Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 619

Cập nhật lúc: 2026-02-09 14:21:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Biểu di cô cũng hiểu tâm tư của Văn Trạch nên miễn cưỡng.

 

"Được , ngày mai biểu di đến đón mấy đứa, dẫn mấy đứa nhận cửa nhà. Nghỉ ngơi cho nhé, dì về đây, ngày mai qua nhà biểu di ăn cơm."

 

"Vâng, ngày mai chúng cháu sẽ qua."

 

Tào Văn Trạch tiễn biểu di , mấy đứa trẻ cũng thức dậy, Lục Cửu dẫn chúng xuống lầu.

 

"Trong bếp dưa hấu, các con tự mà cắt ăn, lát nữa chúng tiệm cơm ăn tối."

 

Bảo Ni với chú nhỏ , tối nay để dành một bàn.

 

Tiệm cơm của chú nhỏ kinh doanh , hiện tại thuê ba phục vụ, cộng thêm bốn nhà nữa là tổng cộng bảy , lúc vẫn bận xuể.

 

Tháng , thông qua Lục Tử, chú nhỏ mua một cái sân nhỏ ở gần đây, lớn lắm nhưng nhà cửa bảo quản khá . Sau khi nhận nhà, chú nhỏ bảo vợ chồng Lâm Nam chuyển hộ khẩu sang đó.

 

Chú nhỏ của Bảo Ni tính toán, tiên cứ để gia đình con trai lớn định cư tại đây, họ cưới hơn một năm , thể con bất cứ lúc nào. Có hộ khẩu thủ đô, đứa trẻ học sẽ thuận tiện hơn nhiều.

 

Để dành thêm hai năm tiền nữa, mua thêm hai cái sân tương tự, mỗi đứa con thứ hai và thứ ba một căn, thế là sứ mệnh của chú coi như thành. Đến lúc đó chú thể về hải đảo dưỡng lão, chú vẫn thích hải đảo hơn.

 

Bữa tối ăn vui vẻ, tay nghề của chú nhỏ vô cùng tuyệt vời.

 

"Anh Văn Trạch, chúng dạo dạo sân huấn luyện một chút cho tiêu cơm, ăn nhiều ."

 

Cố Dã hôm nay tham gia huấn luyện với chiến sĩ, mệt nên ăn quá tay.

 

"Đi thôi, cũng ăn ít. Tay nghề của chú nhỏ Bảo Ni thật, ăn cảm thấy một loại hạnh phúc."

 

Tào Văn Trạch thật sự thích, một bàn thức ăn gần như bọn họ quét sạch, thừa món nào.

 

Thanh toán xong, đám Bảo Ni cũng về phía sân huấn luyện.

 

Chưa đến giờ huấn luyện nên vốn nghĩ tới chạm mặt gặp.

 

Dương quân trưởng và ba của Hàn Diệp, cùng mấy chú cùng trang lứa cũng tới sân huấn luyện, hai nhóm đụng đầu .

 

"Cố Dã, mới tới ?"

 

Ba của Hàn Diệp quen với Cố Dã, đồng thời cũng nhận Tào Văn Trạch, tới đây công tác gây ấn tượng hề nhỏ.

 

"Chú Hàn, chú cũng tới hoạt động ạ?"

 

"Chú Hàn, lâu gặp."

 

Tào Văn Trạch cũng nhận ba của Hàn Diệp, bèn bước tới chào hỏi.

 

"Thằng nhóc tới từ lúc nào thế, qua nhà chú chơi?"

 

"Cháu mới tới hôm nay, vẫn kịp ạ, xe lắc lư mấy ngày, bọn trẻ đều mệt."

 

Tào Văn Trạch giải thích một chút, kỳ nghỉ của mấy ngày, khi Thắng Nam nhập học là họ về .

 

"Hôm nay mới tới , công tác ?"

 

"Dạ , cháu đưa con học, đầu xa thế , cháu yên tâm để con bé một ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-619.html.]

Tào Văn Trạch xong, gọi ba đứa trẻ nhà .

 

"Chú Hàn, đây là mấy đứa con nhà cháu, đứa lớn năm nay thi đại học, đỗ Đại học Quân y, cháu đưa con bé đến nhập học."

