Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 390

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:26:47
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện giờ Mộ Dung Thư có bầu được ba tháng, cả người nhìn qua đẫy đà lên không ít. Thế nhưng, có thể là bởi vì có bầu, cả người đều thay đổi, có đôi khi cũng sẽ quên đông quên tây. Tỷ như, hôm qua đã đáp ứng Hiên nhi sẽ bồi hắn cùng nhau đi phơi nắng, kết quả nàng lại buồn ngủ mà đã quên mất. Hiên nhi thật nghe lời, cũng thật hiểu chuyện, chỉ vụng trộm đi theo Vũ Văn Mặc nói: "Phụ thân, Hiên nhi lo lắng mẫu thân ngày sau sẽ quên mất thân phận của mình. Nếu không còn nhớ được phụ thân là phu quân, Hiên nhi là con, phải làm thế nào đây?"

Sự thực chứng minh, Hiên nhi buồn lo vô cớ.

Mộ Dung Thư liếc nhìn bức thư Hồng Lăng viết cho nàng. Trong thư nói, nàng hiện tại cũng có bầu hơn một tháng, Trương Tuyền đối xử với nàng vô cùng tốt, cũng đáp ứng nàng sẽ không nạp thiếp. Trương Anh cũng có gặp một người tốt, nghe nói là đã tái giá với phú thương của một vùng, ngày ngày trôi qua cũng không tệ.

Cuối cùng, Hồng Lăng nhắc tới ở Thượng Chí trấn có gặp qua Vũ Văn Khải. Vũ Văn Khải vào hai tháng trước sau ngày Vũ Văn Tập bị c.h.ặ.t đ.ầ.u liền rời đi khỏi kinh thành, lúc ấy Vũ Văn Mặc thấy hắn vào lúc cuối cùng có thể tự động ra làm chứng, liền cho hắn một ít ngân lượng, Vũ Văn Khải từ trên người Vũ Văn Hâm cũng đã nhìn ra được một ít, nhận lấy cảnh giác, liền không còn cà lơ phất phơ nữa, cả ngày không còn ở trong thanh lâu kỹ viện lưu luyến quên đường về nữa, hiện giờ cũng đã tìm được chuyện đứng đắn làm. Cầm bạc Vũ Văn Mặc cho hắn chạy khắp nơi tìm sinh ý.

Kỳ thực, Trương Tuyền đã biết thân phận của nàng cùng Hồng Lăng, nhưng Trương Tuyền cảm kích ân đức của Mộ Dung Thư, nên cũng không cùng bất luận kẻ nào nói ra thân phận Mộ Dung Thư. Hiện giờ Hồng Lăng lại có bầu, hắn càng là cảm kích Mộ Dung Thư đã cho hắn một thê tử tốt như vậy.

Nhưng trong thư điều khiến người cảm thấy ngoài ý muốn đó là, thê tử của Vũ Văn Khải là Đỗ Khả!

Mộ Dung Thư còn nhớ, Đỗ Khả cùng Vũ Văn Khải tư thông, Đỗ Khả bị đánh c.h.ế.t khiếp, vốn cho là Đỗ Khả sẽ không gả cho ai nữa, nhưng là không thể tưởng được Đỗ Khả thế nhưng lại gả cho Vũ Văn Khải. Trong Thư Hồng Lăng nói đơn giản qua tình hình của Đỗ Khả cùng Vũ Văn Khải.

Đỗ Khả bởi vì bị trượng hình mà không thể mang bầu, nhưng Vũ Văn Khải cũng không ghét bỏ vẫn cưới Đỗ Khả. Thế nhưng, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Vũ Văn Khải dù sao cũng là một nam tử phong lưu, đây là đồng tình đối với Đỗ Khả, cho nên trong hậu viện tiểu thiếp cùng thông phòng vẫn không có ít hơn, nhưng Đỗ Khả cũng không thèm để ý, còn phi thường hơn là, nàng cùng các tiểu thiếp chung đụng với nhau vô cùng tốt. Vậy cũng coi như là phúc của Vũ Văn Khải.

Tần di nương vào một tháng trước đã qua đời, nguyên nhân cái c.h.ế.t là bệnh nặng, nằm trên giường nửa tháng vẫn không có khởi sắc, sau đó rốt cục buông tay nhân gian.

