Bác gái họ Lý: "Cháu gái của xuống nông thôn bác sĩ." Trong giọng điệu còn ẩn chứa ý tứ khoe khoang.
Lâm Dư Dư : "Dì họ, đây là quả nhỏ mới mùa do đại đội hái. Cháu mang tới cho dì, vì lát nữa cháu còn việc nên cháu ."
Bác gái họ Lý quả nho chừng hai ba cân ở đó, cũng ít tiền. Lại tiền, chủ yếu là trái cây quý. Bác gái chặn : "Cháu ở ăn cơm , chị dâu họ của cháu nhắc mãi khi nào cháu tới."
Lâm Dư Dư con dâu bác gái họ Lý, tính cách trương tự bác gái họ Lý là một cởi mở. Tuy nhiên cô cảm thấy đối phương lý do gì mà nhắc mãi nên chắc là nhớ mãi thịt của cô.
Lâm Dư Dư: "Không ăn, lát nữa cháu còn việc nên cháu về đại đội."
Bác gái họ Lý: "Dư Dư..." Bác gái tiến tới nắm tay Lâm Dư Dư kéo cô sang bên cạnh: "Dư Dư, chị dâu họ của cháu giới thiệu đối tượng cho cháu?"
Lâm Dư Dư:..."
Bác gái họ Lý: "Là em trai họ của gia đình chị dâu họ của cháu, lớn hơn cháu 2 tuổi. Dì họ từng gặp thằng nhóc đó, là một hoạt bát, vóc dáng cao to và lớn lên tệ." Bác gái họ Lý con dâu nhắc mãi Lâm Dư Dư, thật là nhớ thịt của Lâm Dư Dư mà là em trai họ nhà thành đối tượng xem mắt. Cô từng gặp Lâm Dư Dư, cảm thấy Lâm Dư Dư điều kiện tồi.
Đầu tiên, Lâm Dư Dư là thanh niên trí thức xuống nông thôn nên thì sợ nhận lung tung, bậy bạ. Người trong huyện thành sợ nhất cái gì? Sợ nhất trong nhà từ nông thôn lên nhận lung tung, bậy bạ. Tiếp theo, Lâm Dư Dư là học sinh cấp ba, bằng cấp đầy đủ. Hơn nữa, em trai họ cũng là học sinh cấp 3 nên hai xứng đôi ở phương diện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nien-dai-van-ta-khong-lam-giup-viec-cho-nu-chinh-nua/chuong-216.html.]
Thứ ba, Lâm Dư Dư là của huyện thành mà em trai họ của cô cũng , chỉ là điêu kiện gia đình tương đương .
Thứ tư, Lâm Dư Dư là bác sĩ nên thể diện hơn công nhân. Hơn nữa, Lâm Dư Dư còn mua thịt, thể thấy cô sống trong đại đội . Với , gia đình em trai của cô ở huyện thành, Lâm Dư Dư là bác sĩ ở đại đội nên nếu quen thì chỉ cân mua xe đạp là . Thật sự phương tiện để di chuyển, trong nhà quen rộng nên thể giúp Lâm Dư Dư tới việc trong Sở của trấn hoặc bệnh viện.
Lâm Dư Dư: "Cháu tạm thời tính tới việc tìm đối tượng. Hai năm mới xuống nông thôn, trong đại đội đối xử với cháu nên cháu ở đại đội nhân viên y tế báo đáp họ."
Bác gái họ Lý: "Này ? Em trai họ của con dâu bác cũng là địa phương. Trong nhà ba em, cả kết hôn . Anh hai việc trong cơ quan chính phủ của huyện thành và kết hôn. Thằng bé là con thứ ba, đang công tác trong đơn vị cơ quan. Đây là một nghề nghiệp vang dội ?"
Lâm Dư Dư: "Dì họ, cháu..."
Bác gái họ Lý: "Cháu gái , cháu 18 tuổi. Nếu còn tìm đối tượng hẹn hò thì sẽ biến thành gái lỡ thì đó."
Lâm Dư Dư: "Cháu..." Cô nghĩ nếu trực tiếp từ chối và kết hôn, khẳng định là thích hợp. Đời , dù thật sự lập gia đình nhưng việc 99% hiểu nổi, bao gồm cả cha . Nếu con cái chịu kết hôn, đừng là lập gia đình mà dù kết hôn muộn thì họ sẽ liều mạng thúc giục kết hôn.
Huống chỉ là ở thời đại , trong mắt thời đại thì kết hôn nghĩa là tội nặng nề mà kết hôn muộn là gả .
Với bác gái họ Lý nhiệt tình như , cô thật sự tìm lý do gì để từ chối. Chẳng lẽ lấy lý do hai năm ? Nói từng thề là về thành phố sẽ kết hôn?
Việc qua hai năm, đừng bác gái họ Lý thật sự tin mà ngay cả ở thôn Phạm gia cũng tin chuyện là thật. Cho nên Lâm Dư Dư từ chối, khác thể nhưng đó từ chối, đối phương loại thích là . Vậy cũng tính là tổn thương tới lòng nhiệt tình của bác gái họ Lý: "Vậy... cảm ơn dì họ."