Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 252
Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:22:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị dâu Cố quá đỗi yêu quý hai đứa trẻ , Lục Cửu tuy tóc cắt ngắn nhưng vẫn là con gái, trông xinh xắn. Tam Thất thì thú vị hơn, một nhóc tì bé xíu mà chắp tay lưng, trông cứ như một vị cán bộ già .
Mỗi tay ôm một đứa, chị thực sự hôn chúng một cái.
"Thím, chào mừng thím về nhà!" Cố Hiên Vũ đang ở tuổi vỡ giọng cao hơn Bảo Ni một cái đầu .
Cố Hiên Vũ thích thím , từ nhỏ chứng kiến sự oai phong của thím nên ấn tượng sâu sắc. Vì thích vỏ ốc lớn, năm nào thím cũng gửi vỏ ốc về cho , sở hữu nhiều vỏ ốc .
"Hiên Vũ cao hơn cả thím , thím ngẩng đầu mới cháu đấy." Bảo Ni vỗ vỗ cánh tay thiếu niên, mười hai mười ba tuổi, giọng vịt đực thiết.
"Chào chú, chào thím ạ!" Cố Hiên Dật nhỏ hơn Lục Cửu đầy hai tuổi, cao hơn Lục Cửu một chút, trông vẻ yếu ớt.
"Chào Hiên Dật nhé!" Cố Dã xoa đầu nhóc, cần rèn luyện thêm thôi!
Hàn Diệp giúp xách đồ lên lầu, còn cả đồ của đám Hàn Vệ Đông nữa, lát nữa còn mang qua nhà cho bọn họ. Mấy nhóc thối phiền chạy một chuyến .
"Chị dâu, em dâu, Cố Dã, mang đồ của bọn Hàn Vệ Đông qua , hôm khác chúng tụ tập , gọi cả đám Lý Quân nữa."
Hàn Diệp tàu xe vất vả nên ở lâu, cơ hội gặp mặt còn nhiều, Cố Dã nghỉ phép cả tháng cơ mà.
"Được, để tiễn , hẹn thời gian thì báo một tiếng, em tụ họp, lâu gặp."
Cố Dã tiễn Hàn Diệp xuống lầu, đồ của đám Hàn Vệ Đông đều để riêng và đ.á.n.h dấu, Hàn Diệp mang cũng phiền phức gì.
"Thôi, lên nghỉ ngơi , tàu mệt lắm ."
Hàn Diệp vẫy tay lái xe .
"Chị dâu, chị tin vui ạ?" Bảo Ni thấy chị dâu Cố nãy giờ luôn cẩn thận che chắn bụng nên đoán mò hỏi.
"Mắt em tinh thật đấy, thế mà cũng , đúng là kinh nghiệm khác, hồi lúc Lục Cửu chẳng gây ít chuyện nực ."
Chị dâu Cố ngại ngùng, bắt đầu trêu chọc Bảo Ni.
"Chuyện cũ rích , hồi đó chẳng là em kinh nghiệm ? Giờ nghĩ vẫn thấy buồn , chuyện đó các chị em trong đại viện cho bao nhiêu lâu đấy."
Bảo Ni nhớ phản ứng của Cố Dã lúc đó, cũng nhịn .
Cố Dã Bảo Ni và chị dâu tán gẫu, phòng một lát, suốt cả chặng đường cũng chẳng chợp mắt mấy vì yên tâm về lũ trẻ.
Anh cả Cố phân nhà mới từ năm , căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách, diện tích khá rộng. Chị dâu Cố đặc biệt dọn một phòng lớn cho gia đình bọn họ ở, còn kê thêm một chiếc giường nhỏ cho Lục Cửu, Tam Thất thể ngủ chung giường lớn với cha .
Lục Cửu và Tam Thất theo Cố Hiên Vũ phòng, bốn đứa trẻ bắt đầu quen với .
Ngoài phòng khách, chị dâu Cố vẫn đang kể về sự bất đắc dĩ của .
"Em , chị vốn định sinh thêm nữa, hai đứa , Hiên Vũ cũng lớn nhường , chị thì cũng ngoài ba mươi , ai mà ngờ ngoài ý chứ. Lúc thì hơn ba tháng , dạo đó chị bận quá nên cũng để ý, ôi, chỉ hy vọng đứa là con gái."
