Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 395

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:26:54
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời điểm Triệu Thần tới gặp Triệu Sơ, thấy hắn đang cẩn thận phối thuốc. Liền liễm mi nói: "Phụ thân mẫu thân hiện thời lo lắng nhất là đệ, đã qua thời gian dài như vậy, đệ còn không buông được nàng sao?"

"Nếu nói buông liền có thể buông được vậy cũng tốt. Đại ca, đừng lo cho đệ." Triệu Sơ vẻ mặt nhàn nhạt trả lời.

"Mấy vị cô nương của đại gia tộc Bình thành nguyên bản chung tình với đệ. Nhưng đệ vẫn vô tình. Vốn cho là chỉ cần qua mấy ngày, Ngũ đệ có thể buông. Nhưng... Những thảo dược này là cho nàng? Nếu đã không bỏ xuống được, hãy đi kinh thành nhìn một chút đi. Có lẽ sau khi nhìn thấy nàng, đệ có thể buông xuống." Triệu Thần tận tình khuyên nhủ. Hiện giờ hắn cùng với phụ mẫu thân rất lo lắng chuyện chung thân của Ngũ đệ. Nếu Ngũ đệ không thể buông được Mộ Dung Thư, đối với nữ tử khác cũng không có bất kì tâm tư gì.

Bên ngoài đồn đãi càng ngày càng khó, đều nói Ngũ đệ có bệnh không tiện nói ra, hay hoặc giả là ham mê đoạn tụ. Tuy rằng chỉ là lời đồn, Triệu Sơ không ngại. Nhưng toàn cả gia tộc lại sốt ruột.

Triệu Sơ nơi nào không biết trong lòng của mọi người đang suy nghĩ cái gì, càng là đã biết người bên ngoài đang đồn đãi cái gì. Nhưng hắn không để ý những lời đồn đãi đó. Theo như hắn nghĩ nếu đã không thể động tâm, liền không cần phải ủy khuất mình. Hắn rất hâm mộ Vũ Văn Mặc cùng Mộ Dung Thư. Cho nên hắn biết, thế gian này nữ tử có thể khiến hắn tín nhiệm cùng yêu thương sợ là đã ít lại càng thêm ít.

"Để qua vài năm nữa đi." Triệu Sơ thản nhiên nói. Chờ qua vài năm nữa hắn có thể hoàn toàn buông xuống, hắn sẽ đi gặp nàng.

Triệu Thần thật sâu thở dài một tiếng, "Được rồi."

"Phụ thân! Ngũ thúc!" Phía sau truyền đến tiếng của nam hài tử.

Hai người quay đầu nhìn về phía nam hài tử, đồng thời trên mặt nổi lên nụ cười: "Đồng Đồng."

Triệu Thần lời nói thấm thía nói: "Vô luận gì đi nữa, hiện giờ vui vẻ nhất là bên dưới có hài tử."

Triệu Sơ con ngươi đen lóe lóe, cười nhạt một chút, vẫn không nói gì cả.

...

Thời điểm đứa nhỏ được ba tháng, một ngày nọ, Mộ Dung Thư đang ngủ trưa. Nhưng Vũ Văn Khiêm không biết nơi nào không thoải mái liền há mồm khóc lớn. Vũ Văn Mặc sợ làm cho Mộ Dung Thư bị đánh thức, liền không kêu v.ú nuôi, trực tiếp ôm lên, nhẹ giọng dụ dỗ: "Ngoan, Khiêm Nhi, đừng khóc, ầm ĩ để mẫu thân nghỉ ngơi."

Nhưng đứa nhỏ ba tháng có thể nghe hiểu cái gì! Chẳng qua là cảm thấy Vũ Văn Mặc ôm thập phần không thoải mái, tiểu thiếu gia lại càng cao giọng càng khóc lớn: "Oa oa oa..."

Vũ Văn Mặc nhất thời một mặt hắc tuyến, tiểu hài tử đều cố tình gây sự như vậy sao? "Ngoan, ngoan, Khiêm Nhi, đừng khóc. Nếu lại khóc, cẩn thận ta đánh cái m.ô.n.g ngươi."

