỳ lạ, khiến đều cảm giác rợn tóc gáy.

Đặc biệt là Thủy Hầu Tử, càng nghĩ càng thấy sởn gai ốc. Hắn thật sự tìm khắp đáy giếng mà thấy ai, hai bằng an vô sự từ chui ? là gặp chuyện sống thấy quỷ .

Tô Nguyệt men theo thang leo lên, dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t lấy , lúc mới kéo lên, nàng bệt xuống đất thở dốc từng . lúc mặt trời cũng ló dạng, tắm ánh mặt trời khiến mới xóa bỏ ý niệm nghi ngờ nàng là quỷ.

“Nương.”

Vương Đại Sơn sờ soạng mãi, đó nhào lòng Tô Nguyệt nức nở. “Nương và thật sự quá .”

Tô Nguyệt giơ tay ôm lấy , nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng để an ủi. “Được , nương , nam nhi đại trượng phu, nước mắt rơi dễ dàng, đừng nữa.”

Vương Đại Sơn một lúc lâu mới bình tĩnh , nhưng vẫn bám c.h.ặ.t lấy Tô Nguyệt, như thể sợ nàng biến mất.

Lúc những dân làng vây quanh đều tò mò hỏi: “Hai nương con ngươi ở đáy giếng lâu như , , Thủy Hầu T.ử tìm mấy lượt cũng thấy?”

Tô Nguyệt giả vờ khó hiểu : “Ta cũng nữa, chỉ nhớ rơi xuống nước thì ngất , đó thấy Bồ Tát, khi tỉnh thì đứa bé ở trong lòng , liền ôm nó men theo thang mà bò lên.”

“Vậy là Bồ Tát hiển linh .”

là mạng lớn, đại nạn c.h.ế.t, ắt hậu phúc.”

Lưu Xuân Hoa lớn tiếng : “Ai còn dám Tô Nguyệt là chổi, Bồ Tát còn đến cứu nàng , cho mà , nàng đại phúc khí đó.”

Tô Nguyệt liếc Lưu Xuân Hoa, thầm ghi nhớ ân tình của nàng trong lòng.

Kể từ khi nàng xuyên đến nay, chỉ cảm nhận thiện ý từ Lưu Xuân Hoa.

 

Loading...