Chị dâu Cố liên tục thở dài, lúc m.a.n.g t.h.a.i nữa chị sững sờ luôn, quá đỗi bất ngờ. Vốn dĩ là giữ, nhưng bác sĩ t.h.a.i lớn, phá cũng nguy hiểm, chẳng còn cách nào khác, chị và Cố Trạch bàn bạc quyết định giữ , con cái đến là cái duyên, vạn nhất là một chiếc áo bông nhỏ thì .
Bảo Ni thầm nghĩ, áo bông nhỏ mà lọt gió thì cũng chẳng ấm !
Cô kể cho chị dâu về những "chiến tích" của Lục Cửu, chuyện giáo viên gọi lên trường như thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-252.html.]
Mải mê trò chuyện, trời sập tối lúc nào , Cố Dã ngủ một giấc dậy liền vội vàng bếp nấu cơm.
Anh chị dâu mang thai, thể để chị dâu vất vả .
"Hiên Vũ, con quán cơm quốc doanh mua mấy món về , hôm nay muộn , để chú mấy món đơn giản là ."
Chị dâu Cố tìm phiếu lương thực và phiếu thịt, lấy thêm mấy chiếc cặp l.ồ.ng bảo Cố Hiên Vũ mua thức ăn.
"Anh ơi, em với ."
Lục Cửu ngoài hóng gió, con bé thích cứ ru rú trong nhà.
"Lục Cửu, bên ngoài lạnh lắm, để một thôi."
Chị dâu Cố sợ Lục Cửu thích nghi với khí hậu Kinh thành, lạnh hơn đảo nhiều.
"Không bác, cháu mặc dày lắm, cháu ngoài hít thở khí chút ạ." Lời của Lục Cửu khiến chị dâu Cố thấy khá thú vị, nhóc con tí xíu mà cũng chuyện "hít thở khí".
"Chị dâu, cứ để con bé , Lục Cửu ở nhà cũng suốt ngày chạy nhảy bên ngoài, chịu yên trong nhà ." Bảo Ni quá hiểu Cố Lục Cửu, đây là ngoài "bung lụa" đây mà.
Cố Hiên Vũ dẫn Lục Cửu ngoài, tầm các chú các dì trong đại viện cũng tan , thấy Cố Hiên Vũ dắt theo một cô bé thì đều tò mò.
Đừng hỏi tại họ đó là cô bé, Cố Lục Cửu mặc chiếc áo bông màu đỏ rực, đội thêm chiếc mũ len đỏ ch.ót mà.
"Hiên Vũ, con nhà ai đây?"
"Cháu là con nhà Cố Dã, Cố Vân Sơ ạ, chào chú ạ!"
Lục Cửu chẳng hề lạ lẫm chút nào, hỏi là ai thì con bé trả lời lịch sự.
"Chà, con nhà Cố Dã lớn thế cơ , về từ bao giờ thế?" Người lên tiếng tự nhiên Cố Dã là ai.
"Cháu mới đến hôm nay ạ, bọn cháu quán cơm quốc doanh đây, chào chú cháu ạ."
Lục Cửu đói , lãng phí thời gian nữa.
Cố Hiên Vũ vội vàng chào hỏi dắt Lục Cửu tiếp.
Con cái nhà Cố Trạch và Cố Dã đều tầm thường chút nào, đúng là kế nghiệp !
Nhìn bóng lưng Cố Hiên Vũ và Lục Cửu xa, nọ thầm tán thưởng một hồi, cũng thấy tiếc cho Cố Hướng Đông.
Vào quán cơm quốc doanh, Cố Hiên Vũ hỏi Lục Cửu ăn gì để gọi món.
"Anh ơi, cái gì nhanh thì ăn cái đó, em đói lắm ." Lục Cửu chịu đói, giờ trông con bé chẳng còn chút tinh thần nào.
"Lục Cửu, để gọi một phần sủi cảo cho em ăn nhé, sủi cảo nhanh lắm." Cố Hiên Vũ Lục Cửu sợ đói.
"Cảm ơn !" Lục Cửu cũng chẳng khách sáo, con bé thực sự đói .
Cố Hiên Vũ gọi một đĩa sủi cảo, đó gọi thêm thịt kho tàu, cá sốt hồng nhuận, thịt xào lăn.
Sủi cảo nhanh ch.óng bưng , Lục Cửu mời một tiếng , Cố Hiên Vũ ăn, bảo con bé tự ăn .