Biết được tin tức của cố nhân, Mộ Dung Thư cảm giác giống đã trải qua một giấc mộng. Trong hai năm qua, đã trải qua rất nhiều chuyện, có người chết, có người như cũ vẫn còn sống. Nàng phát hiện, chỉ cần trải qua sinh ly tử biệt, đối với nhân sinh liền không còn nhiều yêu cầu nữa. Hiện giờ, nàng chỉ hy vọng, những người còn sống hảo hảo sống tốt.

Cũng tỷ như, Triệu sơ.

Bình thành, Triệu gia.

"Tả gia đại cô nương tài tình bức người, dung mạo ở Bình thành tính ra cũng là tốt nhất. Trong hai năm qua, Tả gia làm vải sinh ý càng ngày càng có khởi sắc, ở Bình thành còn có mười cửa tiệm. Các trấn khác cũng có mấy nhà. Hơn nữa Tả đại cô nương năm nay bất quá cũng mười lăm tuổi. Nói như thế nào đều xứng đôi với Sơ Nhi. Nếu là Sơ Nhi không có ý kiến, ta liền thu xếp bà mối đi cầu hôn đi." Triệu thái thái nhìn về phía Triệu Sơ ngồi một bên nói. Sau đó sai nha đầu đem bức tranh vẽ chân dung đưa tới trước mặt Triệu Sơ, để cho Triệu Sơ nhìn xem.

Tuy rằng đã qua ba bốn tháng kể từ khi Triệu Sơ từ kinh thành trở lại, nhưng mỗi ngày đều bận rộn chuyện tình sinh ý, muốn cùng hắn nói một chút chuyện cũng không có khả năng. Trước đó vài ngày nàng tính toán muốn hắn đính hôn, nhưng hắn cự tuyệt. Hiện giờ cửa hôn sự này khiến nàng suy nghĩ rất nhiều, hỏi rất nhiều bà mối, mới thấy được các phương diện đều hết sức hài lòng. Hiện giờ thật vất vả ở thời điểm ăn điểm tâm mới gặp được Triệu Sơ, nàng tự nhiên là muốn nói qua. Tuy rằng nàng biết Triệu Sơ hà đối với nữ tử khác cũng không có bao nhiêu hứng thú, cho nên ý nghĩ hắn sẽ tự dẫn nàng dâu về cho nàng tuyệt đối không có khả năng.

Triệu Sơ lãnh đạm nhìn lướt qua, thần sắc như thường. Trong tranh nữ tử xinh đẹp như hoa, tươi cười nộ liễm, cùng nữ tử dung mạo xinh đẹp trên đời này cũng không có khác nhau bao nhiêu. Chỉ nhìn thoáng qua, sẽ không lưu lại ở trong lòng cùng trong đầu mảy may ấn tượng gì. Hắn phất phất tay, bảo nha đầu đem bức họa cuộn lại, hắn nhìn về phía Triệu thái thái nói: "Mẫu thân không cần phí tâm tư, mẫu thân nên biết tâm tư của con. Hiện giờ con cũng không muốn thành thân. Hiện giờ đại ca đã có hậu, mẫu thân vẫn là chớ nên ép con trai."

Chính là bởi vì Triệu Thần đã có hậu, Triệu Sơ mới có tư tưởng làm bậy. Hắn không muốn đón dâu, cũng không muốn mệt mỏi vì bất kỳ một nữ tử nào khác. Càng cảm thấy nếu làm như vậy, sẽ chỉ làm bản thân mình cảm thấy mệt.

Triệu thái thái nghe vậy, tức giận vô cùng: "Ngươi tên nghịch tử này! Đừng cho là ta không biết ngươi đang suy nghĩ gì! Hiện giờ người kia đã có thai, ngày ngày trôi qua vững vàng hạnh phúc. Cho dù là lúc trước nàng là người tự do, ta cũng tuyệt đối sẽ không để nàng cùng ngươi ở cùng một chỗ! Nếu như ngươi không muốn làm người bất hiếu, liền định ra việc hôn nhân ngay. Sớm tĩnh tâm lại, làm cho mẫu thân và phụ thân có thể yên tâm! Nhìn đại ca ngươi, hiện tại đã có ba nhi tử, hai nữ nhi."