Vũ Văn Khiêm không để ý cha hắn, như cũ vẫn gào khóc.

Có lẽ là long phượng thai, dường như là Vũ Văn Khiêm cùng Vũ Văn Kiều có tâm linh cảm ứng, nguyên bản chỉ mở to tròn cặp mắt nhìn lên trần nhà, nhưng về sau thấy Vũ Văn Khiêm chỉ một người khóc, dường như sợ anh mình rất cô đơn, cũng gia nhập hàng ngũ gào khóc.

Mộ Dung Thư cho dù là đang ngủ say cũng nghe được tiếng khóc, cơ hồ là bản năng, lập tức đứng lên, liền đã muốn xuống giường đi đến bên nôi nhìn một đôi hài tử. Ai ngờ vừa mới xuống giường, đã thấy Vũ Văn Mặc chân tay luống cuống ôm đứa nhỏ, gần như có thể dùng một đầu đầy mồ hôi để hình dung, hắn hoàn toàn bối rối, đã không biết ứng đối rồi như thế nào rồi. Nàng còn tưởng rằng vì đứa nhỏ khóc mới khiến hắn như thế, về sau nhìn kỹ, mới phát hiện, đứa nhỏ thế nhưng tiểu lên người hắn!

Tiểu tử này là bởi vì muốn đi tiểu mới khóc thét! Mà Vũ Văn Mặc một đại nam nhân, lại là đại nam tử cổ đại có chủ nghĩa nam nhân, nơi nào biết chiếu cố một đứa tiểu hài nhi! Lần đầu bị con tiểu ở trên người, hắn nhất định là không biết phải làm sao!

Mộ Dung Thư sửng sốt nửa khắc, theo sau nhịn không được cười to: "Con là đang nói cho chàng biết, nó muốn đi giải! Chàng ôm nó như vậy lúc la lúc lắc, chỗ đó của nó còn nhịn được sao!"

Vũ Văn Mặc cúi đầu nhìn quần áo, dung nhan lạnh lùng có chút đen.

Vũ Văn Khiêm hoàn sẽ không biết mình đã làm gì chuyện xấu, tiểu xong liền thư thái, còn khanh khách cười ra tiếng. Bên kia Vũ Văn Kiều cũng cười theo. Vũ Văn Mặc dù sao cũng là Nam Dương Vương tôn quý, nơi nào đã gặp qua loại gièm pha này, toàn bộ mặt đều đen.

Mộ Dung Thư lập tức ngưng cười, vội từ trong tay Vũ Văn Mặc tiếp nhận con: "Chàng nhanh đi đổi bộ quần áo đi."

Chờ Vũ Văn Mặc đi thay quần áo, Mộ Dung Thư liền lập tức gọi v.ú nuôi lại đổi bộ quần áo cho Vũ Văn Khiêm, sau đó cho b.ú sữa. Vũ Văn Khiêm cả ngày trôi qua đều là tâm tình tốt, khanh khách tiếng cười. Sau khi Vũ Văn Mặc thay quần áo trở về, sắc mặt mặc dù đã tốt chút, nhưng có chút kỳ quái.

Dù sao hắn ở trước mặt Mộ Dung Thư đã đánh mất mặt mũi, cũng có chút không thoải mái. Đặc biệt vài tiếng cười kia của Mộ Dung Thư. Nhưng kẻ này khó chịu giằng co vài ngày. Mộ Dung Thư nguyên bản không biết hắn lại đang náo chuyện kỳ quái gì, dù sao mặt càng ngày càng đen, Mộ Dung Thư cả ngày luôn nhìn một đôi hài tử cũng tự nhiên đã bỏ quên hắn. Cũng không trách nàng, một đôi hài tử này luc nào cũng muốn quấn quít lấy nàng, nếu một chút không nhìn thấy liền gào khóc, hai v.ú nuôi cũng vội vã xoay quanh, dỗ thế nào cũng không được.

