XUYÊN VỀ NĂM MẤT MÙA: MANG THEO KHÔNG GIAN GẢ CHO THỢ SĂN THÔ KỆCH - Chương 36: Tinh Tủy

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:14:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Hâm Duyệt xong mà suýt rớt cằm, mượn rượu trêu ghẹo nữ nhi nhà , còn dám vác mặt đến ăn vạ đe dọa, phong cách hành sự quả thực là đắc thụ chân truyền "tinh tủy" của Lý lão bà t.ử.

Chỉ tội nghiệp vị cô nương thanh bạch , nương con hai nhà liên tiếp hãm hại bại hoại danh tiết, e là khó lòng tìm đấng lang quân như ý.

"Đại tỷ, Tam , sắc trời còn sớm, về đây." Nhị Nha dậy cáo từ. Nếu thể, nàng ước thời gian ngừng trôi tại khoảnh khắc , để về căn nhà lạnh lẽo nữa.

"Tuyết lớn thế đừng lên núi nữa, nguy hiểm lắm." Lý Hâm Duyệt dặn dò. Nhị Nha chỉ buồn đáp, nàng chẳng lừa đại tỷ, càng tỷ tỷ lo lắng, nhưng chuyện vốn chẳng do nàng quyết định.

Vừa bước chân cửa, đón chờ Nhị Nha là sự lãnh đạm của cha và tiếng chất vấn ch.ói tai của Nương: "Y phục mới ? Có ngươi chuyện bại hoại gì mới về muộn thế ?"

Nhị Nha mặt trắng bệch, nước mắt chực trào: "Đây là y phục của Đại Nha tỷ, tỷ tỷ thấy con lạnh nên mới cho mượn."

" là hạng nghèo còn sĩ! Mau cởi , cái ngữ hàng lỗ vốn như ngươi mà cũng đòi mặc đồ mới ?" Ngô Đại Nữu mắng xông tới định lột áo bông con gái. Mụ thầm nghĩ con ranh Đại Nha cũng thật hào phóng, ngay cả đồ bông mới cũng dám đem tặng.

Nhị Nha sợ hãi nhưng vẫn cố lấy can đảm : "Đại Nha tỷ bảo , nếu thẩm dám động thủ, tỷ sẽ đích tới tìm thẩm 'tâm tình' đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-mat-mua-mang-theo-khong-gian-ga-cho-tho-san-tho-kech/chuong-36-tinh-tuy.html.]

Ngô Đại Nữu giận sợ, vớ lấy cây gậy đất quất tới tấp: "Gan thật! Dám dùng con ranh đó dọa ? Ta bảo ngươi cởi , thấy hả!"

"Đây là y phục của Đại Nha tỷ, thẩm lấy đem cho Thúy Thúy!" Nhị Nha ôm c.h.ặ.t lấy áo, nhất quyết buông. Nàng hiểu rõ, nếu mất manh áo , nàng khó lòng sống sót qua mùa đông giá rét.

Đang lúc giằng co, một giọng lạnh lùng vang lên từ phía cổng: "Nhị thẩm nhẹ nhàng thật, đồ của Ta mà thẩm đem cho ai là cho ?" Lý Hâm Duyệt bước tới chắn mặt Nhị Nha, gạt phăng tay Ngô Đại Nữu .

Ngô Đại Nữu chống chế: "Thế... chẳng tặng cho Nhị Nha ?"

"Nương Ta thấy Nhị Nha lạnh nên mới cho mượn mặc tạm. Nhị thẩm nếu thích thì cứ đưa một lạng bạc đây, Ta bán đứt cho." Lý Hâm Duyệt thản nhiên đáp. Nàng vì lo cho Nhị Nha nên mới lén theo, quả nhiên Ngô Đại Nữu xứng nương, coi con gái như cỏ dại mà nâng niu cháu gái nhà ngoại như báu vật.

Lý Đông từ trong phòng bước , nàng bằng ánh mắt âm hiểm: "Đại Nha nay oai phong thật đấy, phu gia chống lưng khác. nhị phòng nơi để ngươi tùy tiện càn. Nhị Nha là con , đ.á.n.h mắng là quyền của ."

Gà Mái Leo Núi

Lý Hâm Duyệt nhạt: "Ái chà, nhị thúc nhà ? Cháu cứ ngỡ thúc cũng mất tích như tam thúc chứ? Nếu để con gái đội tuyết lên núi lượm củi mà lấy manh áo bông? Lúc thúc mới nhớ là cha nó ?"

Sau một hồi đấu khẩu, Lý Hâm Duyệt hiệu cho Nhị Nha bếp nấu cơm mới rời khỏi lão trạch. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, ròng rã bảy ngày dứt, khiến đường lên trấn đóng băng. Nàng đành bàn bạc với Lưu chưởng quỹ tạm dừng việc giao bánh để đảm bảo an .

 

Loading...