"Mẫu thân tội gì phải ép con. Con không phải là không cưới, chỉ là không có đúng người, thà rằng độc thân sống quãng đời còn lại." Ở lúc Triệu thái thái càng nói càng kích động, Triệu Sơ nhẹ giọng ngắt lời nói. Kỳ thực hắn cũng không vĩ đại như vậy, hắn đối với Mộ Dung Thư khó có thể quên, trong khoảng thời gian ngắn sao lại có thể đi yêu một cô gái khác? Có lẽ trước hết phải làm cho Mộ Dung Thư trong trong lòng hắn biến mất đã, cần phải có thời gian. Về phần cần bao lâu thời gian, hắn không cách nào xác định, có khi là cần cả đời. Nếu là cả đời hắn cũng không hối hận. Nếu có thể gặp được nữ tử khiến hắn động tâm, hắn cũng nhất định sẽ không để ý, cũng muốn cùng nàng ở cùng một chỗ.

Triệu thái thái bỗng nhiên bị ngắt lời, tuy rằng tức giận, nhưng Triệu Sơ là nàng sinh dưỡng, nàng tự nhiên biết Triệu Sơ là người quật cường, một khi hắn đã quyết định liền tuyệt đối sẽ không dễ dàng sửa đổi. Chính là, hắn nếu không đón dâu, như vậy sao được? Hiện giờ nếu là nói quá mạnh mẽ, chỉ làm tổn thương tình cảm hai mẹ con.

Từ ngày này, Triệu thái thái hay dùng các loại biện pháp, để cho đám phu nhân trấn trên mang theo cô nương nhà mình đến Triệu phủ. Lần nào cũng đều chọn lựa thời điểm Triệu Sơ ở trong phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-390.html.]

Các cô nương người người đều tuổi trẻ dung mạo xinh đẹp. Trước kia đã nghe nói qua Triệu Sơ dung mạo hoa mỹ, thế gian ít có nam tử có thể tới địch nổi. Nguyên bản vốn là không tin, tưởng chỉ là tin đồn. Sau khi nhìn thấy Triệu Sơ, người người đều khuynh tâm.

Ở trong Triệu phủ, chuyện xảo ngộ mà gặp nhau là thường xuyên có.

Triệu Sơ tuy rằng cảm thấy phiền lòng, nhưng để Triệu thái thái không khổ sở. Cũng để cho nàng có một số việc đi làm. Triệu Sơ liền mở một con mắt nhắm một con mắt. Lâu ngày, những cô gái này đều không công mà lui, nguyên bản nhiệt tình dần dần tán đi, dù sao nữ tử cổ đại phần lớn là rụt rè, căn bản không có khả năng luôn chủ động. Nhưng cũng có người kiên trì, những người này phần lớn đều là vì mê sắc đẹp của Triệu Sơ, dù vấp phải trắc trở cũng không từ bỏ ý đồ.

Nhưng ở trước mặt Triệu Sơ chỉ như một tuồng kịch. Nữ tử có nhiều hơn nữa cũng sẽ không tiến lòng hắn.

Triệu Sơ trở lại phòng, nhìn về phía lá thư trong tay. Là Vũ Văn Mặc viết cho hắn.

Hiện giờ nàng đã mang bầu hơn ba tháng. Chỉ còn sáu tháng nữa sẽ sinh sản. Đến lúc đó, hắn nên chuẩn bị cái gì đưa cho đứa nhỏ của nàng? Để cho đứa nhỏ của nàng khỏe mạnh trưởng thành, khiến nàng cả đời hạnh phúc. Hắn còn cần phải cẩn thận suy nghĩ.

Nam Dương Vương phủ.

Mộ Dung Ngạn rốt cục đã trở lại, hắn vừa ly khai chính là vẻn vẹn hơn ba tháng gần bốn tháng. Trần thị đã có thai được sáu tháng. Hắn là khải hoàn mà về. Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc cũng đều đi phủ tướng quân chúc mừng Mộ Dung Ngạn.

Trên triều đình quan viên gần như đều mang theo hạ lễ tiến đến chúc mừng.

Kỳ thực từ lần trước Trần thị đến Nam Dương Vương phủ đến bây giờ đã qua hơn một tháng cũng gần hai tháng. Mộ Dung Thư tất nhiên là thập phần thích nói chuyện cùng Trần thị. Nhóm đàn ông đều ở tiền viện uống rượu thoải mái tán gẫu, nói một chút chuyện sa trường hùng phong, chiều gió chính trị. Các nữ nhân phần lớn không hiểu, cũng quy củ ở đàng kia, căn bản không có khả năng cùng các nam nhân thoải mái tán gẫu, liền ào ào đi ra sau hậu viện, đi tìm Trần thị.

