Cố Dã và Bảo Ni cùng đến, còn cả xe cấp cứu của bệnh viện quân y.
Cố Dã chào hỏi đơn giản với các đồng chí công an, gì nhiều mà lập tức đưa Cố Hiên Dật đến bệnh viện .
“Lữ trưởng Cố, chân của cháu khả năng gãy xương, chúng đưa về bệnh viện để kiểm tra kỹ hơn.”
“Được, phiền các . Còn hai cháu nữa, cũng cần kiểm tra một chút.”
“Bảo Ni, em theo xe cấp cứu đến bệnh viện , đưa Lục Cửu đến đồn công an để lấy lời khai.”
Cố Dã sờ qua, Hiên Dật chắc là gãy xương cẳng chân.
Bảo Ni cũng chuyện cần cho rõ ràng, con cháu nhà hại ở trường học, nhất định tìm hiểu rõ ngọn ngành sự việc.
“Được, em bệnh viện , xong việc thì qua ngay nhé.”
Bác sĩ chuyển Hiên Dật lên xe cấp cứu, Bảo Ni theo, hai nam sinh cũng chen chúc lên xe.
“Đi thôi, đến đồn công an.”
Cố Dã dẫn theo con gái, kiểm tra, Lục Cửu thương.
Năm tên mặt đất cũng kéo dậy, là lũ rảnh rỗi sinh nông nổi, xem bọn chúng còn đắc ý nữa .
Cố Dã lái xe tới, chở con gái và giáo viên trong trường cùng đến đồn công an.
Về phía Bảo Ni, đến bệnh viện quân y, bác sĩ đợi sẵn, Cố Hiên Dật đẩy phòng kiểm tra.
Hai bé còn y tá đưa kiểm tra và bôi t.h.u.ố.c.
Bảo Ni đợi ở ngoài hồi lâu, bác sĩ mới bước .
“Bác sĩ, thế nào ạ?”
“Nứt xương cẳng chân, cần lo lắng, xử lý , cần tĩnh dưỡng một thời gian. Trẻ con còn nhỏ, hồi phục nhanh, sẽ ảnh hưởng gì .”
Bác sĩ dặn dò một điều cần lưu ý, cần viện theo dõi và tiêm t.h.u.ố.c hai ngày.
Bảo Ni cảm ơn bác sĩ phòng bệnh. Cố Hiên Dật ngủ , đôi mày nhíu , chắc là chân còn đau.
Bảo Ni Cố Hiên Dật giường mà thấy xót xa. Đứa trẻ chăm sóc kỹ lưỡng như , cư nhiên gặp tai họa vô căn cứ .
Lát nữa còn gọi điện cho chị dâu một tiếng, cháu thương, kiểu gì cũng thông báo một câu.
Mấy ngày tới cô cũng xin nghỉ phép, ở bệnh viện thể …
Đầu óc Bảo Ni hoạt động hết công suất, từng việc từng việc một đều sắp xếp cho thỏa.
Thấy Hiên Dật ngủ cũng yên giấc, Bảo Ni xem hai bé .
“Thế nào , vết thương nặng ?”
“Đều là vết thương ngoài da thôi ạ, bôi t.h.u.ố.c , việc gì .”
Y tá kiểm tra qua, hai đứa trẻ tình hình nhẹ hơn nhiều, chỉ trầy da chút ít, giống Hiên Dật nứt xương.
Bảo Ni hỏi bọn trẻ cần nhà đến đón , để cô gọi điện thông báo.
“Cô ơi, cần ạ, tụi con tự về , nhà tụi con ở gần đây thôi, xa lắm ạ.”
“Hay là các cháu đợi một chút, bố của Cố Vân Sơ lát nữa sẽ qua đây, để chú đưa các cháu về nhà, cũng là để rõ với gia đình một tiếng.”
Hai bé gật đầu, trong lòng chút sợ trách phạt.
Bảo Ni ngoài mua đồ ăn về cho hai đứa trẻ ăn , muộn thế , học cả ngày chắc đều đói .
Bảo Ni bận rộn nửa ngày, chỉ đợi Cố Dã qua đây xem rốt cuộc là chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-516.html.]
Chương 417 Nguyên do
Hai nam sinh ăn xong thì Cố Dã và Lục Cửu cũng tới.
“Hiên Dật em?”
Lục Cửu cũng căng thẳng chằm chằm , thật sự sợ thấy tin gì đó.
“Nứt xương cẳng chân, bác sĩ bảo theo dõi hai ngày là thể xuất viện , cần tẩm bổ, nghỉ ngơi.”
Bảo Ni liếc con gái , vẻ như thương.
“Anh đưa hai đứa trẻ về nhà , gì lát nữa .”
Bảo Ni sợ phụ ở nhà lo lắng, giục Cố Dã nhanh lên một chút.
“Cô ơi, cảm ơn cô ạ.”
Hai bé ngại ngùng cảm ơn Bảo Ni, dám Lục Cửu nhiều. Trong đầu bọn họ vẫn còn đang chiếu cảnh Lục Cửu cầm xẻng vỗ , quá đỗi ấn tượng.
“Không gì , mau để chú đưa về nhà , bố các cháu chắc đang lo lắm đấy.”
Cố Dã đưa hai nam sinh , Bảo Ni vẫn Lục Cửu ăn cơm .
“Lục Cửu, con ăn cơm ?”
“Chưa ăn ạ, con với bố đều ăn gì, đói lả .”
Lục Cửu ôm cánh tay , đói đến mức còn chút sức lực nào, đ.á.n.h quả là một việc tiêu tốn thể lực.
“Con nghỉ ngơi một lát , mua cơm cho hai bố con, tiện thể xem Hiên Dật tỉnh .”
Bảo Ni nắm tay Lục Cửu, mở cửa bước phòng bệnh, Hiên Dật vặn tỉnh dậy.
“Mẹ hai, con đau chân quá, hức hức…”
Cố Hiên Dật chỉ đau chân mà còn chút sợ hãi. Lúc đó ngơ ngác, chuyện gì xảy quật ngã.
Lại thấy cầm d.a.o, lo cho sự an của Lục Cửu, thấy tủi , cuối cùng nhịn mà nấc lên.
“Không , là .”
Bảo Ni dùng tay nhẹ nhàng xoa đầu Hiên Dật, trấn an .
“Tớ , lo, mấy thằng nhóc đó gì tớ .”
Lục Cửu tiếng hức hức của Hiên Dật, mảng áo nước mắt ướt của , bỗng thấy buồn , chủ yếu là vì Cố Hiên Dật đó trông còn cao hơn cả cô.
“Thật , thật sự chứ?”
“Thật mà, hai tiếng cho lệ là , tớ đói , buông để tớ mua cơm. Nếu còn thì tớ cho mượn một cánh tay , cứ ôm mà .”
Bị Lục Cửu , Cố Hiên Dật còn nổi nữa.
“Con cũng đói , hai ơi, con ăn thịt, cơm trắng thịt kho tàu.”
Cố Hiên Dật cũng thấy ngượng, quệt mặt một cái chuyển chủ đề.
“Được, xem thế nào, Lục Cửu, ở chơi với nhé.”
Bảo Ni cũng nhận Hiên Dật chút hổ, liền dậy ngoài.
“Lục Cửu, các đồng chí công an thẩm vấn xong , rốt cuộc là chuyện gì ?”
Cố Hiên Dật đến tận bây giờ vẫn tại đ.á.n.h một trận tơi bời như thế.
Lúc đó và hai bạn cùng lớp đến chỗ đổ rác thì bốn năm thanh niên từ bên cạnh thùng rác bước tới.