"Trời ạ, cuối cùng cũng về , thế nào, sinh ?"
"Sinh , tròn con vuông!"
Bảo Ni thở dốc một , nãy vận động mạnh, đói .
"Triệu Viện, trưa nay ăn ở đây luôn , Cố Dã bọn họ dường như đều khơi hết ."
"Được, tớ phụ trách nêm nếm."
Những quen đều đồng chí Lâm Bảo Ni nêm gia vị, đây là bí mật công khai .
"Hôm qua cá vẫn còn một con to, hầm hết lên, măng chua bà nội mang sang vẫn còn ít, hấp thêm một nồi cơm là xong xuôi."
Bảo Ni là hành động, nghĩ xong là bếp luôn, vo gạo nấu cơm mới cá.
"Triệu Viện, nêm vị ."
"Đến đây."
Triệu Viện bế con gái nhỏ bếp, "Cậu bế hộ tớ một lát, tớ rửa tay cái."
"Tiểu Dương Thụ (Cây Dương) đây nào, dì bế con một lát."
Triệu Viện rửa tay xong, Bảo Ni đặt biệt danh cho con gái mà cũng bất lực, hai đứa nhỏ nhà cô, trong miệng Bảo Ni, một đứa là Cây Thông, một đứa là Cây Dương.
"Xong , cho gia vị xong đấy."
"Cây Dương trả , tớ trông nồi, lát nữa chín thì gọi con ."
Bữa trưa ăn xong, mấy đứa trẻ chẳng mấy chốc buồn ngủ, lăn kháng ngủ khì.
Lúc Cố Dã bọn họ về thì trời tối hẳn, khu tập thể còn ai hóng mát tán chuyện ngoài đường nữa. Bàn giao xong là thẳng về nhà luôn, cũng ở nhà gì ăn .
"Về ? Ăn cơm ?"
Lục Cửu ngủ , Bảo Ni hôm nay Cố Dã về , đang định bụng đợi thêm lát nữa nếu về thì cô ngủ.
"Chưa ăn, trong nhà còn gì ăn ?"
"Em cán mì sợi, giờ đun nước nhé, mì nước nóng ?"
"Được, lát nữa tự nêm vị." Giọng Cố Dã vọng từ phòng tắm.
"Sao bỏ nhiều trứng thế, để dành cho em với Lục Cửu ăn chứ."
Cố Dã bát mì mấy quả trứng chần, thấy xót. Bây giờ gắt quá, gà cũng dám nuôi nhiều, chỉ còn hai con thôi.
"Ăn , vẫn còn mà, trời nóng thế cũng chẳng để lâu."
Bảo Ni hận thể túm mấy đứa gây chuyện đạp thẳng xuống biển, năm con gà mái của cô ép thịt mất ba con, chỉ còn hai con, cũng may mỗi ngày vẫn đẻ hai quả trứng.
Ăn no uống đủ, hai vợ chồng thu dọn lên kháng ngủ, một ngày bận rộn bao nhiêu việc lớn nhỏ, mệt đến mức Bảo Ni quên bẵng việc kể cho Cố Dã chiến tích hùng ban ngày của .
Cố Dã chuyện của Bảo Ni là từ chỗ Đoàn trưởng của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-78.html.]
"Cố Dã, đến văn phòng một chuyến."
"Đoàn trưởng, chuyện gì ạ?" Cố Dã mặt ngơ ngác bước văn phòng Đoàn trưởng.
"Hôm qua một nhóm tiểu tướng cách mạng xông khu tập thể, đ.á.n.h thương chiến sĩ canh gác. Xông trạm xá định bắt bác sĩ Dương , nhờ đồng chí Lâm nhà một đ.á.n.h gục tất cả đám tiểu tướng đó, còn dùng dây thừng trói chúng thành một xâu."
Đoàn trưởng đoàn một lúc chuyện đó vẫn thấy chút thể tin nổi. Vợ của Cố Dã ông cũng từng gặp qua, trông lúc nào cũng híp mắt, tròn trịa, chẳng chút nào là lực chiến cao như .