Chung quy cũng có một ngày, Mộ Dung Thư phát hiện Vũ Văn Mặc có vẻ như càng ngày càng không được bình thường, tránh không được quan tâm nói: "Đã nhiều ngày nay trên triều đình có việc gì phiền lòng à? Thế nào mặt mày cau có vậy?"

Vũ Văn Mặc không có quan tâm nàng, vẫn như cũ nhìn chằm chằm sách trong tay. Có vẻ như xem thập phần mê mẩn.

Mộ Dung Thư nhíu mày, nhún vai, liền đi đến bên nôi kia xem con trai con gái có ngủ tốt hay không.

"Đứa nhỏ không thể nuông chiều. Phải nghiêm khắc quản giáo. Đêm nay nàng mặc kệ bọn nó đi." Vũ Văn Mặc thấy nàng đi ra, liền lập tức khép sách lại trầm giọng nói.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư trong tâm buồn cười, nguyên lai là nàng gần đây đối với hắn không chú ý lắm, hắn trong khoảng thời gian này cảm thấy không được quan tâm, có chút ghen tỵ. Nàng nhìn lướt qua đôi hài tử, sau đó liền quay trở lại, trực tiếp ôm hông của hắn, dưới tình huống hắn còn chưa chú ý liền hôn gò má hắn một chút, sau đó dán lên bên tai hắn, ngữ khí mị hoặc xinh đẹp nói: "Đêm nay ta chủ động."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-395.html.]

Kỳ quái là Vũ Văn Mặc sau khi nghe vậy, tầm mắt như cũ đặt ở trong sách, lạnh giọng trả lời: "Hảo."

Một ngày kia, hai vị Bình Sóc Vương vương phi thế nhưng đưa bái thiếp muốn gặp nàng.

Mộ Dung Thư kinh ngạc vạn phần, Bình Sóc Vương không phải ở Bình thành sao? Tới kinh thành khi nào? Sau đó từ trong miệng Vũ Văn Mặc biết được, Bình Sóc Vương mặt ngoài là đến thăm thân, thăm viếng các kiểu. Kỳ thực nguyên nhân chân chính là, Bình Sóc Vương hai năm qua ở Bình thành, chọc không ít sự tình, đặc biệt hai đệ đệ nhà mẹ đẻ của Cảnh vương phi cùng Dương vương phi bởi vì cường đoạt dân nữ, chiếm ruộng đất thôn dân đã chọc giận dân chúng. Chuyện này vốn còn không có truyền đến kinh thành.

Nhưng Tri Phủ Bình thành đã lên sổ con. Sau khi Vũ Văn Hạo nhìn thấy sổ con lập tức sai người báo cho Bình Sóc Vương tiến đến kinh thành.

Hiện thời Dương vương phi cùng Cảnh vương phi tiến đến gặp nàng, sợ là đến cầu tình đi? Cho nên khi tiếp đãi Cảnh vương phi cùng Dương vương phi, Mộ Dung Thư nói chuyện cũng rất cẩn thận, một chữ cũng không hỏi đến lí do bọn hắn họ đến kinh thành.

Khách sáo nói mấy câu các nàng đã không nhịn được.

Đã hơn một năm không gặp, Cảnh vương phi cùng Dương vương phi không mỹ mạo như trước đây. Đặc biệt Cảnh vương phi còn phát tướng, vẻn vẹn mập ra một vòng. Lại nhìn Dương vương phi, có thể do đường đi mệt nhọc từ Bình thành tới, vành mắt đen thật nghiêm trọng.

Cảnh vương phi là vì sau khi sinh đứa nhỏ thân thể phát phúc, mà nàng lại luôn tham ăn, liền không thể gầy xuống đi. Hiện giờ nhìn thấy Mộ Dung Thư đã sinh đứa nhỏ, dáng người so với trước càng đẹp, trong mắt đều là ghen tị, chính là trước mắt các nàng tới gặp Mộ Dung Thư là có chuyện muốn nhờ, "Nam Dương vương phi, tỷ muội chúng ta hôm nay tới đây cầu gặp người là có chuyện muốn nhờ."