Trước đem Trần thị để ở một bên, Lục cô nương Mộ Dung Ngọc, trải qua mấy tháng chữa thương, hiện giờ đã chữa được không sai biệt lắm. Không e ngại gặp người khác. Nhưng trường hợp nhiều người như thế, nàng vẫn như cũ là có chút e ngại. Mộ Dung Thư trước tiên là nhìn qua Mộ Dung Ngọc.

Mộ Dung Ngọc tại thời điểm tướng quân phủ chưa gặp chuyện không may chính là một người có lá gan nhỏ, không dám nói nhiều. Mà ban đầu Mộ Dung Thư đối với cô muội muội Mộ Dung Ngọc này là vẻ mặt ôn hoà, thập phần chiếu cố. Mộ Dung Ngọc gặp Mộ Dung Thư tự nhiên không xa lạ gì.

"Đại tỷ." Mộ Dung Ngọc phúc thân hành lễ.

Cấp bậc lễ nghĩa chu đáo, nữ hài tử ở số tuổi này chính là bộ dáng thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, non nớt.

"Trước đó vài ngày có đến phủ tướng quân vốn là muốn đến thăm Lục muội. Lúc đó Lục muội đang nghỉ ngơi, nên không thể đến thăm Lục muội, bây giờ nhìn thấy Lục muội có tri thức hiểu lễ nghĩa, tính tình sáng sủa không ít, ngược lại thật sự là vui mừng." Mộ Dung Thư tự mình đỡ Mộ Dung Ngọc dậy, hai người cùng ngồi xuống, Mộ Dung Thư cười nói.

Mộ Dung Ngọc rất ít được người khác tán dương ngượng ngùng cúi đầu: "Lục muội nơi nào tốt như đại tỷ nói vậy."

"Có gì mà xấu hổ. Ở trong mắt đại tỷ, Lục muội là một người đẹp nhất. Ngày sau nam tử muốn kết hôn với Lục muội nhất định là nam tử thiên hạ tốt nhất." Mộ Dung Thư cười nói. bộ dạng thiếu nữ tự ti này của Mộ Dung Ngọc cần nhất là được người khác khẳng định, như thế mới có thể tự tin đứng lên. Huống hồ, Mộ Dung Ngọc cũng đã bởi vì đoạn thời gian trải qua kia mà sợ hãi. Bất quá nàng lại cực kỳ may mắn, không giống Mộ Dung Nguyệt cùng Mộ Dung Lan bị người đạp hư. Dựa vào Mộ Dung Ngạn cũng có thể tìm nhà chồng tốt.

"Đại tỷ, đã lâu không gặp mặt, chê cười Lục muội, Lục muội cũng không nhận." Mộ Dung Ngọc cả khuôn mặt hồng như cà chua, bộ dáng xinh đẹp không thôi.

Mộ Dung thư thấy thế, nhịn không được che miệng cười trộm.

"Lục muội không cầu phu quân ngày sau là quan to quý tộc, nhưng cầu nam tử kia sẽ giống như vương gia đối với đại tỷ trân ái như vậy. Giống tứ tỷ phu đối tứ tỷ tôn trọng như vậy. Nếu là như vậy, muội cuộc đời này cũng không uổng." Mộ Dung Ngọc một mặt đầy vẻ hâm mộ nói. Đại tỷ ở trong kinh thành cũng bị chê cười, thế nhân đều nói đại tỷ rồi sẽ bị Thẩm trắc phi đoạt được sủng ái cùng thân phận vương phi. Nhưng đại tỷ hôm nay là nữ nhân vương gia sủng ái nhất, vương gia vì đại tỷ có thể thề thân không hai phụ. Mà nàng tự nhiên cũng không thể cùng đại tỷ so sánh. Nhưng là tứ tỷ đã từng lưu lạc nhập thanh lâu, vốn tưởng rằng sẽ cả đời bị người cười nhạo sống tuổi già cô đơn, nhưng hôm nay tứ tỷ phu cũng đối với tứ tỷ vô cùng tốt.

Loading...