Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:22:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bảo Ni và bố một cái: “Bố, bố dẫn đến nhà Lâm Vũ, con bến tàu một chuyến.” Bảo Ni xong liền chạy bay về phía bến tàu.

 

Đợi đến khi cô thở chạy đến bến tàu, một chiếc thuyền đ.á.n.h cá cỡ trung bình đang chuẩn nhổ neo, cô chạy nhanh vài bước, nhảy lên boong tàu.

 

“Ơ, Lâm Bảo Ni, em gì thế? Nguy hiểm lắm, em hớt ha hớt hải cái gì ?”

 

Thuyền trưởng là của đội hai hải đảo, họ định bến tàu trong thành phố để giao hải sản đ.á.n.h bắt .

 

“Vợ Lâm Vũ lên tàu ?”

 

“Vừa mới lên xong, đẻ nhắn tin sang bảo bố cô bệnh, cô vội vàng về thăm, đợi chuyến tàu khách sáng mai nên bảo cho nhờ một đoạn.”

 

Thuyền trưởng cũng thấy lạ, vợ Lâm Vũ mang theo túi lớn túi nhỏ đến, còn tưởng cô đang dọn nhà bằng!

 

“Làm phiền Trương đợi cho mấy phút, em đưa Tống Tiểu Lan về, chị lừa tiền định chạy trốn, đưa chị về thì bố em tiêu đời mất.” Bảo Ni cảm thấy lâu lắm tức giận đến thế .

 

Cấu tạo của thuyền đ.á.n.h cá Bảo Ni quá quen thuộc, nhanh tìm thấy Tống Tiểu Lan.

 

“Cái đồ lòng lang thú nhà chị, là con thì ai cái chuyện cả.” Bảo Ni như xách một con gà con, lôi Tống Tiểu Lan , gom đống đồ cô mang theo xách ngoài, đây là vét sạch tổ ấm của Lâm Vũ .

 

“Lâm Bảo Ni, cô thả , cô quyền gì mà cho , về thăm bố , ông bệnh.” Tống Tiểu Lan thấy Bảo Ni sợ khiếp vía, bấy giờ mới sực tỉnh mà vùng vẫy.

 

“Thế , bệnh nặng , sắp c.h.ế.t ? Chị sắp hại c.h.ế.t bố , mặc kệ bố chị bệnh thật bệnh giả, sắp c.h.ế.t . Hôm nay chị về cho rõ ràng thì sẽ cho chị thế nào là đau đớn c.h.ế.t.” Bảo Ni càng càng giận, thời đại , hình phạt đối với cán bộ tham ô hối lộ là cực kỳ nghiêm trọng.

 

Bảo Ni thực sự cuống lên , bố cô cả đời vì các xã viên đảo cống hiến bao nhiêu, đến lúc già , nếu để Tống Tiểu Lan tính kế thành công, ông chỉ xử phạt mà trong lòng sẽ uất ức đến nhường nào.

 

Trong lòng đang tức giận, Bảo Ni tay còn nặng nhẹ gì nữa, lôi Tống Tiểu Lan xiêu vẹo, cứ va đập liên tục thành thuyền. Đau đến mức cô kêu la oai oái mà vẫn thoát sự kìm kẹp của Bảo Ni.

 

“Anh Trương, tìm thấy , giúp em lấy cái gùi, những thứ là tang vật, em mang về. Quay đầu bảo bố em mời uống rượu, em xuống đây, trong nhà loạn hết cả lên .”

 

Bảo Ni xách Tống Tiểu Lan, cầm cái gùi, cũng nhẹ nhàng nhảy xuống thuyền lên bờ.

 

Bảo Ni lôi Tống Tiểu Lan vài bước thì bố Bảo Ni cùng một đám vội vàng chạy tới.

 

“Bảo Ni, đây là ?”

 

Kế toán đại đội Tống Tiểu Lan Bảo Ni lôi xềnh xệch, tình hình thế nào, ông là chạy theo đến đây.

 

“Tống Tiểu Lan lừa tiền của nhiều , thu dọn hết đồ đạc đáng giá trong nhà, chuẩn trốn về nhà ngoại.”

 

Tất cả đều nhận Lâm Bảo Ni đang tức giận, vẻ giận dữ mặt hề che giấu chút nào.

 

“Cô ơi, cháu sai , cô mặt cháu và em cháu, thể tha thứ cho cháu , cháu đau lắm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-272.html.]

Đại Bảo xót , cầu xin Bảo Ni.

