Bà cụ leo lên giường, bà nên cố quá, nhưng từ khi Bảo Ni , bà thật sự quen với cảnh nhà cửa bừa bộn.
"Mẹ, bọn thằng cả ?"
"Sáng , gì nữa."
Ba Bảo Ni gì thêm, dặn đừng quản mấy việc nữa, chúng nó trai tráng khỏe mạnh tự lấy , đây là do hầu hạ quen .
Quay văn phòng đội, ba Bảo Ni suy nghĩ nhiều. Từ khi thằng hai và thằng ba lượt lính, tâm tính thằng cả chút đổi, việc còn tích cực như , chuyện trong đội cũng chẳng mặn mà.
Vợ thằng cả cũng , từ khi Bảo Ni công nữa, việc nhà chị chẳng thèm động tay, con cái cũng quản, đều do Bảo Ni hết. Lần , chăm vợ thằng hai ở cữ, mang theo bao nhiêu đồ đạc, sắc mặt chị ít nhiều cũng lộ vẻ vui, ông đều cả.
Đừng là Bảo Ni chăm bẵm hai đứa nhỏ nhà chúng nó lớn tướng, mà những thứ đồ đó đều là Bảo Ni mang về, chứ vợ chồng thằng cả kiếm về mà vui. Lúc đó ông nổi giận vì sợ Bảo Ni lo lắng.
Cứ đà , nhà thằng cả dần dần sẽ còn chung sống nổi với em trong nhà nữa. Đã đến lúc cân nhắc chuyện chia gia sản , cây lớn thì tách cành, lời cái lý của nó. Vốn dĩ định đợi Lâm Ba kết hôn xong mới chia, nhưng giờ đợi nổi nữa .
Bảo Ni còn ba đang ấp ủ chuyện lớn, cô nấu cho bà nội một bát nước gừng đường đỏ, bắt bà uống một bát lớn để vã mồ hôi, sợ bà cảm.
Người già , một trận cảm cũng là một cửa ải.
Thấy bà nội ngủ , Bảo Ni mang bát ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa .
"Bà nội con ?"
"Ông nội về ạ, bà ngủ , ông để ý bà một chút, nếu bà phát sốt thì đưa bệnh viện ngay nhé."
Ông nội bảo ông , giục Bảo Ni mau về .
Trước khi về nhà, Bảo Ni dặn ba một tiếng, tối nay tỉnh táo một chút.
Haizz, nữ chủ nhân nhà là nhà cửa loạn nhịp ngay!
Chương 126 Ba Bảo Ni đòi chia gia sản
Lúc vợ chồng cả Lâm về thì trời sập tối, ba Bảo Ni đang giữa sân, cả Lâm sân giật cả .
"Ba, ba đây, lạnh ạ?"
"Không lạnh, đang nghĩ chút chuyện."
Ba Bảo Ni gì khác, những chuyện cần thời gian để tích tụ, thời điểm đến mới bộc phát .
"Ông nội, con đói."
Thằng Hai ôm đùi ông nội đòi ăn.
"Đói , đợi tí , nhà nấu cơm ."
"Vẫn nấu cơm ạ?"
Tống Tiểu Lan theo bản năng thốt lên một tiếng, chị ngờ trong nhà nấu cơm, vì trong tiềm thức, cơm nước trong nhà luôn nấu sẵn đúng giờ đúng giấc.
"Bà nội con khỏe, vợ thằng cả, lát nữa nấu cho bà bát cháo kê, nhà thì kho cá, áp bánh ngô ."
"Con cũng uống cháo kê, còn ăn trứng gà nữa."
Thằng Hai vội vàng bày tỏ quan điểm, trưa nay nó ăn ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-157.html.]
"Cháo kê là để tẩm bổ cho bà cố, phần của con ."
"Trưa nay con ăn bánh ngô , con ăn nữa. Mẹ, chẳng bảo nhà cô út nhiều bột mì trắng với kê , còn mang cho bà ngoại nữa mà."
Thằng Hai bán nó sạch sành sanh, quên sạch lời nó dặn dò.
Tống Tiểu Lan thấy sắc mặt bố chồng đen , chị hối hận , nên vì tức khí mà mang lương thực tinh về nhà đẻ khoe khoang.
"Hai đứa mang kê để tẩm bổ cho bà nội về nhà ngoại ?"
"Ba, chỉ mang một ít thôi, hai ba cân mà, mang nhiều . Tiểu Lan thăm cô , nhắn tin bảo bà ngoại ốm."
Lâm Vũ lúc đó cũng nghĩ gì nhiều, trong nhà vẫn còn nhiều nên cũng để tâm. quên mất, những thứ đó do kiếm về, mà là Bảo Ni mang về cho ông bà nội.
"Mày đúng là nặng bao nhiêu cân nữa, mang hai ba cân mà nhẹ tênh, đó là của mày ? Nghĩ cái gì thế, ăn hết bảo Bảo Ni mang sang ? Bảo Ni nợ mày chắc? Hay là mày thấy Bảo Ni mang đồ về là chuyện đương nhiên?"
Trong phòng, ông nội và bà nội Lâm thở dài, đúng là ứng nghiệm lời bà đây , giúp vật vật trả ơn, giúp báo oán.
"Ba, con nghĩ thế."
Lâm Vũ ngoài miệng , nhưng ba Bảo Ni , trong lòng phục, chắc hẳn còn đang nghĩ Bảo Ni lo cho Lâm Đào và Lâm Ba bộ đội hết, còn thì chẳng gì, nên trong lòng khó chịu.
"Mày nghĩ gì tao cũng bổ đầu mày xem . Sau , lúa mì trong nhà ngoại trừ phần chúng chia , một hạt Bảo Ni mang về cũng động ."
Ba Bảo Ni chẳng thèm quản suy nghĩ của họ nữa, xoay ngoài. Cái nhà , nhất định chia thôi.
Bữa tối, Tống Tiểu Lan món cá kho áp bánh ngô, quá lửa cháy sém. Đã lâu nấu cơm, tay chân vụng về hẳn.
May mắn là tối đó bà nội Lâm phát sốt, chỉ thấy mệt rã rời, nghẹt mũi.
Ngày hôm , lúc Bảo Ni bế Tam Thất sang, bà nội cho bế thằng bé phòng bà, sợ lây bệnh cho cháu.
Bảo Ni sờ trán bà, may mà nóng, thì bệnh viện .
Đầu năm, đảo xây một bệnh viện tổng hợp, giờ đây các bác sĩ, y tá và thiết cũng dần chuyển đến, thể nhận bệnh nhân.
Thấy bà nội chán ăn, Bảo Ni tìm chú út qua nấu cho bà bát cháo thịt nạc.
Đừng chứ, tay nghề chú út thật sự tồi, mùi vị quá tuyệt, Tam Thất ngửi thấy mùi là mắt cứ dán c.h.ặ.t bát cháo.
"Đừng vội, ai cũng phần."
"Thật ạ cô út? Ông nội con bảo cái đó để tẩm bổ cho bà cố mà."
Bảo Ni xong là chuyện .
"Không , ông út nấu nhiều, hôm nay con với Tam Thất cũng nếm thử. Sau lời ông nội, đồ đó để tẩm bổ cho bà cố nhé."
"Vâng ạ..."
Bảo Ni mang cháo cho bà nội, múc cho Tam Thất và thằng Hai mỗi đứa một bát, để ngoài cho nguội bớt mới để hai đứa tự ăn.
"Bảo Ni, chú cháu cái bí mật ."
Chú út cứ như mật thám giao liên, ngó mới ghé sát tai nhỏ.
"Ba cháu định chia gia sản đấy!"