Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:50:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rau trong sân đều ăn hết , dây rau đều bão nhổ tận gốc cả. Bảo Ni lật đất , trồng một ít rau chân vịt nhỏ, rau cải trắng nhỏ, tìm ít gốc hẹ trồng xuống.
Bão năm nào cũng , đảo đều quen , bão thét gào mà đến, chẳng ai ngăn cản . Bão một vòng , để một đống hỗn độn. Mọi dọn dẹp , cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như cũ.
Rau mất thể trồng , cây gãy thể trồng , chỉ cần còn đó thì cuộc sống vẫn thể tiếp tục.
Trong thời gian đó, Cố Dã về nhà một , quần áo xong vội vàng rời . Bảo Ni cũng kịp hỏi chuyện gì, chỉ để cho cô một bóng lưng.
Mấy ngày nay Bảo Ni về nhà đẻ, đứa trẻ Bạch Dương nhận lạ, vất vả lắm mới thích nghi với nhà cô, còn lóc đòi nữa, Bảo Ni dám thử để con bé đổi chỗ ở. Bảo Ni cũng sốt ruột, cô xem rong biển của thế nào .
Lại qua hai ngày nữa, bà nội sang chơi.
“Bảo Ni, mấy ngày nay con về nhà, chuyện gì ?”
Bà nội thấy Bảo Ni, vội vã hỏi han. Bình thường hai ngày về thì ba ngày cũng sớm về, liên tiếp bốn năm ngày lộ diện, nhà đều lo lắng cả . Vừa hôm nay vợ cả đại tôn nghỉ ngơi, bà nội vội vàng sang xem Bảo Ni.
“Bà nội, bà mau xuống nghỉ ngơi .”
Bảo Ni nhà pha cho bà nội một bát nước đường đỏ, đặt mặt bà.
“Không chuyện gì ạ, Cố Dã mấy ngày nay bận rộn thấy mặt mũi , chồng Triệu Viện cứu thương viện, các con đều gửi ở nhà con. Con bé nhà cô nhận lạ, nên con .”
“Không là , là .”
Bà nội lẩm bẩm cầu xin Mẫu Tổ nương nương phù hộ, Mẫu Tổ nương nương phù hộ!
“Bà nội, chuyện của đội hai thế nào ạ?”
“Haizz, đừng nhắc đến nữa. Đội trưởng mới nhậm chức mạng cũng chẳng còn, còn thể thế nào nữa. Thì cứ như thôi, trong đội quan tâm chăm sóc thêm một chút, đặc biệt là vợ Trụ Tử, còn đang m.a.n.g t.h.a.i nữa.”
“Công xã đến an ủi , mỗi gia đình cho ba mươi đồng, bảo hãy nén bi thương. Đây cũng chẳng đầu, đảo hải đây nhà nào chẳng bỏ mạng ngoài biển!”
Bà nội tâm trạng thấp thỏm, nhớ đến cha già của , cũng là khơi gặp bão, một mạch bao giờ trở . Bỏ bà một nuôi một đàn con, cuộc sống lúc đó đúng là khổ cực trăm bề.
“Thế vợ Trụ T.ử thì ạ, đứa bé sinh ?”
“Không sinh thì thế nào, cũng sáu bảy tháng , sinh con tính . Mẹ chồng cô là đôn hậu, sẽ khó con dâu, phù hợp thì tìm đàn ông khác mà sống thôi.”
Bảo Ni cũng gì nữa, dù là đời cũng những tình cảnh như , đứa trẻ còn chào đời thì bố nó qua đời vì tai nạn. Rất ít dũng khí sinh con một nuôi nấng trưởng thành, nhiều lựa chọn...
Người thời đại sẽ lựa chọn sinh , còn nuôi sống thì đó là chuyện . Bây giờ trẻ con đều nuôi thả, cho miếng ăn là sống , trời nuôi.
Bảo Ni thể ai đúng ai sai, đó chỉ là lựa chọn của mỗi mà thôi.