 

“Không , cháu xót cháu, cô còn xót bố cô đây. Bố cô bao nhiêu năm nay vì tất cả ở đội một hải đảo mà cống hiến hết , chỉ thiếu nước c.h.ế.t vì nhiệm vụ thôi. Tống Tiểu Lan ích kỷ tư lợi, xứng đáng , cũng xứng đáng vợ dâu, đáng tha thứ.

 

Cháu cũng đừng cái gì mà mặt cháu, cháu cũng mười tuổi , cái gì cần hiểu đều hiểu, chính vì cứ nể mặt bố cháu, mặt cháu, mặt em cháu nên mới để Tống Tiểu Lan điều, những chuyện trời dung đất tha thế .”

 

Đại Bảo bao giờ thấy cô giận dữ đến thế, là thực sự tức giận, há miệng định nhưng phát tiếng nào.

 

Bảo Ni một vòng, thấy Lâm Vũ , .

 

“Bố, chuyện nhất định cho rõ ràng rành mạch, nếu miệng cũng thanh minh nổi. Đi tìm công an , bảo họ đến để Tống Tiểu Lan đối chất với đám thanh niên tri thức.” Bảo Ni chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa , nếu đủ loại chuyện phiền phức sẽ bao giờ dứt, ai thể trông chừng Tống Tiểu Lan mãi .

 

“Cô ơi, công an đến là cháu sẽ... sẽ... hu hu...” Đại Bảo hu hu , Bảo Ni cũng mảy may lay động.

 

“Lâm Bảo Ni, cô là đứa con gái gả , cứ suốt ngày xen chuyện nhà ngoại thế, liên quan gì đến cô . Con gái gả như bát nước hắt , cô chút tự trọng nào ?” Tống Tiểu Lan sợ , cô nông trường lao cải, điên cuồng mắng c.h.ử.i Lâm Bảo Ni.

 

Lâm Bảo Ni ném Tống Tiểu Lan xuống đất, lời nào, chỉ bố .

 

Xung quanh im phăng phắc, tiêu điểm đều đổ dồn đại đội trưởng Lâm.

 

Chương 221 Lựa chọn của bố Bảo Ni

 

Bảo Ni cũng can thiệp quá nhiều cuộc sống của khác, ngay cả khi đó là những thiết bên nhà ngoại.

 

thế nào nhỉ, khi con gặp biến cố, đa sẽ nghĩ đến lợi hại của bản .

 

Chuyện hôm nay nếu thông qua công an Ủy ban Cách mạng và các cơ quan chức năng để giải quyết theo đúng quy định pháp luật. Vậy thì đại đội trưởng Lâm sẽ nguy khốn.

 

Thứ Tống Tiểu Lan nhận chỉ là đồ đạc và tiền bạc của một , trong chiếc gùi Bảo Ni mang về ít đồ . Những thứ đó từ , đều là do Tống Tiểu Lan nhận hối lộ mà , nhà cô lấy nhiều đồ như .

 

Nếu chuyện hôm nay kết thúc ch.óng vánh, đại đội trưởng Lâm trả hết đồ đạc. Ai thể đảm bảo khi chỉ tiêu Đại học Công Nông Binh công bố, những trượt sẽ sinh lòng oán hận mà thư tố cáo đại đội trưởng Lâm chứ?

 

Đến lúc đó, đại đội trưởng Lâm thể cho rõ ? Tống Tiểu Lan là vợ Lâm Vũ, Lâm Vũ là con trai đại đội trưởng Lâm, chuyện thể bóc tách . Đại đội trưởng Lâm mà vết nhơ thì Lâm Đào, Lâm Ba, thậm chí cả Lâm Bảo Ni đều sẽ ảnh hưởng.

 

Thời đại , nhiều chuyện cần dùng lý lẽ để .

 

Bố Bảo Ni đại đội trưởng bao nhiêu năm nay, hậu quả của chuyện ông cũng hiểu rõ, thế nhưng Đại Bảo, Nhị Bảo đang ở vòng ngoài...

 

“Được , báo công an !” Cụ Lâm tới, cụ chút vội, đầu lấm tấm một lớp mồ hôi.

 

“Ông nội, ông đến đây?” Bảo Ni vội vàng chạy đỡ cụ một tay, tìm nước cho cụ uống.

 

“Không báo công an, báo công an là hết thật đấy. Ông nội, con sai , bố ơi, con sai !” Tống Tiểu Lan lúc thực sự sợ hãi, cô chỉ là sống khổ cực quá , khi thì kiếm một mẻ, đó là thứ cô đáng nhận mà.

 

 

Loading...