"Đúng vậy a. Ở kinh thành chúng ta không có hiểu biết. Chỉ quen vương phi ngài. Thỉnh vương phi vô luận thế nào cũng đều phải giúp bọn ta một chút." Dương vương phi lo lắng nói.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư chính là nhàn nhạt cười, hiểu biết? Thời điểm ở bình thành, nàng cũng không có quên, các nàng hai người không có hảo tâm muốn nhét nữ nhân vào bên người Vũ Văn Mặc. Hôm nay xảy ra sự tình, lại đến tìm nàng? Muốn nàng hỗ trợ, thế nhưng làm gì mà có chuyện tốt như vậy? Huống hồ hai đệ đệ của hai nàng cũng đúng là bị trừng phạt đúng tội. Cường đoạt dân nữ, chiếm lấy ruộng đất, mỗi một tội danh đều không thể tha thứ!

Chuyện xảy ra ở Bình thành, Bình Sóc Vương không có khả năng không biết. Chính là đã mở một con mắt nhắm một con mắt. Lúc này chuyện ập lên đầu mới biết sai lầm có tác dụng gì? Người bị hại biết đến nơi nào mà nói rõ lí lẽ đây?

"Cảnh vương phi cùng Dương vương phi cũng không phải không biết cả đời bản phi chán ghét nhất sao người người như thế nào sao?" Mộ Dung Thư đánh gãy lời nói của hai người, dường như là muốn dời đi đề tài.

Cảnh vương phi cùng Dương vương phi đồng thời lắc đầu. Các nàng cùng Mộ Dung Thư căn bản chưa hề tiếp xúc. Lúc ấy ở Bình thành, các nàng chỉ là muốn mượn sức Nam Dương Vương, đối với Mộ Dung Thư căn bản cũng không có nhiều để ý. Huống chi lúc ấy sau khi Mộ Dung Thư lấy lý do trả lại hai tiểu thiếp cho phu quân các nàng, các nàng ở trong lòng có bao nhiêu thành kiến đối với Mộ Dung Thư.

Hiện giờ Mộ Dung Thư ngày ngày trôi qua càng ngày càng tốt. Vũ Văn Mặc càng đối với nàng chung tình. Các nàng hâm mộ đồng thời cũng đúng là hết sức ghen tị.

Mộ Dung Thư quét mắt liếc các nàng một cái, thấy các nàng trên mặt đầy vẻ nghi hoặc, Mộ Dung Thư nói tiếp: "Loại người bản phi ghét nhất chính là ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, cường đoạt dân nữ, chiếm lấy ruộng đất của người khác! Loại người này nếu để bản phi gặp được, nhất định sẽ không suy nghĩ chút nào mà chèn ép, càng sẽ đưa cho quan phủ xử lý nghiêm khắc."

Cảnh vương phi cùng Dương vương phi vừa nghe xong liền hiểu Mộ Dung Thư đây là đang cự tuyệt các nàng!

Phải tuyệt tình như thế sao? Các nàng đi cầu nàng ta nhưng là nể mặt nàng ta. Hiện giờ xiêm áo cao quý như vậy! Quả nhiên là làm cho người ta càng nhìn càng thấy đáng giận!

Dương vương phi sắc mặt khó coi, cắn răng nói: "Vương phi nếu không muốn giúp cứ việc nói thẳng. Làm gì phải quanh co lòng vòng như thế."

"Đúng vậy a. Lãng phí thời gian vô ích." Cảnh vương phi nhất thời đứng lên. Về sau keo kiệt thu hồi châu báu vừa mới đưa cho Mộ Dung Thư.

Lúc rời đi giận đùng đùng.

Mộ Dung Thư khinh thường cười lạnh, cảm thấy hai người kia còn không nhìn rõ được tình huống, ngược lại giống như là nàng đến cầu các nàng!