Bà nội với Bảo Ni về những chuyện trong đội mấy ngày nay, bố Bảo Ni đưa kiểm tra thuyền đ.á.n.h cá, lưới cá, thu hoạch vụ thu xong khơi đ.á.n.h cá . Vụ t.a.i n.ạ.n sẽ ngăn cản bước chân đ.á.n.h bắt cá, mỗi đều sứ mệnh của riêng .
“Bà nội, ngày mai bà và sang giúp con trông lũ trẻ một lát nhé, con việc ngoài một chuyến.”
“Được, mai bà và sang, dắt theo cả hai đứa Đại Bảo nữa.”
Bà nội Bảo Ni việc gì thì cũng yên tâm, nên ở lâu, Bảo Ni dẫn ba đứa trẻ tiễn bà nội tận cổng khu nhà công vụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-96.html.]
“Ba đứa ngoài chơi một lát ?”
“Muốn chơi ạ.”
Lục Cửu lên tiếng đầu tiên, con bé sân tập chơi .
“Cháu cũng .” Bạch Tùng cũng bày tỏ thái độ, mấy ngày ngoài.
Bạch Dương kéo kéo gấu áo Bảo Ni, con bé lắm.
Bảo Ni dắt tay Bạch Dương phía , để Lục Cửu và Bạch Tùng chạy chơi.
“Bảo Ni, đây là con nhà Tiểu đoàn trưởng Bạch ?” Đối diện một chị dâu tới, Bảo Ni chị , từng bắt hải sản cùng .
“Vâng, con gái Tiểu đoàn trưởng Bạch, trông giống bố.”
“Chẳng thế , con nhà ai thì giống nhà nấy. Chị cứ nghĩ đến chuyện là rầu hết cả , con gái lớn nhà chị trông giống hệt bố nó, chị cứ lo chẳng thế nào?”
Bảo Ni nhớ chồng chị , đó là một nhân vật trông như Lý Quỳ .
“Chị dâu quá lời , con gái lớn nhà chị chỉ là khung xương to một chút thôi, giống bố chị .”
Đứa bé đó đúng là chút giống bố, nhưng còn cách Lý Quỳ mấy đẳng cấp nữa, chỉ là đen một chút, lông tay chân nhiều một chút thôi.
“Ôi chao, Bảo Ni, chỉ em mới thế thôi.”
Đây đúng là đẻ, cứ luôn vùi dập con gái , thấy con gái chị đang hầm hầm lưng chị ?
“Khụ khụ...”
“Bảo Ni, em khỏe , là cảm lạnh , về nhà uống ít nước gừng . Cái hình nhỏ thó của em , em con gái chị , thể hình đó, một năm chẳng ốm đau nào, cơ thể khỏe như vâm.”
Chị dâu chẳng hiểu ý Bảo Ni gì cả, con gái lớn của chị đang ngay lưng chị kìa, vẫn còn thế.
“Mẹ, ai vùi dập con gái như đấy.”
“Mẹ ơi, cái c.h.ế.t tiệt , giật cả . Con đến từ bao giờ thế, chẳng tiếng động gì cả, dọa c.h.ế.t .”
“Lúc to là con giống hệt bố con thì con ở đây . Còn chê bố con trai nữa, xem con về mách bố con .”
Bảo Ni hai con lải nhải ngừng, hề ngắt lời, thật là tràn đầy thở cuộc sống!
Đây là những con bằng xương bằng thịt đang sống sờ sờ, chứ là những t.h.i t.h.ể còn thở bên bờ biển . Bảo Ni thỉnh thoảng tỉnh giấc vẫn còn thấy những tiếng đó, kìm nước mắt.
Bảo Ni thể thích nghi với những nạn biển thể tránh khỏi , dũng khí đối mặt , cô với ai. Lúc , cô đặc biệt nhớ Cố Dã, rúc lòng , ôm lấy eo , với những chuyện .
bận, bận đến mức mấy ngày thấy bóng dáng, bận đến mức thời gian cô chuyện, bận đến mức con gái sắp quên mất bố trông như thế nào ...
Hai con nãy lải nhải ngừng lượt về nhà, sân tập những đứa trẻ khác tới, chúng cùng Lục Cửu, Bạch Tùng chơi trò chơi. Bạch Dương , cũng ý định qua đó, Bảo Ni bèn dẫn con bé từ xa.