"Thật ngờ, đồng chí Lâm Bảo Ni thủ !"
Nghe đến đây Cố Dã mới hiểu Bảo Ni một chuyện kinh thiên động địa thế nào, một hạ gục một lũ tiểu tướng cách mạng, gan to thật.
"Báo cáo Đoàn trưởng đồng chí, Lâm Bảo Ni nhà sức lực lớn một chút, từ nhỏ học vài chiêu thức từ lão binh giải ngũ, khi sinh con cùng luyện tập buổi sáng, cũng dạy cô một biện pháp phòng ."
Cố Dã để khác quá rõ về thủ và sức mạnh của Bảo Ni, khiêm tốn mà.
"Biết , Sư trưởng Dương sẽ khen thưởng đồng chí Lâm Bảo Ni, còn mấy thằng nhóc đ.á.n.h thương chiến sĩ canh gác cũng sẽ bỏ qua dễ dàng . G.i.ế.c gà dọa khỉ, đến lúc cho chúng một sự răn đe ."
Còn Đoàn trưởng Trần chồng bác sĩ Dương và Phó đoàn trưởng Triệu chồng chị Phó cũng về hành động hùng của Bảo Ni, đều đang nghĩ xem nên bày tỏ lòng cảm ơn thế nào?
Các chị tẩu trong khu tập thể cũng đang bàn tán về Bảo Ni!
"Các chị ? Lâm Bảo Ni một đ.á.n.h ngã mười mấy tên tiểu tướng cách mạng, mỗi tên một cước đá chúng còn sức phản kháng, lợi hại quá."
" cũng thế, mà là dùng chân đá ? Sao là quật ngã nhỉ?"
"Có cả đá cả quật nữa, kết quả cuối cùng là tất cả đều Bảo Ni trói , xâu thành một chuỗi như bánh chưng ."
Mấy chị tẩu năng hùng hồn như thể tận mắt thấy .
Đến đây, cái tên Lâm Bảo Ni coi như nổi tiếng khắp khu tập thể và bộ đội, ai cũng trong khu tập thể một chị tẩu, lực chiến hề thấp!
Chương 62 Người , đến
Kết cục cuối cùng của mấy tên tiểu tướng cách mạng xông khu tập thể đó, Bảo Ni là từ chỗ Cố Dã.
"Đồng chí Lâm Bảo Ni, em nổi tiếng , nổi tiếng lẫy lừng luôn!"
Cố Dã về, thấy Bảo Ni đang chơi với Lục Cửu, lên tiếng trêu chọc.
"Anh , hôm qua em bận rộn quá quên mất kể với , họ thế nào? Có ví em như nữ tướng quân ?"
Bảo Ni còn chút đắc ý, cảm thấy bao nhiêu năm luyện tập của thật đáng giá!
"Em còn kiêu ngạo lắm, nguy hiểm thế nào, bao nhiêu như , vạn nhất..."
Cố Dã dìm bớt sự ngạo mạn của Bảo Ni xuống, Lâm Bảo Ni vốn dĩ giống như một con công kiêu ngạo, lúc xung động lên là chẳng màng đến điều gì.
"Em tự chừng mực mà, lúc cửa em liếc qua , bọn chúng đều tay tấc sắt, mang v.ũ k.h.í, vả đều là mấy thằng nhóc choắt, em thể để bản gặp nguy hiểm ?"
Bảo Ni hiểu sự lo lắng của Cố Dã, sợ cô gặp nguy hiểm, cũng sợ cô cậy sức lớn chút võ công mà cứ thế xông bừa lên.
"Em chừng mực là , thời kỳ đều điên cuồng, nếu mấy thằng nhóc đó cũng chẳng dám đ.á.n.h lén chiến sĩ canh gác, giờ chiến sĩ đó vẫn đang viện đấy."
Cố Dã cứ nghĩ đến chiến sĩ đang giường bệnh là nghiến răng kèn kẹt, cũng may tên cầm đầu cũng chẳng kết cục gì.