"Trong kinh thành trên mọi phố lớn ngõ nhỏ đều bàn về chuyện của hai người đệ đệ Cảnh vương phi cùng Dương vương phi. Nghĩ đến hai người kia cũng nên nhận lấy báo ứng. Đã gây ra tai họa cho không ít nữ tử cùng thôn dân đâu." Lan Ngọc nói với Mộ Dung Thư.

Thường Thu cả giận nói: "Các nàng là thân phận gì, vương phi là thân phận gì, hôm nay là đi cầu vương phi hỗ trợ, cũng dám chân cao khí ngạo như vậy. Thật sự là khiến người ta đáng giận! Đáng giận hơn là, lễ vật các nàng đưa tới vốn cũng không phải là thứ gì đáng tiền, trước mắt lại thu hồi. Thực tưởng rằng vương phi chúng ta hiếm lạ thứ rách nát kia?

"Hai người này vốn là tiểu nhân, không cần quản các nàng." Mộ Dung Thư nghe ngữ điệu bảo hộ của hai nha đầu, khóe miệng gợi lên cười cười. Dương vương phi cùng Cảnh vương phi, nàng vốn cũng chưa từng để vào trong mắt. Chưa từng giao hảo, hiện tại cũng không cần phải vì hai người kia mà tức giận lãng phí tinh thần.

Không qua hai ngày, liền có tin. Vũ Văn Hạo hạ chỉ triệt bỏ phong hào Bình Sóc Vương, biếm làm bình dân. Về phần hai người đệ đệ của Dương vương phi cùng Cảnh vương phi, đều bị phán xử tử hình!

Vũ Văn Hạo quyết định như vậy được dân chúng bội phục. Cũng càng cảm thấy đương kim thánh thượng thật là một minh quân! Đối với người trong hoàng tộc, cũng có thể phán quyết công đạo như thế! Ngững người từng bị hai người kia chỉ trích, vũ nhục đối với Vũ Văn Hạo tỏ ra rất mang ơn.

Đối với Vũ Văn Hạo, Mộ Dung Thư tâm phục khẩu phục. Không thể không nói, bề ngoài một người không thể quyết định hết thảy. Vũ Văn Hạo nhìn qua tao nhã, nhưng lại là cao thủ đùa bỡn chính trị, khi nên tuyệt tình tuyệt đối sẽ không chùn tay.

Làm hoàng đế, liền phải biết cương nhu lưu loát, như thế mới có thể đắc nhân tâm. Mà Vũ Văn Hạo có tiên đế làm ví dụ, đối với quốc gia đại sự không dám có điều uể oải. Lại càng sẽ không khiến mình quá trầm mê nữ sắc, luôn bảo trì thanh tỉnh.

Nhìn thấy Vũ Văn Hạo như vậy, Mộ Dung Thư đều cảm thấy mệt mỏi. Vì vậy càng xác định, Vũ Văn Mặc không phải hoàng đế, bằng không cho dù là Vũ Văn Mặc muốn kiên trì một chồng một vợ, cũng khó mà làm được. Hậu cung cũng giống như triều đình, cho nên hoàng đế tuyệt đối không thể chuyên sủng một người, mới có thể ổn định triều đình, thần tử mới sẽ càng thêm trung tâm.

Ngày hôm nay là ngày sinh nhật của Hiên nhi, vốn chỉ muốn bản thân ở trong phủ ăn mừng một trận, nhưng Mộ Dung Ngạn, Trần thị, Vũ Văn Kháng, Vũ Văn Nghị, Khương thị, Lâm thị, còn có Mộ Dung Lan cùng phu quân của nàng Trình Phong cũng tới.

Cũng ở buổi sáng ngày hôm nay Hiên nhi nhận được mộc kiếm Triệu Sơ sai người đưa tới, mộc kiếm chế tác hoàn mỹ, một chút cũng không thô ráp, đối với nam hài tử mà nói, cái này so với châu báu hoàng kim còn tới tốt hơn nhiều! Hiên nhi cầm mộc kiếm đi trong hoa viên khoa tay múa chân.

Loading...