 

"Chào ông nội Hàn ạ!"

 

Thắng Nam dẫn đầu chào hỏi, đó yên lặng lưng ba .

 

"Con cái lớn thế , cũng , cháu còn lớn tuổi hơn thằng nhóc Cố Dã mà. Giỏi thật đấy, Đại học Quân y lắm, cứu giúp đời, ."

 

Chú Hàn ba đứa trẻ tinh , thật sự mừng cho Văn Trạch, đồng thời cũng cảm thán cho lão Dương, con cháu như còn quan hệ gì với ông nữa.

 

"Văn Trạch, cha... cha..."

 

Tào Văn Trạch đàn ông quen thuộc xa lạ mắt, từng kỳ vọng, từng ảo tưởng về ông , nhưng chỉ còn hận thù.

 

Mà hiện tại, bản con cái đề huề, con cái trưởng thành, khi đối mặt với ông , còn bất kỳ suy nghĩ gì nữa. Đây chỉ là một xa lạ liên quan, lòng còn gợn sóng.

 

"Tào Thắng Nam, Tào Thịnh Dương, Tào Thắng Lợi, chào các ông con."

 

"Chúng cháu chào các ông ạ!"

 

Ba chị em nhà họ Tào đồng thanh chào hỏi, ánh mắt hiệu của ba thì rời .

 

"Tốt, , mấy đứa trẻ đều ngoan, đều là mầm non ."

 

Mấy cùng đa đều chuyện của lão Dương.

 

Chẳng còn cách nào, bọn họ cũng thể giúp , ở giữa quá nhiều đau thương. Văn Trạch cũng dứt khoát, dùng hành động lời để với lão Dương rằng: chúng họ Tào họ Dương, đừng những lời vô ích nữa.

 

Cố Dã kéo Tào Văn Trạch chỗ khác, để mấy vị thủ trưởng một phen cảm thán, tại con nhà ưu tú như , thi đại học dễ dàng như thế chứ!

 

Chương 498 Khai giảng

 

Dương quân trưởng theo bóng lưng Tào Văn Trạch xa, cùng với ba đứa trẻ ưu tú. Đứa lớn chọn con đường giống hệt ba nó, ánh mắt đứa trẻ đó kiên định, nhất định sẽ trở thành một bác sĩ quân y xuất sắc.

 

Hai đứa con trai mười mấy tuổi, thì sàn sàn tuổi với mấy đứa cháu nội ở nhà, nhưng bản chất thì khác hẳn. Mấy đứa cháu ở nhà nuông chiều sinh hư, chịu khổ. Thế nhưng, hai đứa bé trai chỉ cần đó là thể thấy chúng là trải nghiệm. Ánh mắt sáng láng, trông vô cùng tinh thần.

 

Đã bỏ lỡ , tất cả đều nữa. Trước đây ông còn nghĩ, Văn Trạch nể mặt tài nguyên trong tay ông, sớm muộn gì cũng sẽ thỏa hiệp. Hôm nay, ông mới thật sự nhận thức , là Tào Văn Trạch , còn một chút quan hệ nào với ông nữa.

 

"Lão Dương, ầy..."

 

Ba của Hàn Diệp chiến hữu già đang sụp vai xuống, bóng lưng thương tang khiến chút đành lòng. Văn Trạch cũng chẳng gì sai cả, đám bạn già bọn họ ngoài việc cảm thán thì thật sự chẳng gì.

 

Thời gian thấm thoắt trôi qua, hôm nay Lục Cửu báo danh .

 

"Ba, ba cần tiễn con , cứ để Hiên Dật với Tam Thất ."

 

Lục Cửu tự báo danh, nhưng cô ba cô sẽ đồng ý.

 

"Chú Cố, để cháu đưa Lục Cửu cho, trường của chúng cháu cũng ở khu đó, xa lắm."

 

Mục Nam Phương đẩy cửa bước , trường họ khai giảng muộn hơn một chút, thể đưa Lục Cửu qua đó .

 

"Cũng , ba đứa cùng tiễn Lục Cửu , thời gian thì cũng qua Đại học Thanh Hoa xem thử, Hiên Dật nhân tiện quen với môi trường luôn."

 

 

Loading...